>>Nắng cuối trời (71) – Vũ Thanh Hoa
Nắng cuối trời
Truyện dài kỳ
72. Trang thấy toàn thân nóng bừng. Nàng ngồi phía sau lưng Toàn nhưng vẫn đoán ra nét mặt chàng đang căng tràn cảm xúc. Không thể phủ nhận là nàng cũng đang vô cùng xao xuyến, bâng khuâng…
– Chị không muốn đoán gì cả…
Nàng nói nhỏ, rồi nhẹ nhàng rút tay khỏi bàn tay đang siết chặt của Toàn, nhắc nhở:
– Em tập trung lái xe đi.
Toàn dừng xe trước công viên trung tâm. Có lẽ từ thuở lập gia đình đến giờ, Trang đã hoàn toàn quên rằng con đường nơi mỗi ngày nàng đi qua để đến công sở, đi siêu thị hay tạt qua các khu chợ tạm để mua sắm lại có một nơi với những tán cây rợp mát, những ghế đá thanh bình cho những lứa đôi đủ mọi lứa tuổi đang dập dìu bên nhau. Toàn ngồi xuống cái ghế đá gần đó. Trang liếc mắt qua hai bên, thấy những đôi trai gái đang âu yếm, tỏ tình thật thản nhiên khiến nàng lúng túng quá chừng. Nàng ngồi xuống, giữ khoảng cách chừng mực với Toàn, bảo:
– Sao em lại đưa chị vào chỗ này chứ. Bây giờ còn bao nhiêu việc cần phải giải quyết, em biết mà!
Toàn quay qua nhìn nàng, ánh mắt chàng trai đầy vẻ say đắm, mãnh liệt khiến Trang e ngại. Toàn nghiêm nghị hỏi:
– Có bao giờ chị nghĩ mình đã bỏ qua nhiều điều thú vị của cuộc sống mà mình có quyền được hưởng không?
– Chị biết có rất nhiều điều cám dỗ chung quanh nhưng mỗi người có một số phận. Con đường chị đang đi tuy rằng nhiều mất mát, khổ lụy nhưng cũng không thiếu thú vị. Chị đã gắn bó với nó rồi Toàn à.
Chàng trai im lặng một chút rồi nhỏ nhẹ nói:
– Năm sau em ra trường rồi, em muốn là chỗ dựa yên lành cho mẹ con chị… Em đã chuẩn bị tất cả cho điều đó chị à…
– Em muốn làm chỗ dựa cho mẹ con chị sao?
Trang sợ mình nghe nhầm. Nàng hỏi lại, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của chàng sinh viên. Giữa cuộc sống đầy toan tính và thực dụng này, còn có một Romeo như chàng sao? Có lẽ chỉ có tuổi trẻ cuồng nhiệt, chỉ có trái tim trong lành và cả khờ dại mới có thể khiến người ta còn tin vào cổ tích?
– Toàn à… – Nàng thấy giọng mình rưng rưng. Nàng không ngờ chen giữa những khoảnh khắc rối như mớ bòng bong bao vấn đề của công ty lại có giây phút nàng nhận lời tỏ tình của một chàng sinh viên còn chưa ra trường – Em biết đấy, giữa chúng ta là một khoảng cách lớn không dễ gì vượt qua được. Người Á Đông gắn liền tình cảm với đủ mọi quan niệm về luân lý, đạo đức. Người đàn bà đã qua một đời chồng và có con riêng luôn là một trở ngại đối với những lần tìm hạnh phúc sau này…
– Không… em yêu chị. Đó là điều quan trọng nhất đối với em…
– Toàn à, chỉ là những cảm xúc nhất thời của đàn ông , đàn bà. Cuộc sống không chỉ có những rung động ấy, nó còn những vấn đề quan trọng khác liên quan…Em chưa có kinh nghiệm mà…
– Không chị à, kinh nghiệm từ chính gia đình em, chị nghe em kể nhé.
Toàn gọi người bán hạt dẻ nướng đến, mua một gói nóng hổi đặt vào tay Trang rồi kể tiếp:
– Cha mẹ em cũng đều là giáo viên. Khi học ở trường Sư phạm, cha em phải lòng một cô giáo nhưng do mối quan hệ không được ủng hộ và khoảng cách tuổi tác không vượt qua được nên sau này cha em đã kết hôn với một cô giáo dạy Toán với đủ tiêu chí “muôn đăng hộ đối” chính là mẹ em.
– Gia đình em hạnh phúc, yên lành mà? – Trang mỉm cười.
– Không chị ạ, chỉ là cảnh diễn giả tạo bên ngoài. Cha em suốt đời nhớ thương người đàn bà ấy, cha bảo chỉ có cô ấy làm cha vui thật sự, được là chính mình. Mẹ em cũng biết như thế nên rất ghen tuông và tủi hận. Sau này mẹ em có tình cảm với người đàn ông khác và cha em cũng làm ngơ, họ li thân với nhau nhưng vẫn sống chung nhà cho đến bây giờ.
– Ừ, người Việt mình sống cho thiên hạ và họ hàng nhiều hơn cho chính mình. Cũng là do lề thói sĩ diện, đạo đức giả mà ra cả. Địa vị, công danh cũng tồn tại trên nền tảng ấy, nếu dám sống thật và hi sinh thì cũng là mất hết.
– Đúng vậy chị ạ, cái giá cho sự hi sinh ấy là cha em đã được cất nhắc lên chức hiệu phó của một trường khá nổi tiếng nhưng về già, ông đơn độc lắm.
– Cha của em và cô giáo ấy chưa bao giờ gặp lại sao? – Trang tò mò.
– Có lần em bắt gặp cha và người đàn bà ấy hẹn hò, nghe nói cô ấy không lập gia đình. Em đã giận cha, cho là ông ấy lừa dối mẹ ngoại tình nhưng cha bảo: Con hãy để cho cha được sống thật những ngày còn lại của cuộc đời. Chỉ có chính mình mới hiểu được thế nào là hạnh phúc thực sự.
Trang lắng nghe và thấy như muốn khóc. Toàn không phải là chàng trai nông nổi nhất thời như nàng nghĩ, sao nhiều thử thách với mình thế này…
– Không hoàn cảnh nào giống nhau. Có một nghìn sự lầm tưởng nhưng chỉ có một tình yêu thật sự. Chị thì…
– Chị thì sao? Chị đang yêu người khác phải không? Sao chị không nghĩ rằng mình cũng đang nhầm lẫn? Em biết mối tình của chị cũng đầy sóng gió, trái ngang, người đàn ông ấy vẫn đang có gia đình mà!
(Còn tiếp)
Vũ Thanh Hoa