Nắng cuối trời (73) – Vũ Thanh Hoa

>>Nắng cuối trời (72) – Vũ Thanh Hoa 

Nắng cuối trời

Truyện dài kỳ

73. Trang lặng người. Có thật như thế không nhỉ?. Nàng đang lao vào mối tình ngang trái chưa thấy lối thoát… Càng ngày sự việc càng rắc rối hơn. Mình còn chịu đựng được bao lâu nữa? Mình còn đủ sức không? Còn kịp không?

 – Toàn! Em không có quyền nhận xét như vậy. Em làm sao hiểu hết được nội bộ gia đình người ta chứ. Em còn quá trẻ!

Giọng nàng gay gắt. Toàn vẫn rất điềm tĩnh. Chàng nhẫn nại chờ cơn giận của nàng dịu đi, nói tiếp:

–  Chị à, em còn trẻ nhưng không phải quá vô tâm, nông cạn. Em đã chứng kiến sự chịu đựng héo hắt của hai người đàn bà. Mẹ em chờ đợi ngày cha em quay về toàn tâm cho gia đình và người tình của cha em chờ đợi ngày cha em rời bỏ gia đình để đến với cô ấy. Hai người đàn bà ấy lặng lẽ cầu nguyện và đợi chờ. Và người đàn ông của họ –  nguyên nhân của mọi sự rắc rối vẫn bình thản hưởng lợi từ hai mối quan hệ ấy. Cha em chẳng mất gì. Cha vẫn duy trì một mái ấm bên người vợ hiền.  Nhưng cha vẫn lén lút với người tình xưa. Trong mắt học sinh và đồng nghiệp, cha vẫn là một ngài hiệu phó hiền hậu và đáng kinh.

k73

Trang nhìn ra phía đường xa xa. Người người vẫn hối hả bon chen nhọc nhằn trên phố phường đông đúc. Không thể phủ nhận được một nỗi buồn đang xâm chiếm nàng khi nghe câu chuyện của gia đình Toàn. Liệu mình có trở thành một trong hai người đàn bà tuyệt vọng như câu chuyện của Toàn không? Toàn nhận thấy thoáng buồn kín đáo của nàng. Chàng trai nắm chặt tay nàng, nói dịu dàng:

– Không phải em muốn chia rẽ tình cảm của anh chị nhưng em nhìn sự việc bằng con mắt người ngoài cuộc, em thấy chị đang phải hi sinh, chị đang phải mạo hiểm chị à…

– Em đâu phải người ngoài cuộc!

– Vâng, chị nghĩ về em thế nào cũng được – Toàn gật đầu – Có thể tạm thời chị giận em vì đang yêu anh H nhưng nghĩ lại chị sẽ thấy em có lý!

– Toàn à…

Trang quay qua nhìn thẳng vào mắt chàng trai, đoạn nhẹ nhàng rút bàn tay khỏi cái siết chặt của chàng, bảo:

– Những việc em đã giúp đỡ chị, chị rất biết ơn và nhớ mãi nhưng cái nào ra cái đó. Chị chưa bao giờ là người đàn bà lợi dụng đàn ông trong bất kì hoàn cảnh nào. Vì thế, chị chỉ làm theo con tim mách bảo, dẫu có khổ đau chị cũng không hối tiếc.

Toàn lặng đi một chút, rồi bảo:

– Em không bỏ cuộc đâu. Em yêu chị ngay từ cái nhìn đầu tiên. Em sẽ chờ đợi chị…

Trang thấy có lẽ nên về thì hơn, nàng nhìn đồng hồ bảo:

– Cũng trễ quá rồi, để chị gọi taxi về. Chị không muốn người ta thấy em chở về lại hiểu lầm.

Toàn buồn bã vẫy một chiếc taxi màu xanh dừng lại, chàng mở cửa xe, giúp nàng ngồi lên cẩn thận. Trang mỉm cười:

– Chị không biết phải cám ơn em thế nào cho đủ…

– Đừng chị ạ! Không cần nói gì đâu…

Chiếc xe lao vào dòng người ồn ã. Trang thở dài, quay lại nhìn vẫn thấy Toàn đứng bên đường dõi theo. Chiếc xe dừng ở cổng nhà ông bà ngoại. Trang thanh toán với người tài xế taxi rồi mở cửa xe bước xuống. Đèn phòng khách đã tắt. Có lẽ cả nhà đã ngủ. Trang lúi húi lấy chiếc khóa trong ví ra mở cổng thì giật mình nghe thấy tiếng người sát bên cạnh:

-Tôi cần nói chuyện với em.

Nàng quay lại thì thấy Tuân, trong bộ dạng khá thiểu não, già sọm. Tối mùa thu Sài Gòn trở lạnh nhưng anh ta vẫn mặc độc chiếc áo thun mỏng, cổ áo nhàu nát khác hẳn vẻ chỉn chu thường thấy khiến nàng suýt nữa không nhận ra người chồng đã từng chung sống cả chục năm của mình. Nàng chần chừ:

-Ngày mai được không, bây giờ trễ rồi…

Không biết hiện giờ anh ta thế nào, đã làm đơn chờ ngày ra Tòa là chấm dứt quan hệ vợ chồng, nàng muốn tránh gặp những lúc còn lằng nhằng thế này. Nhưng Tuân đã đứng chặn trước mặt nàng, giọng khẩn khoản:

– Ngày mai không kịp đâu em à.

– Vì sao? – Trang ngạc nhiên.

– Ngày mai có cuộc họp quan trọng quyết định số phận của công ty anh.

– Liên quan gì đến tôi không?

– Anh và giám đốc V cùng ê kíp chung một số dự án, phi vụ lớn. Anh vừa có tin mật báo là đoàn kiểm tra bên an ninh sẽ bất ngờ đến công ty anh vào sáng mai.

– Vậy thì anh tìm ông V. Tôi không phải ông V.

Trang cúi xuống tiếp tục mở khóa cổng. Tuân vẫn không nao núng, anh ta nói tiếp:

– Anh chưa ăn gì vào bụng từ trưa tới giờ, em có thể bỏ chút thời gian đi ăn cùng anh không?

Trang lưỡng lự. Nàng không muốn đi nhưng cũng không muốn nghe những lời nỉ non của Tuân. Nàng hỏi:

– Tôi tưởng bây giờ anh đã có người cơm bưng nước rót rồi chứ!

– Chỉ có em là thương yêu anh từ ngày anh còn hai bàn tay trắng. Rồi nhờ kết hôn với em, anh mới thành người thành thị mà trở nên ông chủ như hôm nay. Anh thừa biết những người đàn bà sau này đến với anh chỉ vì cái ví của anh nhưng…

– Anh đừng kể lể ra làm gì. Nếu anh muốn chúng ta cùng đi ăn bữa cơm thì đừng nói những chuyện cũ nữa.

Trang nói nhỏ nhưng giọng nàng bình thản, lạnh lùng. Nàng tự động mở cửa xe ô tô của Tuân ngồi vào. Tuân hơi ngạc nhiên nhưng không nói thêm gì nữa. Chiếc xe lướt nhẹ trên đường phố Sài Gòn khuya đã vãn người. Họ dừng ở một quán cơm. Mấy thanh niên lăng xăng chạy ra mở cửa xe, rối rít hỏi:

– Cô chú dùng gì ạ?

Tuân chọn món trong Menu, Trang thấy hơi xao lòng. Anh ta vẫn nhớ những món trước đây hai vợ chồng cùng yêu thích. Dù sao đây cũng là người một thời gắn bó với mình và là bố của bé Chíp… Nàng thở dài muốn ứa nước mắt. Tuân mở nắp lon bia, ngửa cổ uống 1 hơi rồi bảo:

– Anh đang bối rối trăm đường.

– Tôi không giúp gì được cho anh về chuyện dính líu tới ông V, anh đừng đề cập làm gì.

Trang nói thẳng. Nhưng Tuân lắc đầu:

– Anh biết. Anh muốn nói chuyện khác, là chuyện riêng của nhà mình. Anh biết em không còn yêu anh nữa nhưng dù em có bỏ anh thì anh cũng không bao giờ lấy cô ta.

– Cô ta? Là ai? Cô gái xinh đẹp anh đưa về nhà mà tôi đã gặp phải không?

– Con đĩ ấy nó đã bỏ anh để theo thằng doanh nghiệp ở Đắc Lắc rồi!

Tuân nghiến răng buông những lời rủa xả. Trang rùng mình, cái từ “con đĩ” được anh ta phát âm quen thuộc nơi cửa miệng để chỉ tất cả những người đàn bà làm anh ta phật lòng. Những ám ảnh một thời lại ùa về, ngay cả với vợ mà anh ta đã không tiếc lời miệt thị thì liệu người đàn bà nào anh ta tha chứ? Tuân lại khui lon bia thứ hai, lè nhè nói tiếp:

– Cô ta vác cái bụng bốn tháng rưỡi đến bắt đền anh…

– Một cô gái khác?

– Ờ… một thợ làm tóc mat-xa gần nhà…

Trang chợt nhớ ra lần nàng đi gội đầu và nghe thấy mấy cô thợ mat-xa ở đó bàn tán về Tuân… Nàng thở dài:

– Có phải cái cô mập, lùn , da ngăm ngăm người địa phương TH?

– Em biết cô ta sao?

– Tôi tình cờ nghe cô ta bàn tán về anh. Anh để cho mấy cô đó bắt đền dễ vậy sao?

– Anh có bắt đi thử ADN rồi nhưng tiếc thay lại đúng con mình…

– Rồi anh tính sao?

– Cả nhà nó kéo đến cơ quan tru tréo ầm ỹ lên, mất mặt quá! Anh chỉ xin em giúp anh việc này…

(Còn tiếp)

Vũ Thanh Hoa

>> Nắng cuối trời (74) – Vũ Thanh Hoa

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu