Người dẫn hôn lễ – Vũ Thanh Hoa

NGƯỜI DẪN HÔN LỄ

Anh soi gương lần nữa để chỉnh lại chiếc nơ bướm trên cổ, trong gương phản chiếu một hình thể “bóng nhoáng”. Chả hiểu chúng “nhoáng” từ đâu, bởi cặp kính trắng lóa, bởi mái tóc vuốt keo óng mượt hay bởi khuôn mặt lúc nào cũng trơn tru, nhẵn nhụi. Anh lấy mảnh giấy ra nhẩm lại lần nữa tên cô dâu chú rể, đây là việc cực kỳ cẩn thận, nếu nhầm lẫn giữa hai đám cưới buổi trưa và buổi tối thì có mà… mo!

Nhìn thiên hạ đi dự cưới sẽ đánh giá được tình hình phát triển của một Quốc gia. Càng ngày, người ta càng đầu tư nhiều vào áo quần, còn kiểu dáng cũng… thêm “cởi mở”: Mấy đứa teen bắt chước phong cách các ngôi sao Hàn: diêm dúa và ẻo lả. Các “mợ” sồn sồn thường theo hai trường phái: Cổ truyền và Hiện đại. Nhưng đa số các “mợ” tự “design” nên coi kỳ kỳ: “Phái Cổ truyền” mặc những bộ áo dài nhung, gấm với đủ loại cườm, hoa văn rồng phượng dày đặc…trông hoành tráng và cổ kính như trong viện bảo tàng. “Phái tân thời” thì lại na ná như đang dự buổi lễ trao giải gì đó của… Hollywood: Các “mợ” thỏa sức để ngỏ cổ, ngỏ lưng, ngỏ … vân vân ngỏ, mặc dù đôi khi cái sự ngỏ ấy lại… phản bội chủ nhân!

người dẫn hôn lễ

– Kính thưa quý vị, hôm nay, ngày lành tháng tốt , khách sạn chúng tôi được vinh dự tổ chức buổi lễ thành hôn cho đôi tân lang và tân nương…

Câu ấy anh nói nhuần nhuyễn về độ nhanh chậm, độ vang, độ dẻo đến mức làm mọi người liên tưởng đến cái máy ghi âm. Anh còn có một “chiêu độc” nữa: một bài thơ “ấn tượng” do chính anh “độc quyền sáng tác”, và hiện nhiều kẻ đang “lăm le” muốn “vi phạm bản quyền”:

Hôm nay đám cưới …( tên cô dâu chú rể nào thì điền vào)
Gặp nhau như đôi chim nhỏ
Tung cánh bay bay trong gió
Xa xôi từ khắp miền quê
Duyên tình hẹn nhau hội ngộ
Kết tơ se chỉ hẹn thề
Đến ngày răng long đầu bạc
Cháu con tràn một giấc mơ…

Vỗ tay váng trời. Thời kinh tế thị trường buộc người ta phải nghĩ ra nhiều chi tiết cho một vấn đề với mục đích duy nhất là câu khách. Khách sạn này có chiêu « tắt đèn» tạo cảnh Thần tiên, xuất hiện các «thiên thần giáng thế» áo sống trắng toát, đôi cánh phất phơ, lù lù một đoàn, trên tay cầm ngọn nến dài nghều «đón đầu» cô dâu chú rể, dẫn từ cổng hoa lượn mấy vòng qua những «chặng đường» khúc khuỷu và «dừng bước» tại sân khấu. Người xem nếu «nhạy cảm» sẽ rất «hoang mang» trước khung cảnh «Thiên đường» tối mù kia với nến le lói và…rợn tóc gáy! Rồi lại một đoàn «nam thanh nữ tú» mặt mũi nom rất «kịch tính» rước từng tầng bánh kem to tướng… lừ lừ tiến vào, tiếp đến … một tốp các trai trẻ ăn mặc trông na ná «lính Hoàng gia Ăng lê» chịu trách nhiệm «nắm tay dắt » các phụ huynh của cô dâu chú rể «đi đúng hướng». Mọi con mắt sẽ bắt đầu dồn vào «Đại gia đình hạnh phúc» khi họ được «dẫn giải» đến “đích” cuối là sân khấu.

Có trường hợp, bố chú rể dù đã chuẩn bị bài phát biểu trước cả tháng, nhưng do hồi hộp bởi sự «hoành tráng » của sân khấu với muôn đèn rực rỡ và phút im lặng theo dõi của gần một nghìn «khán giả hâm mộ» thế là ông… quên tịt và… lên cơn… đau bụng (!) Báo hại anh lại phải trổ tài «cứu nguy» để từng ấy khán giả đang ngặt nghẽo cười… ổn định lại trật tự !

Sau đó anh bắt đầu vai trò «đạo diễn» nhắc cô dâu chú rể «diễn» :

– Cười tươi tươi cho có vẻ tình cảm chút!

Anh nhắc khi thấy mặt chú rể cứ lạnh như băng, mặt cô dâu hằm hằm.

– Nắm tay cô dâu rồi cùng nhau cắt bánh chứ!

Anh lại nhắc. Đôi uyên ương mỉm cười, lia mũi dao vào cái bánh cưới đồ sộ gần chục tầng dầy cộp kem, hoa, trái ngất ngưởng như toà lâu đài. Rồi màn rót rượu tân hôn cho tháp li gồm mấy chục cái li xếp chồng chất và phải rót thật tỉ mẩn cho rượu len lỏi xuống từng li một…

– Rót chậm chậm thôi, vội gì?
Anh nhắc chú rể vì thấy anh này có vẻ sốt ruột.

– Thưa quý vị, để chứng minh cho tình yêu bất diệt của mình, chú rể sẽ trao cô dâu một nụ hôn… nồng cháy, xin quý vị tràng pháo tay động viên !”

Vốn đã quen hôn cô dâu ở những nơi «vắng và kín» giờ phải hôn «công minh chính đại», nhiều chú rể cứ lúng ta lúng túng còn cô dâu thì lo nhoè môi son, má hồng nên «đáp lại» cũng hững hờ… Thế là cái nụ «nồng cháy» ấy thường hoá ra «lạnh ngắt» !

Có đám cưới, vợ cũ của chú rể đến «quậy» bên ngoài và dọa vào «làm thịt» MC! (Vì họ cho là anh tiếp tay đắc lực) thế là anh còn phải phòng thân vài «đường quyền» nhỡ ra có gì thì… tự vệ! Có đám cưới, bố cô dâu «nhậu tới bến» rồi nổi máu mê… ca cải lương, sau khi đã «cầm » được micro, thế là «quyết không trả» cho MC, vừa «tự dẫn chương trình» rồi « mần » liên tục… ba bài vọng cổ lại toàn là chủ đề «phụ tình não nề »… khiến anh dở khóc, dở cười «xuống nước năn nỉ» mãi «thân phụ tân nương » mới chịu «nhường lại vị trí» !

Khi anh nói câu :

– Kính thưa quý vị, bây giờ là lúc chúng ta nâng cốc chia vui hạnh phúc cùng đôi bạn trẻ… Một- hai- ba zô!

Và thiên hạ bắt đầu cắm cúi vào « khai phá» món đầu tiên của buổi tiệc, công việc của anh mới đến hồi thảnh thơi chút chút… Anh ra chiếc ghế kín đáo gần sân khấu và ngồi xuống lặng lẽ…

Nhận phong bì thù lao, anh trở về căn phòng vắng vẻ. Nồi thịt cũ trên bếp đậy nắp không kín, kiến đang mở tiệc liên hoan. Chồng bát đĩa chưa rửa bắt đầu bốc mùi khó ngửi… Anh nằm vật ra giường, nơi góc chăn bỗng phảng phất mùi nước hoa dịu dàng, át mùi bát đĩa một lát… Anh nhớ lại đêm thứ Bảy, cô ca sĩ Hạ Huyền đã trốn chồng ghé nhà anh… Từ khi vợ anh bỏ đi, nhiều người phụ nữ đã nằm trên chiếc giường này rồi họ lần lượt về …

Anh có học hát mấy năm nhưng “hình thể” của anh lại lấn lướt “tài năng”, nói một cách khác là người ta “ưa nhìn” anh hơn là “ưa nghe” anh hát. Nên nếu hát “khuyến mãi” ở các phong trào văn nghệ “tự nguyện” thì rất nhiều fan hâm mộ nhưng kiếm sống bằng nghề hát thì gian nan vô cùng. Cát-sê mỗi bài thường “khiêm nhường” đến tận cùng, nhận xong mà rơi nước mắt nhưng anh vẫn cắn răng không dám tỏ thái độ với các ngôi sao đương thời có khi được trả gấp 100 lần. Tình cờ, anh trở thành MC cho một cuộc hôn lễ và anh thể hiện mình rất thành công trong trong vai trò này.

Vẻ ngoài bóng bẩy, đẹp trai của anh dễ dàng ăn điểm trong mắt phụ nữ, nhất là những phụ nữ «ưa hoàn hảo ». Họ dan díu cùng anh, lên giường với anh, thậm chí yêu đương rất day dứt… nhưng khi anh cầu hôn, họ bắt đầu ngắc nga ngắc ngứ… rồi họ có những cái cớ để «câu giờ»: Nào là hoàn cảnh gia đình, công việc, thời gian… rất mù mờ khó hiểu…
Rồi anh cũng ngộ ra khi một ngày, anh đột ngột gặp người tình của mình: khuôn mặt nàng rạng ngời hạnh phúc, cong lưng, áp ngực ngồi sau chiếc @ láng coóng của tay chủ quán Phở… và anh chợt thấm thía điều giản đơn…

Chiều nay, ông Giám đốc Khách sạn Prince, khách sạn số một Thành phố gọi anh lên phòng riêng. Anh rón rén gõ cửa, đích thân Giám đốc ra mở và nhã nhặn mời anh ngồi xuống bộ sa-lông sang trọng. Ông còn tự tay rót ly trà thơm lựng, mỉm cười mời anh, rồi bảo:

– Thế này nhé, đám cưới chiều nay là của một Đại gia, tôi muốn tìm người dẫn chương trình hoàn hảo nên mời bằng được cậu.
Anh bối rối. Trong nghề, có quy ước ngầm là không đạp lên niêu cơm của nhau. Anh biết khách sạn Prince là nơi Ngọc Thúy, cô MC xinh đẹp đã dẫn đám cưới bao năm nay, nếu anh đột ngột nhảy vào như thế cũng khó nhìn nhau. Anh chần chừ:

– Thưa, Giám đốc báo cho em gấp quá, em lại nhận dẫn một đám cưới bên khách sạn Royal rồi… ở đây có cô Thúy đã quen…

– Không – Ông giám đốc khoát tay – Cô Thúy dẫn nghiêm trang quá, chú rể là một Đại gia Việt kiều nhưng … – Ông trầm ngâm một chút và thầm thì thân mật – Hồi còn nhỏ ở Việt Nam, ông này bán kẹo kéo dạo, rất thích pha trò và hát những bài nhạc nhại… Tôi nghĩ rồi, chỉ có cậu là thạo món này thôi.

– Nhưng đám cưới mà pha trò… Còn nhiều thành phần tham dự nữa …

– Cậu không nên bình luận nhiều quá. Khách mời là bạn của chủ nhân, họ sẽ phù hợp sở thích của nhau. Chú rể là người giàu có, ông ta có thể mua cả tôi. Tôi trả thù lao cho cậu gấp 10 lần. Cậu nhận không thì trả lời luôn!
Anh lí nhí nhận lời và vội vã ra về vì ngại chạm mặt Ngọc Thúy.

– Kính thưa quý vị, hôm nay, ngày lành tháng tốt, khách sạn chúng tôi được vinh dự tổ chức buổi lễ thành hôn cho đôi tân lang Tony Trần và tân nương Nguyễn Thị Lan…

Âm thanh quen quen. Tiếp đến, anh hào sảng ngâm bài thơ «độc quyền». Đèn phụt tắt. «Đám thiên thần» bắt đầu «dẫn dắt» cô dâu chú rể «vòng vèo» đến «Thiên đường» tối mù . Anh pha trò: «Chú rể có thể tranh thủ hôn cô dâu mà thiên thần không biết đâu!» Tiếng cười rộ lên. Đèn bật sáng. Anh nói :

– Xin mời quý vị hướng lên sân khấu để cùng chúc phúc cho Gia đình cô dâu chú rể …

Bỗng anh ngắc ngứ vì nhận ra cô dâu… Lan ! Đúng là Lan ! Mới đầu anh chỉ nghĩ trùng tên… người vợ đã bỏ anh ra đi…Anh đưa mắt qua «tân lang», người đàn ông gấp đôi tuổi nàng, cao chưa đến mét rưỡi, khuôn mặt béo mập cùng cặp mắt ti hí, rồi anh ngắm lại khuôn mặt xinh đẹp của người vợ xưa… Lan nhìn anh mỉm cười… tự hào. Cô dâu chú rể bắt đầu cắt bánh, rót rượu và dàn nhạc trỗi lên khúc nhạc vui vẻ… Anh cầm micro và cất lên một bài hát vui nhộn :

Ngày ấy yêu em không làm sao biết tên
Nên anh cứ đợi chờ có dịp làm quen…
Tỏ tình nghe anh nói
Nói mà run quá đi thôi…
…Ngày cưới anh đưa em về bên bến mơ
Bao nhiêu gã đợi chờ thất vọng ngẩn ngơ…

Tự dưng câu chuyện 10 năm trước ùa về… Ngày anh yêu thầm Lan mỗi khi nàng tan học đi qua cổng nhà anh… rồi anh kiếm cớ làm quen, ngày họ yêu nhau vượt qua sự cấm đoán của gia đình vì bố mẹ Lan không chấp nhận nghề «xướng ca vô loài» của anh… Ngày cưới giản dị và vui tươi của họ… rồi ngày nàng không chịu nổi những gian nan của cuộc sống mà bỏ anh đi… Hôm nay, anh đang hát và làm trò vui cho đám cưới của nàng với gã đàn ông «mặt thịt» kia… Có gì đó nghẹn nơi cổ và cay cay nơi mí mắt. Giọng anh lạc đi và anh thấy mấy tay trong ban nhạc nhìn anh ngạc nhiên.

-Thưa quý vị, để chứng minh cho tình yêu bất diệt của mình, chú rể sẽ trao cô dâu một nụ hôn… nồng cháy, xin quý vị tràng pháo tay động viên !

Đây là phần «hấp dẫn nhất» trong chương trình, những tràng pháo tay động viên váng trời. Tay «mặt thịt, mắt híp » nghiêng đầu, kiễng chân đặt lên đôi môi chúm chím của Lan nụ hôn say mê, kiêu hãnh… Anh quay đi, bước nhanh từ sân khấu xuống, đi qua các dãy bàn tràn ngập bia rượu và thức ăn ngon, đi qua những bộ quần áo sặc sỡ, những bộ trang sức kệch cỡm cùng những nụ cười hể hả trên những khuôn mặt nung núc, bự phấn son…. Anh nghe có tiếng gọi sau lưng. Kệ, anh không quay lại. Viên quản lý khách sạn đã đuổi kịp anh :

– Cậu bị điên sao? Làm hỏng một hợp đồng hậu hĩ thế ?

– Xin lỗi. Tôi bỏ nghề từ hôm nay !

– Quay lại đi… chúng tôi biết chữa cháy thế nào – Viên quản lý rút ra tập tiền dày cộp đưa anh – Cậu nhận tạm, chúng tôi sẽ đưa thêm sau…

– Ông cất đi !

Anh quát lên rồi hạ giọng, cúi xuống nói trước sự sững sờ của viên quản lý :

– Ông gọi cô Ngọc Thúy và bảo tôi tặng toàn bộ tiền thù lao cho cô ấy. Chào ông !

Anh ngạc nhiên khi thấy Ngọc Thúy cũng đứng ở bãi gửi xe. Bước đến bên anh, nàng bảo :

– Em hiểu tất cả rồi anh ạ. Em cũng bỏ nghề. Anh chờ em đi với.

– Em…

Anh chỉ nói vậy và nàng nhẹ nhàng ngồi xuống sau chiếc xe cũ kỹ của anh. Xe lao vút đi…

Viên quản lý khách sạn đứng há hốc mồm một lúc rồi ôm đầu, chạy vội vào đám cưới đang náo loạn…

5.4.2008

VŨ THANH HOA

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu