Nắng cuối trời (70) – Vũ Thanh Hoa

>> Nắng cuối trời (69) – Vũ Thanh Hoa

Nắng cuối trời

Truyện dài kỳ

70. Trang chỉ muốn chạy đến chỗ Toàn ngay tức khắc nhưng xe đã dừng trước nhà hàng Q sang trọng. Dàn nhân viên cúi rạp mở cửa mời nàng vào. Nàng đi thẳng vào bên trong cùng, chọn một phòng VIP kín đáo rồi chọn những món hảo hạng trong thực đơn cầu kỳ người quản lí vừa mang ra.

– Nửa tiếng nữa khách sẽ tới!

Người quản lí cúi đầu lễ phép, cái nơ bướm đen trên cổ áo rung rung. Chợt tiếng chuông điện thoại reo, giọng sếp V:

– Cô Trang chuẩn bị xong hết chưa, chúng tôi bắt đầu đến đó.

Xe hơi lướt nhẹ trong gió rồi đậu sát cửa . Sếp H cùng một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, dáng vẻ bệ vệ, khuôn mặt nung núc bí hiểm, đi nhanh vào phòng VIP. Sếp V đóng vội cánh cửa, mời người đàn ông ngồi xuống rồi long trọng bảo Trang:

– Đây là cô Trang, một mỹ nhân tài giỏi đáng tin cậy của công ty anh, chú Việt cứ thoải mái nhé.

k70

“Chú Việt” liếc mắt nhìn nàng, vẻ ưng ý. Người bồi bàn đem chai rượu đắt tiền và vài món nhắm ra, rót cẩn thận vào ba cái li, rồi lui ra ngoài. Lúc này “chú Việt” mới quay qua hỏi Trang:

– Người đẹp làm ở phòng nào trong công ty thế?

– Dạ, em làm phòng Kế hoạch ạ!

– Tốt! Người của anh V thì tôi yên tâm rồi! – “Chú Việt” cười.

– Chúc mừng buổi gặp gỡ vui vẻ!

Sếp V nâng li, cả ba cụng “keng keng” rồi uống cạn. “Chú Việt” tỏ ra hài lòng, nâng bàn tay Trang lên, bảo:

– Em có đôi tay đẹp quá, để anh xem đường nhân duyên của em thế nào…

Trang nãy giờ vẫn thắc thỏm chả hiểu “Chú Việt” làm ở bộ phận nào mà bí hiểm thế, quan trọng thế. Thấy “chú” chuyển qua nghiên cứu “tử vi”, nàng hỏi:

– Anh biết xem tử vi hả anh? Anh công tác ở đâu ạ?

Vẫn xoa nắn đôi tay nàng, “Chú Việt” nháy mắt rất huyền bí rồi thì thầm khẽ, mắt đảo quanh, rõ vẻ cảnh giác:

– Anh chỉ nói thật với em thôi, cũng đừng tiết lộ với ai. Em có hứa với anh không?

– Vâng, tất nhiên rồi.

Trang gật đầu. Lúc này “Chú Việt” mới ghé sát vào tai nàng, tay nắm chặt tay nàng, tiếp tục “bật mí” điều quan trọng:

– Anh công tác ở bộ phận tình báo. Anh là mật vụ chìm, anh trực tiếp chỉ đạo toàn nhóm kiểm tra nhưng hết sức tuyệt mật!

– Thế ạ…

Trang tròn mắt. Quan trọng thế cơ đấy, chả trách sếp V săn đón, tiếp đãi trang trọng thế. Cửa mở, một cô gái hở hang, đong đưa mang tiếp đồ ăn vào.  “Chú Việt” lập tức buông tay Trang ra, ngồi rất ngay ngắn và quay qua hỏi cô tiếp viên:

– Người phục vụ nam ban nãy đâu?

– Dạ… bà chủ bảo em vào thay…

Cô tiếp viên thật thà trả lời. “Chú Việt” lắc đầu, giơ một ngón tay lên giống như đang chỉ đạo một cuộc họp:

– Cám ơn em nhưng em gọi nam tiếp viên lúc nãy vào phục vụ tụi anh nhé. Anh không thích mang tiếng ồn ào!

Cô tiếp viên vội vã ra ngoài. Sếp V gật gù:

– “Chú Việt” quả là người cân nhắc, thận trọng. Đáng học tập!

“Chú Việt” bĩu môi, lại thì thào với sếp V:

– Anh biết bây giờ tai vách mạch rừng khắp nơi, bọn phóng viên như lũ chó đói ngồi rình, hở một tí là chết với chúng ngay! Thời điểm nhạy cảm mà!

– Ôi dào, cho chúng tí cháo là chúng câm mõm ngay, cũng là cách kiếm ăn thôi!

Hai người liên tục cụng li. Làm hết hơn nửa chai, mặt “Chú Việt” bắt đầu hồng hào, chú lim dim đôi mắt ti hí ngắm nghía Trang rồi bắt đầu kể về nguồn gốc xuất thân của mình.

– Bố anh cũng là dân tình báo thứ thiệt, làm chức vụ rất lớn, vì bí mật quân sự nên không thể tiết lộ tên thật. Bác anh cũng là dân an ninh cấp cao. Nhà anh là dân “mật vụ chìm” có nòi mà em! Lúc nào anh cũng có hàng nóng mang theo… khà khà…

Nói đến đây “Chú Việt” rút trong người ra khẩu súng lục đen sì, để cái “cộp” trước mặt làm sếp V và Trang khiếp vía, không dám cả ho to. Rồi “chú” thao thao kể về nhân vật nọ , nhân vật kia trong ngành có tư cách và đời sống riêng ra sao, vợ lớn vợ bé thế nào, những cái tên khá đình đám đương thời hầu như toàn là “ông chú”, “ông anh” hay “thằng bạn” thân thiết lâu nay với “Chú Việt” cả!

Sếp V tỏ ra mừng rỡ, như đã gặp được “nhân vật cấp cao” có thể làm xoay chuyển tình thế, cậy nhờ cho con thuyền thủng lỗ chỗ sắp đắm đến nơi. Riêng Trang càng nghe càng thấy thắc mắc: Nếu đã là dân “tình báo” nòi thì người ta phải kiệm lời, kín tiếng chứ sao cứ nổ như đài phát thanh thế nhỉ? Mà “Chú Việt” càng uống càng “lộ hết chân tướng” ra thế này thì “thế lực thù địch” hay “bọn xấu” nó khai thác lợi dụng hết trơn, làm sao mà “mật vụ” được đây? Sang đến chai rượu hảo hạng thứ hai thì “Chú Việt” mới nhận lời chạy giúp công ty “tai qua nạn khỏi” kỳ này.

– Tôi chả xơ múi những vụ vặt thế này làm gì, chúng nó hàng ngày xếp hàng chầu chực đến “cúng kính” quà cáp cho tôi nhưng tôi đuổi thẳng cổ ấy! – Rồi “chú” lại bĩu môi, văng tục – ĐM nhưng mà chúng ngại tôi là thủ trưởng mà.

Sếp V lại gật gật tỏ ra hiểu ý lắm. Sếp V ghé tai “Chú Việt” thì thào, khuôn mặt biểu lộ chân thành. Chú thì tỏ ra thông cảm nhưng vẫn khá thờ ơ, bảo:

– Còn qua nhiều khâu lắm chứ nếu chỉ mình tôi quyết định thì ngày mai là anh ăn mừng được rồi. Thế thì thế này, thế này nhé…

Họ chụm đầu bàn bạc, mặt sếp V lúc thì thộn ra, lúc lại nhớn nhác trông phát tội. Trang từ nãy uống mấy li nước suối giải rượu để đầu óc tỉnh táo. Nàng vẫn ngong ngóng tin tức từ Toàn, và may quá, nàng thấy tin nhắn từ chàng: “Chị ơi, thật bất ngờ quá! Em cho thử hai cái USB vào máy xem thì thấy nó chẳng có dữ liệu gì cả!”

(Còn tiếp)

Vũ Thanh Hoa

>> Nắng cuối trời (71) – Vũ Thanh Hoa

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu