Nắng cuối trời (74) – Vũ Thanh Hoa

>> Nắng cuối trời (73) – Vũ Thanh Hoa

 Nắng cuối trời

Truyện dài kỳ

74. – Tôi không tiếp tay cho anh gian dối bất cứ chuyện gì, tôi giao hẹn trước đấy!

– Em nghe anh nói này. Ngày mai họ xuống sẽ có nhiều vấn đề cần giải quyết, anh muốn tập trung lo công việc đã. Tài sản dành dụm bấy lâu nay anh đã dùng để chạy chọt các cửa nhưng xem ra khó qua, lần này họ đánh lớn lắm. So ra trong ê kíp, anh và ông V chỉ là con tép nhãi, chúng sẽ thí tốt thôi!

– Lúc còn ở với nhau nhiều lần tôi đã khuyên anh dừng lại nhưng cả nhà anh chửi mắng tôi thậm tệ. Bây giờ mẹ con tôi đã tạm yên ổn rồi, anh đừng kéo chúng tôi vào việc của anh làm gì. Anh ký đơn li hôn với tôi và có thể lấy người đàn bà đang mang giọt máu của anh, đừng để đứa trẻ chưa sinh ra đã bị bạc đãi nữa.

Tuân úp mặt vào lòng bàn tay, sụt sịt mũi, Trang chẳng hiểu anh ta đang diễn trò gì. Khóc chăng? Hối hận chăng? Sao trong lòng nàng chẳng còn chút xúc cảm nào vậy… Hết tất cả rồi ư? Mình có lạnh lùng quá không? Mình đang đúng hay sai đây?

– Anh kí đơn li hôn với em tức là đồng nghĩa với việc âm mưu của họ hàng nhà con Mùi (tên cô thợ cắt tóc) thành công. Vì thế anh xin em rút đơn lại, để anh chứng minh cho chúng nó thấy vợ chồng mình vẫn yên ổn và cũng là cách để bảo toàn số tài sản còn lại.

– Tôi không cần số tài sản anh ăn cắp, móc túi của người ta mà có. Tôi cũng hàng ngày làm việc và đủ trang trải cuộc sống hai mẹ con tôi, từ ngày chúng tôi về nhà ngoại đã gần hai năm trời, chưa lần nào anh hỏi xem hai mẹ con tôi cần anh chia sẻ, giúp đỡ những gì, thậm chí anh còn nhiều lần gây phiền toái cho tôi!

K74(1)

– Bỏ qua cái cũ đi em, chúng mình bắt đầu từ đầu. Em không còn tình cảm với anh thì cũng thương bố con gái chúng mình chứ! Em để một con đĩ dùng cái trò  mạt hạng nhất của đàn bà để cướp bố của con mình đơn giản thế sao?

Trang chưa biết trả lời thế nào thì nghe một tiếng “choang” của bát đĩa bị ném xuống ngay sau lưng, nàng hoảng hồn quay lại thì thấy một tốp khoảng 5-7 người, đàn ông thì cởi trần quần cộc xăm trổ đầy mình, đàn bà thì mặc những bộ đồ ngủ rẻ tiền nhếch nhác đứng vây kín cửa quán cơm. Trang chỉ kịp thốt lên:

– Trời ơi, chuyện gì vậy?

Quán cơm nháo nhác, một vài khách vội đứng lên ra về cho an toàn. Mặt Tuân tái mét, ấp a ấp úng nói không nên lời. Một người đàn bà độ ngoài năm mươi tuổi, to béo, mặc bên trong là bộ đồ ngủ hoa đen đỏ, bên ngoài khoác chiếc áo lạnh màu hồng phấn, chống nạnh chỉ vào Tuân:

-Bắt quà tang thằng già sở khanh làm con gái nhà tôi có bầu rồi định chạy làng nhé!

Quán cơm ồ lên, mọi người xì xào bàn tán, một vài tiếng cười cất lên thích thú. Hai tên thanh niên to cao , lực lưỡng theo lệnh của người đàn bà kia bèn tiến tới túm cổ áo Tuân xách lên, anh ta co rúm lại, nhớn nhác:

– Các người định làm gì tôi?

– Thằng này dụ dỗ con gái tôi ngon ngọt, bảo rằng sẽ mua nhà, mua xe, kiếm việc làm rồi cưới nó nên con gái tôi đã tin nó và mang bầu với nó. Bây giờ tao tính sổ luôn!

– Tôi chưa bao giờ hứa bất cứ điều gì với cô ta cả, chỉ là cô ta đưa tôi vào tròng!

– Khi biết con tôi có thai, thằng này trở mặt liền còn thách đố nó đi thử AND. Đây là giấy chứng nhận đứa bé là con nó nhé, tôi đã gửi giấy đi khắp nơi rồi!

Chủ quán cơm thấy việc căng thẳng gây náo loạn bất lợi, bèn ra năn nỉ tốp người kia:

– Thôi chuyện riêng của các ông bà, về nhà mà giải quyết để chúng tôi bán hàng!

– Chúng tôi chỉ xin ông 5 phút nữa thôi!

Người đàn bà xưng là mẹ “nạn nhân”nói với chủ quán rồi quay lại nở nụ cười hài lòng, đưa mắt cho hai tên thanh niên, họ lấy ra một tờ giấy bảo Tuân đọc và ký tên, lăm lăm trên tay điện thoại để chụp và quay phim. Không còn cách nào khác, Tuân đành cắm cúi đọc rồi anh ta cáu tiết gắt lên:

– Căn cứ vào đâu mà các người bắt tôi phải cưới và chu cấp cho cả con riêng của cô ta chứ?

– Hoàn cảnh nó bị chồng bỏ từ khi con còn lẫm chẫm dưới quê lên đây kiếm việc. Nay mày làm nó có bầu phải nghỉ việc không có tiền nuôi con, mày phải bồi thường chứ sao!

Cả bọn cười rộ lên khoái trá sau khi Tuân không còn cách nào khác là kí vào bản cam kết trước sự chứng kiến của mọi người. Sau khi quay camera và chụp ảnh bằng điện thoại, đám người kia lập tức rút ngay. Trang bảo:

– Tôi thấy cũng chẳng cần nói thêm gì với nhau nữa, chúc anh giải quyết ổn thỏa mọi việc. Tôi cũng quá mệt mỏi rồi, để tôi gọi taxi về.

Nàng ngồi lên chiếc taxi màu trắng, thấy nhẹ cả người khi xe lăn bánh. Anh ta tính toán, thua đủ từng lới nói, từng việc mọn thường ngày, chi li từng đồng xu, cắc bạc với vợ con, rồi còn đánh đập mình không tiếc tay, bây giờ bị một đứa đàn bà và cả bè lũ đầu trâu mặt ngựa ấy trấn lột một cách man rợ như thế, đúng như người xưa vẫn nói :“quả báo”!

Chuông điện thoại chợt reo lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.

– Em đã ngủ chưa?

Giọng H dịu dàng. Trang thấy cảm động rơi nước mắt, chờ mãi mới thấy anh gọi. Mình đang đơn độc quá…

– Bây giờ em mới đang trên đường về nhà, tối nay có bao nhiêu chuyện xảy ra…

– Ngày mai gặp nhau em kể cho anh nghe nhé. Bây giờ em về nhà ngủ sớm đi.

– Vâng, mai em sẽ kể…

– Anh nhớ và yêu em nhiều lắm!

(Còn tiếp)

Vũ Thanh Hoa

>> Nắng cuối trời (75) – Vũ Thanh Hoa

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu