Nắng cuối trời (8) – Vũ Thanh Hoa

>> Nắng cuối trời (7) – Vũ Thanh Hoa

Nắng cuối trời

Truyện dài kỳ

8. Trang giật mình thức giấc, tiếng nước xối trong phòng tắm làm nàng tỉnh hẳn. Nàng thấy miệng đắng ngắt, thân xác rã rời. Nàng nhỏm dậy thì Tuân vừa bước trong phòng tắm ra. Vẻ thảm hại đêm qua hoàn toàn biến mất. Khuôn mặt lạnh lùng, ngạo nghễ thường ngày lại ngự trị. 

Nhìn thấy nàng đã dậy, anh ta hỏi:

– Sao trông em phờ phạc quá vậy? Hôm qua em về lúc mấy giờ?

– Em ngủ một lúc lâu  rồi mới thấy anh về.

– Đàn bà có chồng đi về khuya khoắt, đàn ông nó khinh cho.

Nàng nhìn bộ mặt vô cảm của chồng. Thời của sự đểu cáng và và đốn mạt lên ngôi, ai khinh ai đây nhỉ? Anh tưởng tôi không biết những đồng tiền anh kiếm được, những phi vụ anh tham gia không phải toàn là thứ ăn cắp, ăn cướp cả sao? Anh mất bao nhiêu tiền để ngồi vào chỗ ấy, anh cúi mình bao nhiêu năm để chúng nó đạp trên lưng, anh tưởng tôi không nhớ gì cả à.

– Em chẳng làm gì đê tiện để đáng khinh cả. – Nàng đáp.

– Nhưng mà người ta khinh tôi. Đường đường là một tổng giám đốc của một công ty tầm cỡ như thế, vợ không dạy được thì nói được ai chứ.

1 (144)

Nàng cười khẩy:

– Người ta kính trọng anh vì anh đủ tầm, đủ tài, làm lợi cho công ty, cho đất nước chứ không phải vì anh dạy vợ anh thế nào.

Nàng nhớ lại giây phút trong vòng tay gã phó giám đốc. Các người cũng một giuộc như nhau mà thôi, ở nhà quân chủ phát xít với vợ, áp bức, bóc lột vợ từng li từng tí nhưng ra ngoài thì gái nó lột trần cho như nhộng, chưa gì đã thông thốc ra khoe chiến tích, mưu đồ. Những bộ mặt đạo đức giả nhân giả nghĩa, nói những lời lập trình trong những cuộc họp, đọc những bản báo cáo đúc khuôn sẵn trong các hội nghị, rặt một lũ sâu mọt đánh theo số thứ tự mà thôi.

– Cô đừng quên xuất phát điểm của cô chỉ là một phóng viên hợp đồng mấy triệu đồng một tháng, bây giờ cô ăn trắng mặc trơn, sống cuộc đời quý bà lên xe xuống ngựa, cô đừng giở giọng hỗn xược với thằng này nhé.

– Em không quên gì cả, những gì cần nhớ em đã nhớ cả rồi.

Tuân hơi ngạc nhiên, ít khi nào anh ta thấy vợ bình thản và rắn rỏi như vậy nhưng đã muộn giờ làm. Anh ta đành hầm hầm xách chiếc cặp quen thuộc ra khỏi phòng, không quên đóng xầm cửa lại.

Trang muốn rơi nước mắt nhưng rồi nàng đã lập tức lấy lại được thăng bằng. “Bao giờ thì những đay nghiến cũ rích ấy buông tha nàng? Bao giờ thì nàng lại trở thành cô bé nhà báo trong sáng ngày xưa đầy nhiệt tình và khát vọng? Điều gì đang ăn mòn và hủy hoại tất cả?” Nhưng rồi lại nghĩ đến bệnh tình của mình, nàng tự nhủ phải cố gắng hơn nữa, vì con gái bé nhỏ và vì những gì mình đã mất. Nàng muốn tìm lại mình và sống thật với những gì nàng đã làm mất trong gần 10 năm qua.

Bước từng bậc rón rén lên cầu thang để vào phòng làm việc, Trang cầu trời sao không chạm mặt phó giám đốc. Nhưng trời chưa kịp phù hộ cho nàng thì ngài phó giám đôc đã hiển hiện ra ngay trước mặt. Nàng định đi vụt qua thì ngài đã nhăn nhở:

– Lại đi muộn hả em?

– Em chào sếp. – Nàng nói câu quen thuộc.

– Em khỏe không? – Giọng ngài dịu ngọt, quan tâm. Nàng e ngại nhìn quanh, thiên hạ tai mắt khắp nơi, chẳng nên mạo hiểm làm gì nhưng ngài phó giám đốc thì tỏ vẻ bất chấp.

– Anh nhớ em lắm, cả đêm trằn trọc khó ngủ.

Trang  bước vội vào phòng làm việc của mình, tránh ánh mắt đắm đuối của sếp. Vừa ngồi xuống ghế, cô đã nghe tiếng chuông báo tin nhắn điện thoại. “Mình muốn yên bình…”  Nàng thì thầm. Mở máy vi tính, nàng gõ những dòng tiếp theo vào nhật ký CHẠY ĐUA… mải mê với những con chữ nhảy múa như sợ không còn đủ thời gian để ghi chép, tiếng chuông tin nhắn lại vang lên. Nàng mở điện thoại: “Anh nhớ em muốn điên. Trưa nay mình gặp nhau em nhé?” Tin nhắn từ số máy ngài phó giám đốc!

(Còn nữa)

Vũ Thanh Hoa 

>> Nắng cuối trời (9) – Vũ Thanh Hoa

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu