
NGÀY MỚI
Vũ Thanh Hoa
vén rèm ngày mới tinh mơ
giữa vu vơ gió ngất ngơ nắng về
mơ màng trong khói café
đồng hồ báo thức bộn bề lo toan
xe xuôi xe ngược rợp ràng
hằn vào mắt phố nhịt nhằng vết nhăn
xòe tay thả một ăn năn
một chiêm bao cũng nhỡ nhàng sang trang
lẫn trong bước bước vội vàng
đánh rơi nhớ giữa hành lang nỗi buồn
áo ai là lượt dửng dưng
thu chưa qua đã nghe chừng đông sang
níu mùa phủ dụ dung nhan
vết mưa chấm lửng đa đoan chập chùng
ngày đi
ngày đến
ngập ngừng…
17.6.2010
Nhớ lời câu hát: Ngày mai bắt đầu từ hôm nay. Suy ra ngày mới bắt đầu từ một ngày cũ. Ngày mới của Hoa đi đến đều ngập ngừng. Nửa như đã, nửa lại không.
Lại nhớ cái chân gà Tào Tháo. Bỏ thì tiếc nuốt không trôi.
Sau cái vén rèm, ánh sáng ban mai ùa vào. Một ngày mới. Phải, nó đến như một tất yếu. Và cảm nhận ngày mới lại sinh ra sau lớp khói cà phê sáng, tinh khôi nghĩ, tinh khôi lan man… tinh khôi mọi chuyện.
Xoè tay thả. Đánh rơi. Níu mùa… để nhìn thấy dấu chấm lửng đa đoan đến thế của… vết mưa. Những tìm tòi này trong cách nhả chữ là ghi nhận. Ghi nhận hơn là nó được lồng trong khung của lục bát. Bởi vậy mà thấy cái mới.
Gió, nắng, khói, mưa, rồi thu, lại đông nữa… những hiện tượng thiên nhiên bâng quơ rơi trên mặt giấy không định bụng dùng chúng làm gì. Nhưng khi chúng được đặt cạnh nhau theo kiểu ngày mới thì lại có dụng ý. Đấy là sự ngập ngừng. Ngập ngừng đến, ngập ngừng đi. Ngập ngừng nữa, ngập ngừng thôi.
Có lẽ nguyên nhân là khi: xoè tay thả một ăn năn/đánh rơi nhớ giữa hành lang buồn
Cả một hành lang thăm thẳm dằng dặc thế, bao giờ đi hết. Lại còn muốn đến nữa. Bất chấp sự đi qua đã khó mà vẫn muốn đến những nơi chưa vết chân người. Châp nhận thử thách? Hay dấn thân? Có lẽ cả hai. Riêng tôi nghĩ thế.
Níu mùa phủ dụ dung nhan
vết mưa chấm lửng đa đoan chập chùng
thì ra cũng đã nhìn xa, đã trông thấy viễn cảnh, vẫn thèm được vơ vào… để chiêm nghiệm, để thay đổi cảm giác, để đỡ nhàm chán… nhiều lắm.
Vừa níu vừa phủ dụ, vừa dỗ con chữ. Nếu dung nhan chữ không ửng sắc kiêu sa mà lại nhợt nhạt thì bất hạnh lắm. Dung nhan chữ nhả ra giống như dung nhan của người sinh ra nó. Đấy là di truyền vậy! Người thơ mà không dấn thân, tứ thơ sẽ trùng khít như sản phẩm đúc khuôn. Nghiệp chữ nghĩa là thế. Sang ngày mới, khổ vì chữ mới. Mặc dù rõ ràng ngày mới bắt đầu từ một ngày cũ, rất cũ.
Ngày mưa cuối tháng Sáu/2011
Vân Đình Hùng