Nắng cuối trời (69) – Vũ Thanh Hoa

>> Nắng cuối trời (68) – Vũ Thanh Hoa

Nắng cuối trời

Truyện dài kỳ

69. Trang mệt bơ phờ. Không biết giải thích với H sao đây. Nhìn thấy Toàn đang nắm tay mình, chắc là anh giận lắm. Ai mà không giận chứ, đúng là “tình ngay lí gian”! Trang nói chậm rãi, dịu dàng, phải cố gắng để anh hiểu mình:

– Em vừa bị cướp giật túi xách, trong đó có 2 cái USB sao chép lại những bộ hồ sơ gốc bằng chứng cho sự gian dối, lật lọng của ông V. Toàn là chàng trai đã giúp đỡ em lúc bị nạn sau đó cậu ấy đã đưa em về nhà.

– Sao em có được hai cái USB đó?

– Là cô kế toán Lan đã sao chép cho em.

H nghĩ ngợi một chút rồi hỏi:

– Em đã xem hai USB đó chưa? Có chắc là Lan đã copy vào cho em không?

– Em chưa kịp xem thì đã bị cướp giật mất rồi…

k69

Trang lại không thể kìm nén được những giọt nước mắt nuối tiếc. H đứng dậy rót cho nàng cốc nước từ cái bình thủy tinh trên bàn, dịu dàng:

– Thôi đừng buồn em nhé, vẫn chưa muộn đâu, tất cả mới bắt đầu. Để xem ngày mai quân tướng sẽ lộ mặt ra sao rồi ta tính tiếp. Em nghỉ sớm cho lại sức em nha.

Trang nhận cái nắm tay dịu dàng của anh đầy biết ơn. Anh không hề nhắc gì đến chuyện mình gặp Toàn, đàn ông cần tự tin như vậy. Chỉ có những kẻ không tin tưởng vào sức mạnh tiềm ẩn của mình mới luôn xét nét, rình mò bạn gái. Đàn ông Việt còn thêm cả cái thói gia trưởng. Lấy nhau rồi thì như bố già trong nhà, kiểm soát và phong tỏa vợ mọi mặt chả khác gì con hầu trong nhà, mà con hầu còn phải phục vụ tình dục mọi lúc mọi nơi hoàn toàn theo ý chồng. Rồi khi xuống sắc hay ốm đau kẻ ít tiền thì chì chiết, hành hạ, kẻ có tiền thì cặp bồ hay thậm chí đương nhiên lấy vợ bé, vợ hai thiên hạ chung quanh cũng chẳng lấy làm lạ vì cái việc đã quá thường lệ.

Đang mải nghĩ thì nàng giật mình vì giọng nói trong trẻo, vui mừng của bé Chíp:

– Mẹ về rồi hả mẹ!

– Ừ mẹ đây!

Nàng ôm chặt con gái bé bỏng vào lòng. Mẹ vừa trải qua nguy hiểm, những cung bậc cảm xúc thăng trầm… Chỉ trong một buổi chiều mà biết bao điều xảy đến. Mẹ lại về với con bé bỏng đây để rồi sáng mai lại có cuộc chiến đấu mới…Nàng thấy rớt nước mắt. H bảo:

– Anh về nhé, em nhớ nghỉ sớm, đừng nghĩ ngợi gì nhiều.

– Cám ơn anh…

Nàng tiễn H ra cổng. Nhìn anh gầy rộc đi, nàng không khỏi xót xa. Chỉ biết cầu mong mọi việc tốt lành vậy thôi…

**

Chấp hành chỉ thị của giám đốc, tất cả cán bộ nhân viên công ty có mặt từ sớm. Đúng 8 giờ sáng, đoàn kiểm tra đến bằng một chiếc xe công vụ. Ban giám đốc quần áo chỉnh tể, vừa trịnh trọng vừa khiêm nhường, vừa niềm nở vừa bình tĩnh đưa đoàn vào phòng họp lớn. Đoàn gồm 6 vị, nghe giới thiệu chức vụ quyền hạn của mỗi vị đã thấy “quyền sinh, quyền sát” lên đến giời. Có 2 em xinh trẻ của công ty trong bộ áo dài đoan trang, thùy mị rót trà cho từng vị rồi lui ra ngoài. Cửa đóng lại, chỉ có những người quan trọng nhất của công ty mới tham dự trong buổi họp đó.

Trang ngồi trong phòng làm việc nhìn qua cửa số thấy phòng họp khép cửa mà lòng dạ nàng nóng như lửa đốt. Bỗng điện thoại bàn làm việc đổ chuông, nàng nhấc lên và nghe giọng thì thào của kế toán Lan:

– Chị à, chị chuẩn bị tất cả rồi chứ?

– Ừm… để xem tình hình thế nào đã…

Trang chưa muốn nói sự thật ra với Lan. Có lẽ nên từ từ, cô ấy có thể bị sốc khi biết hai cái USB mất trắng như vậy.

– Chị em mình ra ngoài sân bàn với nhau chút chị nhé, em có vài điều muốn nói với chị…

– Được thôi.

Trang bước ra sân sau đã thấy Lan ngồi đợi ở ghế đá chỗ gốc cây me. Nàng thấy vẻ lo lắng, căng thẳng quá mức của cô kế toán, bèn mỉm cười trấn an:

– Cây ngay không sợ chết đứng. Em can đảm lên chứ!

Lan vẫn trầm mặc, u uất. Rồi cô ta hỏi:

– Chị xem lại nội dung trong 2 cái USB chưa?

– Chị… – Trang hơi lúng túng rồi nàng trấn tĩnh lại, mỉm cười – Chị tin tưởng em cẩn thận, từ hôm qua tới giờ bận bịu, vội vã quá cũng chưa kịp xem nữa…

– Chị có mang theo sáng nay chứ?

– À… ừ… để tí nữa chị xem lại…

Thấy Lan cứ bồn chồn đứng ngồi không yên, Trang cũng hơi lạ. Nàng nhìn vào mắt cô ta, hỏi:

– Lão V đe dọa em nhiều lắm phải không?

Lan cắn môi. Cô ta gật gật đầu, tránh ánh mắt của nàng. Đưa tay bứt một ngọn cỏ rồi vò nát một cách vô cảm, chậm chạp nói:

– Em biết chị và anh H trung thực, tử tế nhưng hai anh chị chỉ là những con kiến bé nhỏ, cô độc. Chung quanh là các thế lực nham hiểm, tàn bạo, khốc liệt bao vây.

– Ý em là sao?

– Em cũng không biết mình phải làm thế nào. Sức ép đủ thứ từ mọi phía. Em còn gia đình, còn cha mẹ, sau này còn lấy chồng sinh con, em cũng chỉ là một con kiến đáng thương…

– Chị hiểu mà… – Trang vỗ nhẹ lên tay cô gái, trấn an – Chị cũng định nói với em…

Bỗng chuông điện thoại của nàng reo vang. Trang mở máy và nghe giọng giám đốc V:

– Cô Trang ở đâu vậy? Tôi vào phòng làm việc không thấy?

– Em… ra ngoài mua li café…

– Cô chuẩn bị một bữa tiệc kín đáo tiếp một vị khách quan trọng nhé.

– Vâng, bắt đầu lúc nào anh bảo em nhé.

Trang trả lời giám đốc rồi quay qua bảo Lan:

– Sếp V lại bảo chị “tiếp khách” đây. Cơ quan bây giờ chả khác mấy chỗ bia ôm là mấy, cứ họp hành xong là tiệc tùng, ăn nhậu và các gái cơ quan lại phải đi tiếp khách, ngoại giao theo lệnh của thủ trưởng!

– Khổ lắm chị ạ, mình đi làm công ăn lương mà phải trả giá quá nhiều, em thấy mình chả khác gì mấy con điếm công sở.

– Em bình tĩnh nhé. Vai trò của em rất quan trọng trong vụ này. Chị phải đi theo lệnh của ông V đây, có gì nhắn nhau sau.

– Vâng, chị đi cẩn thận…

Chiếc ô tô của giám đốc V từ từ lái đến trước mặt Trang, gã lái xe bước xuống mở cửa xe, lễ phép nói với nàng:

– Sếp V bảo em đưa chị đến nhà hàng Q đặt tiệc thật kín đáo và sang trọng cho 3 người, nửa tiếng sau khách đến.

Trang ngồi lên xe. Quay lại vẫn thấy khuôn mặt thiểu não của Lan dõi theo. Chợt điện thoại rung lên, nàng đọc dòng tin nhắn của Toàn mà không tin vào mắt mình: “Em đã tìm lại được 2 cái USB cho chị”…

(Còn tiếp)

Vũ Thanh Hoa

>> Nắng cuối trời (70) – Vũ Thanh Hoa

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu