Nắng cuối trời (2) – Vũ Thanh Hoa

>>Nắng cuối trời (1) – Vũ Thanh Hoa

Nắng cuối trời

 Truyện dài kỳ

2. Trang choáng váng. Nàng thật sự bất ngờ. Tại sao cơ thể nàng không có bất cứ một biểu hiện khác thường nào nhỉ? Mọi sinh hoạt thường nhật của nàng hoàn toàn ổn định. Bệnh tật như tên sát thủ thầm lặng không báo trước cho ai bao giờ.

Lặng đi một lúc, nàng mới hỏi:

– Chị ơi, vậy thì còn được lâu không chị?

– Điều này khó trả lời lắm, tùy vào từng trường hợp và sự nỗ lực của người bệnh. Có người kéo dài được khá lâu, có người chỉ được một thời gian ngắn. Là do mình hợp tác tốt với y học và cuộc sống em ạ.

Sau đó nữ bác sĩ hướng dẫn nàng cách dùng thuốc, những lần kiểm tra tiếp theo, sự điều độ trong sinh hoạt thường ngày…v…v. Chăm chú lắng nghe nhưng nàng lại cảm giác như trận cuồng phong dữ dội đang quất những ngọn roi kinh hoàng phía ngoài khung cửa kính, chẳng ảnh hưởng đến nàng là bao, nàng mụ mị nhìn cặp kính to đùng và cái miệng nói không ngừng của bà bác sĩ…

– Cám ơn bác sĩ, em hiểu rồi – Nàng chỉ nói vậy rồi run rẩy đứng lên, nặng nề cất bước ra khỏi cổng bệnh viện…

Chồng nàng hôm nay về sớm hơn thường lệ, có vẻ khó chịu khi thấy nàng về sau. Bé Chíp chạy ra ôm cổ mẹ, nàng cố tỏ ra tự nhiên, giải thích lí do về muộn:

– Em ghé tiệm may thử cái áo dài.

Không quay lại nhìn chồng, nàng vào bếp lúi húi chuẩn bị bữa tối. Bữa cơm ngon lành với những món ăn luôn hợp khẩu vị đức phu quân và con gái yêu. Vừa cắt nhỏ thức ăn cho bé Chíp dễ ăn, nàng vừa cố gắng dùng bữa như bình thường nhưng quả thật là không thể nuốt nổi. Tuân hỏi:

– Em ăn ít vậy?

– Em hơi mệt, chắc do thời tiết.

Ăn xong, nàng vội dọn dẹp xuống bếp để trốn tránh ánh nhìn soi mói của chồng. Anh im lặng xem tivi vẻ mặt khó hiểu.

Trang tắm nhanh rồi cùng con gái đi lên phòng ngủ. Đọc cho con nghe một đoạn truyện cổ tích, thấy con bé bắt đầu thiu thiu ngủ, nàng đắp chăn lên người con rồi nhẹ nhàng khép cửa, bước về phòng riêng của vợ chồng.

Tuân đã thay đồ ngủ và nằm trên giường. Nàng chợt thấy lúng túng. Nàng không quen nói dối nhưng cũng không quen chia sẻ với chồng. Giữa họ từ lâu là đối phó và chịu đựng. Nàng sợ những câu hỏi như thẩm vấn của anh, nàng bắt đầu suy tính làm sao để né tránh.

– Hôm nay em khác lắm. – Tuân bắt đầu.

– Em thấy hơi mệt, em nói với anh rồi.

– Có chuyện gì không?

– Anh để em nghỉ ngơi một chút, tuần sau có khi phải đi công tác ngoài tỉnh đấy.

Trang nói hơi gắt, để Tuân đừng săm soi thêm. Nàng quyết định không nói cho Tuấn biết bệnh tình của mình vội, nàng nghĩ đến những ngày ít ỏi còn lại trong quãng đời ngắn ngủi của nàng… nàng sẽ phải làm gì để không phí phạm, để sống thật như những gì nàng muốn…
Nàng quay đi giả vờ nhắm mắt. Một lúc nghe tiêng ngáy đều đều của chồng, nàng mở cửa phòng tắm, soi mình vào tấm gương lớn trước bồn rửa mặt. Nàng thấy trong ấy là người đàn bà với vẻ đẹp mặn mà và thân hình nuột nà, quyến rũ, bỗng nhiên tấm gương nhòe đi vì nước mắt nàng đang rơi.

– Em sao thế?

Nàng giật bắn mình vì tiếng Tuân sau lưng. Nàng quay lại chưa kịp nói câu nào thì đã thấy anh bế bổng nàng lên và đặt xuống giường, lâu lắm mới thấy anh nâng niu vợ như vậy. Áp sát vào thân thể nàng, anh hỏi:

– Không thể nói với anh được à?

– Không… Em không thể!

Nhẹ nhàng mà cương quyết, nàng đã đánh mất bản thân mình quá lâu. Nghe lời chồng, nàng bỏ tất cả đam mê thời trẻ của một nữ phóng viên tài năng, chuyển qua làm nhân viên văn phòng trong một công ty cổ phần nước ngoài với mức lương khá hậu và công việc tẻ nhạt. Nàng bỗng khao khát được sống thật với mình biết bao, dù chỉ còn chút thời gian ngắn ngủi. Không, không được để Tuân làm hỏng những dự định của mình nữa…

(Còn tiếp)
Vũ Thanh Hoa
>>Nắng cuối trời (3) – Vũ Thanh Hoa

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu