Nắng cuối trời (9) – Vũ Thanh Hoa

Nắng cuối trời

Truyện dài kỳ

>> Nắng cuối trời (8) – Vũ Thanh Hoa

9. Trang nhớ một người bạn gái có cuộc sống khá phóng túng đã từng nói với nàng: ngủ với một người đàn ông qua một đêm chỉ là vui vẻ nhưng ngủ với người ấy đến đêm thứ hai đã có thể là tình nhân.

Nàng ngã vào vòng tay Phó giám đốc thực ra cũng vì tò mò và “thử nghiệm” một cách hóa giải mâu thuẫn, không ngờ ngài “tấn công” dữ quá, cũng khó xử thật. Nàng nhận tin nhắn và bần thần. Hay là mình đang “nghịch dại” nhỉ? Có quá mạo hiểm không đây. Nàng tắt điện thoại, cầm vội túi xách, nhìn đồng hồ và nhẹ nhàng mở cửa phòng làm việc. Nàng muốn tránh mặt phó giám đốc mấy hôm, để cho tâm tưởng ổn định, thiên hạ không thể nghi ngờ và cũng để ngài “giảm bớt cao trào hưng phấn”. Nàng nghĩ mấy tay quan chức, quơ đâu chẳng có gái, chỉ một đêm chắc không để lại ấn tượng dài lâu vả lại với bọn họ, chẳng có gì sống chết bằng giữ được chiếc ghế tại vị, cho nên rất sợ bị lộ, họ sẽ chẳng dám níu kéo mạo hiểm.

Nàng chạy vội xuống lầu trệt, vào bãi gửi xe, dắt chiếc xe máy ra cổng… Nàng giật mình vì bàn tay ai đó mạnh mẽ  nắm chặt lấy tay nàng từ phía sau…

– Em đừng trốn anh như thế. – Giọng ngài phó giám đốc dịu dàng nhưng cương quyết. Nàng giật mình. Trời ạ, biết làm thế nào đây…

– Em phải về, em không thể  đi với anh được!

– Anh biết buổi trưa em đâu có về ăn cơm với chồng bao giờ, có ai biết chúng ta với nhau đâu mà em sợ chứ?

– Không, em không thể, em thấy ngại, thấy nên dừng lại…

Ngài phó giám đốc vẫn giữ chặt tay nàng. Thấy bác bảo vệ vừa bước đến, nàng vội giật tay ra, thì thào:

– Anh ẩu vừa thôi, bác Tới ra kìa.

– Họ chỉ nghĩ là anh và em cãi nhau. Mình ghét nhau từng ấy năm cả cơ quan đều biết mà. – Phó giám đốc cười cười. Trang chạy xe ra khỏi cổng công ty và thấy phó giám đốc kiên trì bám theo. Nàng rẽ vào quán ăn quen thuộc và theo dõi gương chiếu hậu. Xe phó giám đốc cũng ngừng lại.Chẳng lẽ anh ta cũng dám ngồi ăn giữa thanh thiên bạch nhật với mình? Nàng ngồi vào bàn, chăm chú nhìn thực đơn, thấy ngài phó giám đốc cũng đàng hoàng kéo ghế ngồi đối diện.

– Anh không sợ gì cả sao?

– Ăn bữa cơm trưa với nhân viên mà sợ cái gì? – Ngài phó giám đốc lại cười cười. Vừa nói đến đây thì điện thoại đổ chuông, nhìn nét mặt ngài cũng đoán là ai gọi.

– Em hả. Ừ, ừ. Anh phải đi ăn với sếp. Ừ, ừ. Em và con cứ ăn đi. Có chứ, thôi nhé.

– Sợ bà ấy đấy!– Trang lườm sếp phó, đôi mắt đẹp sắc lẹm. Ngài phó hạ giọng:

– Bà ấy thì biết gì, mang tiền về là híp mắt lại ngay, bà ấy chỉ thích đếm tiền thôi.

Nàng cười khẩy: Lão chồng mình cũng nói về mình như thế với bao nhiêu đứa con gái nhỉ, đốn mạt thật! Quả là chúng ta ăn cắp quanh quẩn của nhau. Bữa cơm diễn ra công khai mà bí mật. Họ ăn xong rồi kẻ trước người sau, khuất dạng vào một ngõ hẻm kín đáo ngay giữa trung tâm thành phố ồn ào.

Chủ phòng nghỉ cúi đầu chào khách vừa hồ hởi vừa vô cảm. Hồ hởi để thể hiện thái độ hết mình phục vụ, vô cảm để thể hiện thái độ “vô tư” sẵn sàng “quên ngay” những gì nhìn thấy trong buổi trưa hôm nay sau khi khách đã thanh toán tiền.

Thằng thanh niên độ 16-17 tuổi nhanh như sóc dẫn hai người vào căn phòng trên tầng 2. Trông thái độ của nó, Trang đoán ngài phó giám đốc có lẽ là khách quen. Căn phòng nhỏ kê chiếc giường đôi, chiếc tủ quần áo, bàn phấn và ti vi, tủ lạnh… Cái gì cũng nho nhỏ xinh xinh vừa đủ cho một đợt “đánh du kích” nhanh, gọn, tuyệt mật. Đó là những “tổ ấm” ngoài luồng của những “biệt kích” nhảy dù nhan nhản khắp nơi ở khắp thành phố này, đất nước này, hành tinh này. Nàng tự hỏi đâu mới là “tổ ấm” thật sự nhỉ? Ở nhà hay ở những nơi đây?

Trang xối những tia nước ấm lên người, những mỏi mệt nóng bức của trưa Sài gòn tan biến dần trên cơ thể nàng thì cửa phòng tắm bật mở. Ngài phó giám đốc không thể chờ đợi thêm, ngài đã trần như nhộng từ lúc nào. Nàng vội che tay lên ngực theo phản xạ:

– Kìa, sao anh lại…

– Em đẹp quá…

Ngài phó giám đốc chỉ thì thầm được vậy rồi ngài bắt đầu uống những giọt nước trên tóc nàng, trên mắt nàng, trên môi nàng, trên cổ nàng và cứ thế… đôi môi của ngài từ từ chuyển dần xuống….

(Còn tiếp)
Vũ Thanh Hoa 

>> Nắng cuối trời (10) – Vũ Thanh Hoa

2 comments

  1. Tô đã đọc tất cả 9 phần của truyện dài “Nắng cuối trời” của chị. Tôi rất thích. Luôn chờ đợi được đọc các phần đăng tiếp sau tới trọn vẹn tác phẩm này.
    Chúc nhà văn – thi sĩ Vũ Thanh Hoa có nhiều sáng tác ngày một ấn tượng và thành công!

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu