
VTH – Website Nhà văn TPHCM vừa đăng chùm thơ mới của VTH (tại đây) chia sẻ cùng bạn yêu thơ:
ĐẦU THAI
giấc mơ nhỏ nhoi hôm qua
ngủ trong những giấc mơ hằng đêm trên gối
cuộn sợi tóc rối
bảy màu
rực rỡ một đàn thiêu thân
nhảy múa một lần rồi chết
nghĩa trang huy hoàng sau bữa tiệc
thanh thản
nằm
hương sắc đang rời bỏ cánh hoa
lạc lõng mùa và người đàn bà lỗi mốt
thấp thoáng bóng phía chân cầu xa lạnh
chẳng nhận ra ai trong cuốn sách dày
cả thành phố chui vào chăn
trốn những ồn ào vô tích sự
ngủ giấc bình yên không đồng hồ báo thức
bình minh đầu thai
GIẤC MƠ TƯỢNG ĐÁ
anh đẽo gọt giấc mơ không có đôi bàn chân
chẳng thể lùi lại chẳng thể đứng lên
giấc mơ chết khi chưa dậy thì
vạt áo em vướng vào thu cũ
chúng mình mắc nợ
trọn kiếp này cũng không đủ trả nhau
đừng tìm chiếc nhẫn rơi giữa lòng biển sâu
đừng thổi hồn vào tượng
làm sao hồi sức trái tim đá
bao giờ đến ban mai dẫu nghìn tiệc đêm tàn
những hò hẹn đi hoang
bóng cổ thụ cúi đầu vĩnh cửu
hòn bi lăn hoài lăn mãi
bao giờ anh chạm được môi em…
ở đâu gặp anh
ơi dấu yêu nhức nhối tim em mỗi đêm tỉnh thức
vỡ òa đi
cầu vồng lung linh bảy sắc
thác lũ cuộn những bềnh bồng sóng
nói đi anh
hoa cúc rừng vươn mình khắc khoải
bỏng rẫy bờ môi khát
mênh mang sông suối đa tình
em nhớ anh
dù bay trên trời
dù ở dưới hang
dù lang thang phố vắng
thành người mất trí
thành người không tên
thành người không tuổi
khóc khóc
cười cười
bay ra ngoài bóng tối
bay ra ngoài ánh sáng
bay ra ngoài không gian
ở đâu gặp anh
ơi vì sao bé nhỏ
vô thường…
ĐỪNG BỎ EM MỘT MÌNH
đừng bỏ em một mình
nắng ngoài kia lạnh lắm
mưa ngoài kia rát lắm
trăng đến rằm sao chẳng sáng lung linh
đừng bỏ em một mình
em đẹp xinh
một mình
nói cười với ai cũng là giả lả
trong tim em một mênh mông trống
biết bao giờ lấp đầy
em lang thang trên đường
thấy dấu chân ai cũng ngỡ anh quay lại
anh đi
đường dài xa rộng
chẳng bao giờ quên được em đâu
đừng bỏ em một mình
trên cành khô mãi nhú những chồi đau…
TIỄN MÙA
sợi chỉ cầu vồng khâu chẳng lành vết thương
trong giấc mơ em anh không đến kịp
thu đã tàn
lá vẫn xanh
lìa cành vội vã
những cánh chim trời bay trắng heo may
em ôm về nỗi nhớ đầy tay
toa tàu vừa qua ghế ngồi kín chỗ
gọi tên anh tan vào sương và gió
rơi niềm vui
nhặt nhạnh nỗi buồn
tiếng ai cười
nức nở những chòm sao
đếm dấu chân mình lẻ loi trên phố
giả vờ bấm chuông
như ai về trước cửa
chốt khóa
cài then
đèn tắt
cúc cuối thu vẫn rực rỡ vàng
VŨ THANH HOA
Trong mơ em rất thật
Ngoài đời em đẹp như mơ
Em trong anh trẻ trung mười chín tuổi
Giữa giấc mơ và những vần thơ