Thì thôi, em cứ là khao khát – Vân Long

VTH – Thật vui vì nhận được tập thơ chú gửi tặng, chú bảo: Cháu thích bài nào chọn đi. Mình chọn một chùm để đăng trên vuthanhhoa.net, chú mail lại: ” Cháu chọn đúng phần lớn bài chú thích đấy! Cảm ơn cháu!”. Mời Bạn yêu thơ đọc chùm thơ trong Tuyển Thơ của nhà thơ Vân Long:

Tiểu sử Nhà thơ Vân Long:

    • Tên khai sinh: Nguyễn Văn Long. Các bút danh Thi Nguyễn, Nguyên Phương, sinh ngày 6 tháng 3 năm 1934. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. (1980).
    • Vân Long đã từng chơi đàn viôlông trong dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam. Sau đó công tác tại Sở Văn hóa Hải Phòng, là Trưởng ban Văn nghệ báo Ðộc lập rồi làm biên tập viên thơ Nhà xuất bản Hội Nhà văn. Nhà thơ nguyên là Chủ tịch Hội đồng thơ Hội Nhà văn Hà Nội.

Lầm

Gặp nhau non buổi chiều
Ngẩn ngơ tròn buổi tối
Đường về quên mất lối
Bước lầm tới… nhà em

Qua mưa

Nhà thơ Vân Long

Qua dải sân mưa tôi ngắm em

Màn mưa nhòa những nét thân quen

Tình yêu mới nở sao mà đẹp

Một thoáng nhìn nhau, mưa cũng ghen!

1962

Mưa kỷ niệm

Xa em thêm một lần mưa
Nhân đôi nỗi nhớ
Chiếc áo mưa buổi ấy che chung
Chung suốt một đời

Tuần trăng mật
Mượn tạm căn nhà hầm
Bàn ghế vừa lau xong đã mốc
Chỉ tình yêu không thể mốc
Lại chia xa

Mười lăm năm không có riêng mái nhà
Em ở lại
Anh đầu non cuối biển
Trải bom đạn thủy lôi như người lính chiến

Đêm nay
Hai đứa hai nơi
Đo lại yêu thương
Nhớ lại một thời…

Đêm nay
Ta lại khoác chung
Màn mưa ký ức…

Đại Lải 22/7/2004

Thời gian

Thoáng đã trưa
Giấc muộn
đã chiều
Thời gian ăn mòn ký ức
Dĩ vãng cuốn phim mốc
Lốm đốm
Dị hình
Thời gian ăn vào tương lai
Nhưng mà này!
Những con chữ của ta
Có khó nhai không đấy ?
Lem lém điếu thuốc cháy
Ta búng lên trời
đầu mẩu Thời gian.

Không chiến trường

Đất nước im súng bom

Lòng lại bầy trận mạc

Tươi tắn thế, chả lẽ em là giặc

Bất chợt mình chưa đánh đã mong thua!

1990

Kỷ niệm

Không gian chao chát gió
Trời thu riêng lá thu bay
Ai khuất nẻo như sương khói
Ai bên tôi bóng nhỏ gầy?

Và em đồng hiện em phân thân
Thời gian củ hành tôi bóc vỏ
Kỷ niệm làm trận gió
Đụng giây đàn tiếng ngân

Lá thu bay những mảnh hồn thành phố
Những mảnh em xao xác sau vai
Tôi vơ vẩn làm người sầu xứ
Lượm tấm trăng non ở cuối ngày…

Khói thơ

Nghiền ngẫm cả mùa thu.
Một câu thơ hư ảo
Mười lăm năm sau mới đưa được câu thơ
lên trang báo
Anh bắt gặp người vê bài thơ anh
châm điếu thuốc lào…

Lá rụng

Cây bàng
Trút chiếc lá cuối cùng
Vào hồn năm tháng

Ai nói ai cười mà lẳng lặng
Xạc xào những khối hình câm
Rồi chính tôi cũng thành âm bản

Và con đò sang ngang
Như làn gió thoảng
Chở theo tôi
Chiếc-lá-cuối-cùng..

Người ấy

Thương một chiều để thương một đời
Vị sấu chua đọng mãi trên môi
Cho kẻ ở bồn chồn nỗi ở
Người đi chiều ấy, ngập ngừng đi…

Cái Đẹp cuối đường như không thể
Một bước gần thêm một bước xa
Em hài hòa đến như vô lý
Đến mức như …mình tưởng tượng ra!

Em đắng thơm với cà phê đắng
Hương của ly đời men rượu tăm
Mà vẫn chênh vênh hoài sức bút
Câu ma chếnh choáng ngỡ câu thần!

Thì thôi, em cứ là khao khát
Không cùng như tháng năm…

Tự vấn

Bận giáp những mặt người
Mặt mình, e quên mất!
Gương đâu cho anh soi!

Lơ mơ một đám khói
Mái tóc lòa nhòa
Cái gì cháy vậy, em?

Trăm chuyện tầm phào ngày thường sao kể hết
Cuộc đời anh ngún khói từng giây
Như dây mìn cháy chậm
Mìn sẽ nổ khẽ khàng không tiếng
Kim đồng hồ dừng lại, thôi quay

Nếu anh đốt đời anh như điếu thuốc
Còn lại gì, hay một chút tàn bay ?

Vân Long

1 comment

  1. Khói thơ

    Nghiền ngẫm cả mùa thu.
    Một câu thơ hư ảo
    Mười lăm năm sau mới đưa được câu thơ
    lên trang báo
    Anh bắt gặp người vê bài thơ anh
    châm điếu thuốc lào…
    (Vân Long)
    ________________

    Bài thơ thật dí dỏm, và hay.

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu