>>Nắng cuối trời (2) – Vũ Thanh Hoa
Nắng cuối trời
Truyện dài kỳ
3. Tuân hôn khắp cơ thể vợ, vừa như ông chủ chiếm đoạt, vừa như gã nô bộc tận tụy. Trong anh ta luôn chứa đựng mâu thuẫn, nhất là khi làm tình. Trang đờ đẫn như cái máy, có lẽ như thế tốt hơn là hưởng ứng. Nồng nhiệt quá lại khiến anh ta mặc cảm rồi nghi ngờ vợ đủ thứ, vả lại cú sốc bệnh tật vừa rồi làm nàng mất hết hứng thú.
Như mọi lần, “hăm hở lắm, thất bại nhiều”, thản nhiên coi như hoàn thành việc của “một ông chồng”, Tuân lăn ra ngủ như chết, mặc Trang nằm một mình thao thức, trăn trở, miên man nghĩ ngợi… Nàng ngắm cái chao đèn ngủ đắt tiền đang tỏa ánh sáng dịu nhẹ xuống căn phòng bài trí sang trọng, tấm rèm cửa màu cà-phê sữa lấm tấm hoa vàng mỗi khi chồng chuẩn bị cuộc giao hoan, nàng thường quay qua nhìn như thầm cầu cứu chúng chia sẻ nỗi cay đắng âm thầm… Nàng xót xa tự hỏi bao giờ thì mình sẽ không còn nhìn thấy tất cả những vật quen thuộc ấy nữa? Sẽ không còn phải đóng kịch cho êm cửa êm nhà hằng đêm nữa? Rồi nàng lặng lẽ khóc khi nghĩ đến bé Chíp…
Sau một đêm thức trắng, Trang che giấu bộ mặt nhợt nhạt dưới lớp trang điểm kỹ lưỡng. Chở Chíp đến trường, cô giáo đón con vào lớp, nàng vẫy tay tạm biệt con gái rồi lao vào dòng người cuồn cuộn trên đường. Đèn đỏ. Đèn xanh. Tắc đường. Đèn đỏ. Đèn xanh. Tắc đường. Nàng bực bội. Đạp thắng. Rồ ga… Đạp thắng. Rồ ga… Rồi cũng đến được cổng cơ quan. Nhìn đồng hồ. Đã muộn hơn nửa tiếng. Nàng vội vã chạy lên cầu thang đến phòng làm việc. Một người cũng đang vội vã không kém, đi từ trong phòng ra. Sau cú va chạm, nàng mới nhận ra ngài Phó giám đốc công ty, nàng đỏ mặt lí nhí:
– Em…chào sếp!
Mặt phó giám đốc lộ vẻ rất khó chịu:
– Cô biết mấy giờ rồi chứ?
– Dạ… tắc đường quá!
– Công ty Liên doanh không giống như chỗ Tòa soạn của các cô, muốn đến giờ nào là đến đâu nhé!
Như tất cả những lần trước, ngài Phó giám đốc bao giờ cũng căng thẳng với nàng. Nàng thừa biết nguyên nhân sâu xa cũng vì chồng nàng vốn là chỗ quen biết Giám đốc đã chuyển việc nàng về công ty Liên Doanh TM mà không hề “biết điều” chút nào với tay phó giám đốc này. Đã thế, nàng vẫn thường đi muộn về sớm nên ông ta càng ác cảm, cho là nàng “qua mặt” ỷ lại vì quen biết cấp trên. Thường thì sau những câu móc máy kiểu ấy của ngài phó, nàng cũng sẽ đáp trả một câu gì đó khá mỉa mai nhưng sáng nay nàng lại không muốn thế. Cú sốc bệnh tật đã đưa nàng về một tâm trạng khác. Tất cả sự bực bội, ức chế, căng thẳng thường nhật bỗng trở nên vụn vặt đến mức tầm phào. Ngước nhìn ngài phó giám đốc, nàng mỉm cười dịu dàng:
– Vâng, vâng, từ mai em sẽ đến đúng giờ ạ… Em xin lỗi nhé.
Phó giám đốc sững lại vì bất ngờ. Ngài đang chờ một câu cay nghiệt. Có lẽ lần đầu tiên ngài dành thì giờ để nhìn nàng. Ngài càng thêm bất ngờ khi nhận ra người đàn bà này rất đẹp khi cười và cũng không quá đáng ghét như bấy lâu ngài dồn nén chất chứa trong lòng. Ngài chỉ bĩu môi, chép miệng:
– Hôm nay cô lạ quá, lạ quá…
– Em vẫn thế thôi. Chỉ vì chưa bao giờ anh nhìn lâu lâu em một chút nên tưởng lạ mà thôi!
Ánh mắt sắc lẹm của nàng làm phó giám đốc thốn tim. Người ta dễ đi đột ngột từ trạng thái này sang trạng thái khác khi đứng trước một người đàn bà đẹp. Hoài nghi và bất ngờ với chính mình, phó giám đốc vội vã bước đi như chạy trốn.
Trang mỉm cười, cũng bất ngờ với chính mình. Nàng mở máy tính, lập một file mới, đắn đo một chút rồi nàng đặt tên cho file : CHẠY ĐUA.
(Còn tiếp)
Vũ Thanh Hoa
Thăm và đọc!
thơ đã hay mà văn càng …không cần chỉnh!
Tâm sự về cuộc sống
không thể bình luận sơ sài được !