Sóng
Truyện ngắn
Sau buổi liên hoan nhân dịp chuyển công tác ra Bộ, anh trở về một mình với nhiều hoa trên xe. Ngây ngây không biết vì chút men rượu hay vì nhiều cảm xúc ùa đến, anh lái xe lang thang…
Chị về đến nửa đường. Sao hôm nay chị không muốn nhanh về, chị biết chắc giờ này hai đứa nhỏ đang làm bài tập, đức ông chồng vừa lơ mơ đọc báo, vừa xem bóng đá ở ghế xa-lông… Chị muốn loanh quanh ngoài phố, một cảm giác hụt hẫng mơ hồ… Điện thoại đổ chuông, chị bỗng thấy hồi hộp lạ…
– Em à…- Tiếng anh nói. Chị không bao giờ nhầm. Họ đã làm việc với nhau gần hai mươi năm, khi chị còn là một cô bé vừa tốt nghiệp Đại học. Giọng nói thân quen ấy ngày nào chị cũng nghe.
– Dạ…em đây. – Chị trả lời dịu dàng nhưng hình như run rẩy. Không, không phải anh gọi vì công việc. Tất cả mọi việc cơ quan họ đã giải quyết xong hết, chị nhớ chị đã khóa cửa, cúp cầu giao điện… Không quên gì trong phòng…
– Anh…- Lần này thì chị nghe thấy anh run rẩy rồi anh lúng túng…chị cố lấy vẻ tự nhiên:
– Anh đang ở đâu thế ạ?
– Anh đang đi lang thang một mình và muốn mời em một ly cafe được không?
Anh cũng đã lấy được giọng tự nhiên nhưng chị cảm nhận được sự tha thiết, tha thiết đến vô cùng. Làm sao mà chị lại không đến được chứ, chị biết dẫu có thế nào thì chị cũng sẽ đến.
Họ tìm mãi vẫn chưa chọn được quán café, quán thì quá đông, quán thì quá ồn ào, quán lại quá kín đáo… Chị bảo:
– Hay mình đi dạo một vòng quanh biển anh nhé, trăng hôm nay rất sáng mà anh thì sắp xa biển rồi…
– Ừ, anh rất vui… – Chị thấy ánh mắt biết ơn và dịu hiền của anh.
Họ đi trên cát ướt. Trăng mười sáu lan tỏa xuống mặt biển tím những sóng sánh vàng. Họ không biết nói gì vì quá nhiều điều muốn nói với nhau. Anh muốn nói: Suốt gần hai mươi năm chị hiểu anh nhiều lắm, có những điều anh không thể chia sẻ cùng vợ nhưng lại có thể thoải mái kể với chị: những hiểu lầm, bực bội, những niềm vui nho nhỏ trong công sở mỗi ngày…Anh chứng kiến chị kết hôn, sinh con thứ nhất rồi thứ hai…Thời gian trôi đi, anh vẫn luôn thấy chị là một đồng nghiệp trung thực, dịu dàng và xinh đẹp. Anh đã từng ao ước chị, nhớ chị mỗi khi chị nghỉ phép hay đi xa…nhưng chắc chẳng bao giờ chị biết.
Còn chị, chị rất muốn nói với anh: chị trở thành người phụ nữ thông minh, xinh đẹp như bây giờ là nhờ anh nhiều lắm. Có những lúc chán chường trong công việc, thất vọng vì sự tẻ nhạt của cuộc sống gia đình, chị lại mong mỗi sáng đến cơ quan để được nhìn thấy anh, được nói với nhau vài câu là cả ngày hôm ấy chị nhẹ nhõm đi bao vất vả. Mua một bộ đồ đẹp, làm kiểu đầu mới, chị mong mỏi ánh mắt anh ngắm nhìn và lời khen ý nhị của anh nhường nào…Anh hiện diện trong quãng đời đẹp của chị, như một sự sắp đặt.
Nhưng họ vẫn im lặng. Một cơn gió nhẹ đem hơi thở dịu dàng từ biển hất mái tóc chị lòa xòa bên má, chị đưa tay lên vén tóc, anh cũng dịu dàng đưa tay định giúp chị, bàn tay họ gặp nhau, anh nắm tay chị, chị toan rụt lại nhưng rồi chị vẫn để yên, thực lòng chị muốn để nguyên như thế. Một cậu bé chừng mười tuổi đi tới, nó nhoẻn cười nói với anh:
– Chú ơi, chú mua hoa hồng tặng cô đi.
Anh mỉm cười nhìn giỏ hoa hồng rực đỏ dưới trăng, chọn một bông tặng chị. Cậu bé cúi chào lễ phép:
– Cám ơn cô chú, chúc cô chú hạnh phúc ạ.
Hình như cả hai cùng đỏ mặt. Chị chỉ những đợt sóng lấp lánh ánh vàng đang duềnh từ phía biển vào bờ :
– Anh xem kìa, đẹp quá.
– Ừ, anh sẽ chẳng bao giờ quên được tối nay. – Anh bảo.
Chị nhìn đồng hồ: Đã gần mười giờ đêm, có lẽ chị phải về. Chị muốn ở lại thêm, chị muốn thời gian ngừng trôi nhưng thời gian vẫn trôi và chị phải về. Cả nhà đang đợi chị, chị biết anh cũng phải về và biết những ai cũng đang chờ anh.
– Em phải về à? – Giọng anh buồn mênh mang.
– Vâng…- Chị thấy giọng mình lạc đi… Đừng khóc chứ.
Anh nhìn chị, ánh trăng soi ánh mắt nồng nàn. Chị biết mình có thể nói dối chồng thêm một tiếng đồng hồ nữa, có thể lặng lẽ đi cùng anh tối nay và chỉ có những con sóng kia biết mà thôi…nhưng…ngước nhìn sâu vào đôi mắt anh, chị nói:
– Em phải về anh ạ, cả nhà đang chờ em và…- Chị cố mỉm cười – Chắc anh cũng thế…
– Ừ…- Anh bần thần không muốn buông tay chị ra – Sáng mai anh đi rồi, chắc là anh nhớ mọi người và…nhớ em nhiều lắm. Gần hai mươi năm công tác bên nhau biết bao nhiêu kỷ niệm…- Lần này ánh mắt anh như van xin – Em về bây giờ thật sao?
– Em xin lỗi…- Nước mắt chị trào ra – Em cũng sẽ không bao giờ quên tối hôm nay. Chúc cả nhà anh ngày mai lên đường bình an.
– Cám ơn em.
Chị rút vội tay ra khỏi tay anh và đi như chạy về nơi gửi xe. Chị đi như vô thức suốt quãng đường về nhà. Nước mắt tràn đẫm mi.
Chị đi một lúc lâu, anh mới buồn bã ra về. Dù đã hứa bỏ thuốc lá nhưng anh vẫn châm một điếu vì sợ mình sắp khóc.
Anh mở điện thoại, nghĩ ngợi một chút rồi bấm dòng tin nhắn: “Em về đến nhà chưa? Chúc em ngon giấc nhé”
Một lúc sau, anh nghe tiếng chuông. Vội mở máy, anh thấy dòng tin của chị: “Em về đến nhà rồi. Cám ơn anh. Cầu chúc anh hạnh phúc.”
4.8.2009
Vũ Thanh Hoa