LẠC NGƯỜI MỘT NGƯỜI DƯNG những lập lòe xanh đỏ cơn mưa chiều qua cuốn mất rồi anh ngồi xa xa áo trắng nhìn lướt qua em như người dưng bài tình ca nhắc những chiều phố cũ khói café và chocolate những ng
NHỚ cánh hoa không màu bản nhạc không tên bài thơ dang dở nhấp ly nắng say cả đời chưa tỉnh như bóng hoàng hôn trên mặt sông như hơi sương tan khi mờ sáng như gió thoảng qua đại ngàn như nụ hôn vội vàng
TRÚ MƯA khi ngồi bên nhau em không biết nói gì những giọt mưa lăn dài trên chiếc dù sũng nước đèn ai sáng khi trời chưa tối thành phố ảo mờ trong gương em sợ nói câu nào cũng thừa bản nhạc cất lời trong
ĐI TÌM MỘT BUỔI CHIỀU đi tìm một buổi chiều chạm viên gạch vỡ chạm giọt sương rơi chạm câu thơ cũ chạm tiếng thở dài những cái tên mọc lên từ ký ức chạm tiếng cửa khóa chạm một vòng ôm chạm
ĐÊM NẮNG anh đến và ngồi xuống bên em bầu trời thay những vì sao khác những dụ ngôn từ gió những nguyện cầu từ biển dốc núi quanh co thăm thẳm sương mù đèn đường thắp nắng vào đêm phố vắng phủ
Mạng xã hội