Nắng cuối trời
Truyện dài kỳ
>>Nắng cuối trời (15) – Vũ Thanh Hoa
16. Nhà hàng Y là một trong những nơi sang trọng bậc nhất Sài Gòn. Đoàn quan khách được dẫn vào một phòng VIP đã đặt sẵn. Những nữ tiếp viên nơi đây rất trẻ đẹp, ngọt ngào, quyến rũ trong những bộ váy áo khêu gợi nhất. Trang và Hân được phân công ngồi hai bên, trưởng thanh tra ngồi giữa để tiện nâng li, chúc tụng và chăm sóc ngài.
Đoàn thanh tra khá hài lòng với sự tiếp đón của công ty nên ai cũng phấn chấn vô cùng. Các loại rượu ngoại đắt tiền được mang ra, các nữ tiếp viên nhanh nhẹn khui rượu, rót vào các li cho quan khách. Thức ăn cũng được mang ra, toàn là thứ cao lương mỹ vị hảo hạng, được bày biện khéo léo, đẹp mắt. Trang đã dự vài lần chiêu đãi cùng các sếp nhưng nàng vẫn bất ngờ. Thật không thể nhận ra ngài thanh tra “vô hồn” trưa nay, mà thay vào đó là một “lão anh” sung độ tới bến. Ngồi giữa hai người đẹp nhưng ngài vẫn chỉ một cô tiếp viên có mái tóc vàng chóe, khuôn ngực lấp ló dưới cái áo đỏ khoét rộng cổ, bảo:
– Bé này phục vụ anh chu đáo nhé.
“Bé” tóc vàng lúng liếng mắt, ngúng nguẩy mông, cái cổ áo trễ nải thêm khoe gần trọn bộ ngực trắng nõn, đến bên ngài, cúi xuống rót rượu. Ngài thanh tra vuốt má “bé”:
– Em uống trước nhé, để anh được đặt môi ngay vào dấu môi em…
“Bé” tóc vàng nhấp môi, ra vẻ e lệ, rồi đưa cái li có dấu son đỏ chót cho trưởng thanh tra, ngài cười ha hả uống vào dấu môi ấy, rồi ôm chặt cô gái, xoa mông, vuốt đùi, bảo:
– Đúng là có dấu môi người đẹp, rượu ngọt lên trăm lần! Ha ha, ngon, ngon!
Cao hứng, ngài còn hôn “chùn chụt” vào má cô ta rồi giả vờ khóc như trẻ con, bắt cô này hôn lại… Cô gái ranh mãnh chỉ để ngài “dừng” ở màn hôn má, rồi tìm cách chuồn ra ngoài. Ngài thanh tra bèn nhớ đến Trang và Hân đang ngồi bên cạnh, sợ hai người đẹp chạnh lòng, ngài phân trần:
– Cũng ngoại giao cho vui ấy mà, chứ gái ngoài làm sao sánh với các em được, nâng ly với anh nào, hai mỹ nhân!
Các nữ tiếp viên liên tục rót rượu, lau mặt, gắp thức ăn, có ngài còn bảo các cô này mớm vào miệng kiểu như mớm cho em bé, có ngài sau khi mớm xong còn đòi… bú… nhưng đã được từ chối rất khéo…
Cụng li, cụng li và cụng li, các chai rượu liên tục được mở ra. Họ thích thú “phát kiến” ra các nguyên cớ để nâng li và “zô- zô”: “Zô” vì món mới vừa được đem ra, “zô” vì chai rượu mới vừa khui ra, “zô” vì cô tiếp viên áo xanh trùng tên với vợ ngài thanh tra… và còn “zô” vì ngực “bé” áo xanh hóa ra nhỏ hơn ngực “bé” áo vàng, mông “bé” áo vàng hóa ra lại to hơn mông “bé” áo tím… Mặt các ngài từ tái sang đỏ, đỏ sang tái, mắt lờ đờ, ríu lưỡi, tay chân quờ quạng nhưng đã loạn xạ “mục tiêu”. Rồi các ngài hát, cãi nhau, đứng lên ngồi xuống tranh giành toilet, chẳng còn ga-lăng nhẹ nhàng như lúc khai vị mà bắt đầu quát mắng inh ỏi, văng tục, chửi thề…
Giám đốc V đảo mắt bảo thanh toán tiền rồi đỡ các ngài ra xe, quay qua nói nhỏ với phó giám đốc H:
– Để “bé” tóc vàng phục vụ anh Trung đêm nay nhé, cậu chở hai cô gái về rồi sáng mai có mặt sớm còn ra sân golf với đoàn thanh tra. – Quay qua Hân và Trang, ngài lệnh – Hai cô về nhà nghỉ ngơi, trưa mai tôi gọi lúc nào là sẵn sàng đấy!
Phó giám đốc H mở cửa cho hai người đẹp lên xe, im lặng ngồi vào vô-lăng, chiếc xe chạy chậm dọc theo đường phố vẫn ồn ã, náo nhiệt dù đêm đã sâu dần…
– Anh H hôm nay uống nhiều thế, có mệt không ạ?
Hân hỏi dịu dàng, ánh mắt cô thiết tha hướng về phó giám đốc. Phó giám đốc H không thay đổi sắc mặt, chăm chăm nhìn về phía trước, trả lời:
– Cám ơn, tôi nâng lên đặt xuống cho sếp vui lòng chứ cũng không uống bao nhiêu, kinh nghiệm những cuộc thế này nhiều rồi.
Trang im lặng, thật ra nàng cũng không biết nói gì, nàng hiểu H khó xử và thấy Hân bộc lộ tình yêu da diết quá nên tốt nhất là tảng lờ. Phó giám đốc H cố ý chở Hân về nhà trước dù đi như vậy không thuận đường khiến cô gái có chiều phật ý. Lịch sự mở cửa xe cho Hân xuống, phó giám đốc nói nhỏ:
– Chúc em ngủ ngon nhé.
– Cám ơn. Chúc anh chị ngủ ngon. – Hân đáp vẻ dỗi hờn.
Phó giám đốc H không nói gì thêm, lặng lẽ lên xe. Xe lao vút vào đêm.
– Anh sẽ không chở em về nếu em không nói với anh một lời. – H bảo Trang.
– Vậy thì em chúc anh ngủ ngon. – Nàng bảo.
– Anh sẽ không ngủ được đêm nay.
– Hì, thật sao. – Trang bật cười. Tiếng cười của nàng khô khốc trong bóng tối.
– Anh vẫn là con người.
– Còn bao nhiêu phần trăm? – Nàng mỉa mai.
– Anh là thằng tử tế nhất trong những thằng khốn nạn. Anh đã tìm mọi cách để bảo vệ Hân và em, anh vẫn biết ăn năn mỗi khi làm điều gì đó bất lương. Anh chỉ là một cái đinh vít nhỏ bé trong chuỗi mắt xích của guồng máy khổng lồ, anh cũng phải sống, phải ăn. Đằng sau anh còn cả gia đình, dòng tộc. Đôi khi anh muốn ói mửa vào tất cả rồi anh lại nghĩ: Sáng mai vợ con mình sẽ ăn bằng gì? Sẽ trú mưa, nắng ở đâu? Tương lai hai đứa con trai anh sẽ ra sao… Anh lại lẳng lặng nuốt xuống, cúi đầu…
Nàng đã cố kìm chế nhưng những giọt nước mắt vẫn lặng lẽ đổ xuống trong ánh sáng ảo mờ của đèn đường hắt vào cửa kính ô-tô. Nàng là đàn bà, trong bất cứ trò chơi nào nàng vẫn là đàn bà. Đàn bà cuối cùng thì vẫn khóc.
– Hân có kể với em cả rồi, con bé yêu anh.
– Anh biết nhưng anh không thể tiếp tục nữa, anh đã chia tay cô ấy trước khi gặp em. Anh hèn nhưng không hèn với đàn bà.
– Với chúng ta chỉ là trò chơi, anh hiểu từ khi nó bắt đầu mà.
Điện thoại cả hai cùng chợt reo lên rộn rã…
(Còn tiếp)
Vũ Thanh Hoa