Ngủ ngoan nhé, ngác ngơ mùa thu cũ…

VTH – “Thu trắng” là một bài thơ buồn với giai điệu riêng biệt trong tập thơ “Lời cầu hôn đêm qua” của mình. Thạc sĩ Đặng Cao Sửu quả rất tinh khi chọn bình bài thơ này, VTH cám ơn anh Đặng Cao Sửu rất nhiều và xin chia sẻ cùng Bạn đọc:

Đọc “ Thu trắng” của Vũ Thanh Hoa.

THU TRẮNG

thêm một chút
là bớt đi một chút

những tinh khôi cũng vay trả về mùa
cánh cửa khép
bóng co ro thinh lặng

đơn côi vàng
chiếc lá khẽ khàng
rơi
em nhắm mắt
ru nửa mùa thu thức

giữa lao xao nhặt đôi tiếng ai cười
nhặt vệt nắng nghiêng qua chiều sót lạnh
nhặt dỗi hờn theo gió đến phai phôi

ngủ ngoan nhé
ngác ngơ mùa thu cũ
những hồi quang cũng vay trả về mùa

thêm một chút
là bớt đi một chút
đếm tuổi mùa bạc trắng phía xa xôi.

Vũ Thanh Hoa

LỜI BÌNH CỦA ĐẶNG CAO SỬU:

Mùa thu gợi trong lòng thi nhân bao nỗi niềm. Từ xưa đến nay thi nhân đã tốn bao bút mực để trải lòng với mùa thu và đã có những dấu ấn không phai mờ của mùa thu trong nghệ thuật nói chung và thi ca nói riêng. Trong thơ ca: Tiếng thu – Lưu Trọng Lư, trong âm nhạc: Thu quyến rũ – Đoàn Chuẩn, trong hội họa: Mùa thu vàng – Levitan…
“Thu trắng” một bài thơ hay trong tập thơ mới của Vũ Thanh Hoa “Lời cầu hôn đêm qua”. Trịnh Công Sơn có bài Hạ trắng, Vũ Thanh Hoa có bài Thu trắng. Hai thế hệ cách xa nhau vài mươi năm, một già , một trẻ bằng cảm nhận riêng đã có tiếng nói triết lý riêng về phận người trong cõi tạm, về những hương vị xót xa mà ngọt ngào của tình yêu, món quà kỳ diệu mà thượng đế hào phóng ban tặng cho loài người.

“ Thêm một chút
Là bớt đi một chút”

Tạo hóa vốn công bằng được và mất, cho đi và nhận lại…cứ tiếp nối như những nút thắt của hành trình dài mang tên là cuộc sống. Và cứ thế “ những tinh khôi cũng vay trả về mùa” “đơn côi vàng, chiếc lá khẽ khàng rơi”. Câu thơ thấm đẫm cảm quan chia lìa: thân phận và tình yêu.
em nhắm mắt, ru nửa mùa thu thức”. Câu thơ thật lạ. Vũ Thanh Hoa có những nỗi buồn chênh chao cả đất trời trong bài thơ Chớm đông, thì nay lại cất lời ru xoa dịu những thổn thức của mùa thu. Thi nhân muốn tìm đến thiên nhiên bởi lẽ lòng người nhuốm một chút buồn, một sư dỗi hờn:

“ giữa lao xao nhặt đôi tiếng ai cười
nhặt vệt nắng nghiêng qua chiều sót lạnh
nhặt dỗi hờn theo gió đến phai phôi”

Bài thơ man mác chút buồn. Một nỗi buồn thấm đẫm chất nhân sinh. Có những nỗi buồn trong văn chương một thời làm chúng ta giật mình nhìn lại. Thơ Vũ Thanh Hoa có nỗi buồn những vẫn cháy một niềm tin: cuộc đời sẽ “ đột ngột nở hoa”.
Câu thơ kết thúc đến tự nhiên và tổng kết những ý tưởng đã trình bày:

“ đếm tuổi mùa bạc trắng phía xa xôi”

Câu thơ thật cô đọng và hàm chứa chút bâng khuâng về sự hữu hạn của đời người, sự hoài vọng về một tình yêu vĩnh hằng… Nhưng dẫu sao ta vẫn thấy ấm lòng bởi thi nhân đã đạt đến cái “ ngộ” của triết lý nhà Phật:

“ Thêm một chút
Là bớt đi một chút”

Quy Nhơn, 09/01/2013
Th.s Đặng Cao Sửu

1 comment

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu