VTH – Nhà thơ, thạc sĩ Đặng Cao Sửu vừa gửi tặng VTH tập thơ mới xuất bản. Vuthanhhoa.net chọn giới thiệu chùm thơ trong tập thơ Trăng Thu của anh:
>> Làm sao nói dối tim mình – Đặng Cao Sửu
- ĐẶNG CAO SỬU
Sinh năm 1963, quê quán : Quy Nhơn, Bình Định
Nơi công tác: Sở GDĐT Bình Định
Cử nhân tiếng Anh, Thạc sĩ Ngữ văn

Tình thu
Bâng khuâng nhặt chiếc lá vàng
Ô hay! Thu đã ngỡ ngàng qua song.
Chênh vênh một mảnh trăng trong
Hình như thu đã phải lòng vầng trăng!
Đánh rơi nửa giọt ăn năn
Ngàn năm thơ thẩn thu giăng tơ buồn
Lỡ mai chớp bể mưa nguồn
Làm sao tìm được cánh buồm tuổi thơ?
Yêu nhau từ bấy đến giờ
Tình thu chưa trọn ngẩn ngơ đi tìm!
Tình xa
Xòe tay hái một nụ cười
Em hôm nay đâu phải người năm xưa
Cuộc tình chưa dứt cơn mưa
Đã thành kỷ niệm đò đưa chòng chành.
Em về nhặt nắng bên mành
Nhặt trăng bên giậu, kết thành áo xưa
Lỡ mai tháng sáu trời mưa
Em ngồi hong áo, phơi khô cuộc tình.
Làm sao nói dối tim mình
Làm sao quên được bóng hình người xưa
Thì thôi … lỗi tại cơn mưa
Để em ướt áo, cho vừa lòng anh!
Nhớ Sài Gòn
Những con đường thân quen
Chiều nay vắng em bỗng trở thành kỷ niệm
Những sắc hoa màu tím
Gọi anh về một thời bình yên
Những dòng kênh lặng lẽ
Cả một đời khắc khoải tìm nhau
Đâu rồi một thời xa vắng
Mang phù sa tắm mát những phù du
Sài gòn ! những lời trên môi, những chiều xa vắng
Chỉ có em là sâu nặng với ngày xưa.
Chiều sông Hương
Nụ hôn trao giữa trời xanh
Ngoái đầu nhìn lại đã thành chiêm bao
Hương mùa hạ cũ xôn xao
Gọi về một thuở trăng cao bóng gầy
Mùa thu hoa cúc còn đây
Bóng em giờ ở chân mây cuối đèo
Ta dài con mắt trông theo
Đò xưa bến cũ nhổ neo cuộc tình
Gọi đò, đò cứ lặng thinh
Chập chờn lau trắng giật mình ngẩn ngơ.
Bốn mùa
Có những điều anh chưa kịp nói với em
Bởi mùa xuân đi qua rất vội
Có những điều anh muốn nói với em
Mùa thu đã nói.
Có những điều anh sẽ nói với em
Mùa hạ vàng mang nỗi nhớ mênh mang
Và anh biết trong em còn mùa đông buốt giá
Anh gửi chút nắng về sưởi ấm tim em.
Gửi mẹ
Mẹ nuôi con những lời ru
Một đời nắng hạ mưa thu mệt nhoài
Tình yêu vốn rất kiệm lời
Mẹ cho con cả một đời yêu thương
Biết buồn mỗi lúc chiều buông
Thương con đò chở nỗi buồn qua sông
Vắng mẹ chiều bỗng mênh mông
Mình con với một cánh đồng phù du
Mẹ giờ đã hóa thiên thu
Con còn nợ một lời ru ngọt ngào
Đặng Cao Sửu
Đọc thơ anh bạn đồng môn
Trên trang “nữ sĩ”
“chở buồn qua sông”
Đường thơ sao khéo
lòng vòng
Mừng buồm thơ bạn nhập dòng nhân gian