Nắng cuối trời (71) – Vũ Thanh Hoa

>> Nắng cuối trời (70) – Vũ Thanh Hoa

Nắng cuối trời

Truyện dài kỳ

71. Trang chạy vào khu vệ sinh nữ, bấm máy cho Toàn:

– Thật sao? Em đã tìm được 2 cái USB đó bằng cách nào vậy?

– Chuyện dài lắm, phải gặp chị mới kể hết được.

– Chị đang phải tiếp khách tại nhà hàng Q, để chị tìm cách cáo từ rồi nhắn lại em.

– Vâng, em chờ nhé.

Trang trở vào bàn tiệc, hai vị “thượng khách” đã say ngất ngư, có lẽ thỏa thuận đã ngã giá xong. Nàng thấy mình rút êm lúc này là thuận tiện nhất bèn nói:

– Em nhức đầu quá, em xin phép hai anh về trước!

– Ồ, sao vậy? Cuộc vui còn dài mà người đẹp…

 “Chú Việt”lè nhè nhè đầy vẻ tiếc rẻ. Sếp V thì mắt đã nhíp lại, khoát tay ra hiệu đồng ý, có lẽ nhiệm vụ “mồi” của nàng cũng đã hoàn thành, “thủ trưởng tình báo” đã hài lòng. Gã tài xế riêng của giám đốc V trườn xe tới định đưa nàng về, Trang bảo:

– Để tôi gọi taxi, anh để ý sếp V uống xem có quá chén không nhé!

Gã này “Dạ, dạ” lễ phép. Trang vẫy một chiếc xe ta xi đang đậu gần đó, đi một lúc loanh quanh  chả hiểu sao nàng lại bảo bác tài lái đến quán café Thu. Lâu lắm rồi nàng không ghé đến đây. Thời gian trôi qua biết bao đổi thay nhưng quán Thu vẫn êm dịu, thanh bình trong tiếng nhạc du dương và những cặp đôi ríu rít dưới ánh đèn mờ tỏ. Toàn đến, chàng trai trẻ trung trong tấm áo sơ mi xanh đơn giản.

k71(a)

– Chị chờ em có lâu không?

Chàng trai hỏi đầy vẻ quan tâm âu yếm. Trang mỉm cười lắc đầu. Toàn ngồi xuống cạnh nàng, lấy trong cặp ra cái laptop nhỏ màu đen đoạn cho lần lượt 2 cái USB và mở ra… Tất cả dữ liệu trong đó chỉ là vài tấm ảnh phong cảnh, không có chút thông tin số liệu gì cả.

– Quả là không thể ngờ… – Trang thở dài – Không hiểu có kẻ đã xóa đi tất cả hay là chúng thực sự không chứa đựng những thông tin như cô Lan đã nói?

Toàn lắc đầu, kể:

– Không ngờ số phận run rủi thế nào em lại thấy hai thằng thanh niên giống y như chị tả dẫn xác vào quán em uống café, em bèn theo dõi sát. Sau khi gọi mấy lon bia, chúng lôi cái túi vừa cướp của chị ra, em giật mình khi nghe được là có người thuê 5 triệu để chúng giật túi của chị ngay sau khi chị ra khỏi nhà cô kế toán! Rồi vừa uống bia, hai tên vừa hí hửng chia nhau tiền công và lục lọi trong túi lấy toàn bộ số tiền trong đó rồi ném cái túi ra sau vườn.  Đợi chúng đi khuất, em lục tìm hai cái USB và ngồi vào máy xem thì chẳng thấy có dữ liệu gì hết!

Trang bần thần: Thật không thể ngờ lòng dạ con người! Mình phải báo ngay cho H biết mới được! Phải hết sức cẩn thận với cô ả Lan! Nàng bảo H:

– Chị phải báo ngay cho anh H. Xin lỗi em chút nhé.

Nàng đứng lên đi về phía dãy nhà vệ sinh và bấm số máy của H. Nàng giật mình khi nghe giọng anh “Alo” ngay phía khu của “Quý ông” bên cạnh, không tin vào tai mình, nàng bước lại gần chỗ cửa ra vào và sững lại khi thấy H cũng vừa bước ra…

– Ồ… Em?

– Sao anh lại ở đây…

H đặt ngón tay ra hiệu nói nhỏ rồi chỉ ra cái bàn gần lối cửa. Trong ánh đèn vàng mờ ảo, Trang vẫn nhận ra bóng dáng của cô kế toán Lan. Nàng quá đỗi kinh ngạc:

– Sao anh lại đi café với cô ta?

– Cô ta đưa ra hai cái USB có số liệu thật sự và ngã giá với anh, còn hai cái bị cướp hôm nọ chỉ là đồ dởm để lừa em mà thôi!

– Trời! – Trang chỉ biết thốt lên như vậy. Người ta bây giờ sao mà đáng sợ quá! Mình không phải là người dễ tin mà vẫn không thể ngờ. H nắm vội tay nàng, thầm thì:

– Em yên tâm nhé, anh sẽ tìm cách giải quyết, em đến đây với ai?

– Em… – Trang hơi ngần ngại – Cậu Toàn đã tìm lại cho em hai cái USB bị cướp, sau khi xem mới biết nó chẳng có dữ liệu gì cả, em bèn điện thoại báo cho anh thì…

H nghĩ ngợi một chút rồi bảo nàng:

– Em đưa hai cái USB đó cho anh nhé, anh vừa nảy ra một ý.

Trang gật đầu. Nàng chạy ra lấy hai cái USB đưa cho H và bảo:

– Anh ra nói chuyện tiếp với Lan đi, đừng đi lâu quá kẻo cô ta nghi ngờ, bây giờ thì đã rõ bộ mặt của người phụ nữ này.

H gật đầu, đặt nhẹ tay qua vai nàng rồi đi nhanh về phía bàn Lan ngồi. Trang quay lại bảo Toàn:

– Có lẽ mình rời khỏi chỗ này cho an toàn em ạ.

– Đi bất cứ đâu với chị là em vui mà…

Toàn nheo nheo mắt cười nhịch ngợm. Chàng trai dắt chiếc xe máy cũ dừng trước mặt nàng:

– Nếu chị không chê thì ngồi lên em chở nhé!

– Sao lại chê chứ! – Trang bật cười – Chỗ này đáng lẽ là của một cô gái hai mươi tuổi trẻ đẹp ngồi – Chị được ngồi là một may mắn chứ!

– Người đẹp khiêm nhường quá!

Họ cùng cười. Hình như lần nào gặp Toàn, nàng cũng thấy sự trong sáng, vô tư của chàng cuốn hút lạ lùng, những mệt mỏi đè nặng thoáng chốc . Buổi tối hôm nay trời Sài Gòn đẹp và dịu mát.  Những biển hiệu rực rỡ, những hàng quán tấp nập, những dòng người mua sắm, vui chơi ồn ã, và trong đám hỗn độn ấy, biết bao nhiêu sự giả trá, tráo trở, ngã giá với đồng loại của mình…

– Chị à…

– Ừ?

– Em muốn nói với chị điều này…

Chàng trai ngập ngừng. Gió thổi tung mái tóc Trang lòa xòa trên má. Toàn định nói gì nhỉ? Trang đang bối rối tìm câu trả lời thì thấy bàn tay chàng siết chặt tay mình…

(Còn tiếp)

Vũ Thanh Hoa

>> Nắng cuối trời (72) – Vũ Thanh Hoa

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu