Nắng cuối trời
Truyện dài kỳ
>> Nắng cuối trời (14) – Vũ Thanh Hoa
15. Trang khẽ khàng mở cánh cửa căn phòng đóng kín vì đang tiếp đoàn thanh tra. Đoàn thanh tra gồm 5 người, ai cũng mặc áo cổ cồn trắng, thắt cà-vạt, vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm nghị, ngồi bên kia bàn. Bên này là ban giám đốc cùng các trợ lý đắc lực của công ty, mặt người nào cũng ánh lên vẻ dễ mến, mềm mỏng, sẵng sàng giải đáp bất cứ câu hỏi nào từ phía đoàn thanh tra. Chiếc bàn rộng ngổn ngang tài liệu, giấy tờ. Xen kẽ là các đĩa bánh kẹo, trái cây hảo hạng.
Thấy nàng, giám đốc giới thiệu bằng giọng trầm:
– Đây là cô Trang, nhân viên phòng Kế hoạch của công ty.
Nàng lễ phép gật đầu chào, một ngài có vẻ đứng tuổi nhất trong nhóm, liếc nhìn nàng bằng con mắt sắc lạnh, chỉ cái ghế trống trước mặt, nàng nhìn qua thấy giám đốc gật gật, bèn ngồi xuống. Ngài đứng tuổi ấy nói nhỏ nhưng rành rẽ:
– Tôi là Trung, trưởng đoàn thanh tra. Chị trình bày cho tôi những vấn đề cơ bản sau đây nhé.
Nàng thấy hồi hộp đến thắt tim… Trời ạ, không biết họ hỏi gì đây, liệu mình có nói hớ gì về những “bí mật nội bộ” không, có “vạch áo cho người xem lưng” không… Sao Ban giám đốc lại đẩy mình vào vị trí chết người này chứ? Nhưng leo lên lưng hổ mất rồi, biết xuống thế nào đây…
Ngài Trưởng thanh tra giọng nghiêm khắc, ánh mắt vô hồn, câu hỏi rõ ràng, rành rọt, chuyên nghiệp, cứ như ngài sinh ra để làm “nghiệp” thanh tra, không thể tìm được cái “nghề” nào phù hợp hơn. Nhưng trái với những lo sợ của nàng, những câu hỏi của Thanh tra lại cực kỳ dễ giải đáp, những câu hỏi mà ở bất cứ thời điểm nào cũng phù hợp, về những vấn đề phát sinh tưởng như vô lý nhưng cuối cùng thế nào cũng có lý, những câu hỏi đầy khoan dung và gợi mở, hỏi để cho có hỏi, hỏi như kiểu cô giáo hỏi cho học trò cưng gỡ điểm. Trưởng thanh tra hỏi, nàng trả lời, hai bên càng lúc càng “lắng nghe, thông cảm và thấu hiểu” nhau hơn. Nàng đã mạnh dạn nhìn vào mắt ngài thanh tra, nhận ra mắt ngài cũng có sự sống như mắt người thường, cái miệng với hàm răng sin sít cũng đã nhênh nhếch tương tự một nụ cười, nét mặt của ngài đã có biểu hiện của một linh hồn trên cơ thể sống. Rồi tuần tự mỗi người trong đoàn thanh tra ai cũng chuẩn bị một câu hỏi hình như đã thuộc lòng, nghe thì nghiêm khắc, phức tạp nhưng đáp án lại là “tất cả các câu trả lời đều đúng”.
Cuối cùng thì buổi công tác của đoàn thanh tra cũng kết thúc trong không khí “trung thực, nghiêm túc và thân thiện”. Ban giám đốc đã chuẩn bị sẵn những “món quà” nằm gọn trong những chiếc phong bì trắng tinh không ghi tên người gửi và người nhận, không ghi địa chỉ hay bất cứ một thông tin gì nhưng đã được đánh dấu rất cẩn thận để tránh nhầm lẫn giữa từng người trong đoàn.
Ngài Giám đốc với vẻ chân thành và tế nhị mời cả đoàn thanh tra dùng “bữa cơm thân mật” tại nhà hàng Y. Phó giám đốc H hướng ánh mắt e ngại về phía nàng, bảo nàng về nhà đi nhưng ngài giám đốc đã vội ngắt lời:
– Trang về sao được, phải đi cùng chứ, gọi thêm em Hân ra đây nhé.
– Anh gọi Hân đi, cô ấy chắc ra ngay. – Trang bảo phó giám đốc H. Ngài phó có chiều bối rối khi nhìn thái độ của nàng, đoán là nàng chắc đã biết chuyện của ngài với Hân. Phó giám đốc H đành thở dài, tuân lệnh giám đốc.
Chợt Trang thấy điện thoại mình đổ chuông, ra là chồng gọi, quý hóa quá, đã gần 2 ngày trời anh ta không gọi về nhà!
– Em đang ở đâu vậy?
Nghe cái giọng “thủ trưởng” của chồng , nàng lại thấy tức nghẹn họng. Nhưng cố kiềm chế, nàng nói nhỏ:
– Em đang tiếp đoàn thanh tra.
– Cái gì? Lại còn cái trò ấy nữa hả?
Tuân quát ầm trong điện thoại. Trang bật cười, anh ta rõ nhất cái trò “tiếp thanh tra” nên anh ta lồng lộn lên đây mà. Cứ để anh ta trải qua những cảm giác anh ta đã đày đọa mình chứ.
– Cô đưa điện thoại cho tôi nói chuyện với giám đốc V ngay!
Nàng đưa điện thoại cho ngài giám đốc. Ngài giám đốc đang vội, nhưng cũng rất vui vẻ trò chuyện với ông bạn thân của mình:
– Tuân hả, cậu khỏe không, để Trang đi dùng bữa tối với đoàn thanh tra rồi tớ đưa về tận nhà, cậu yên tâm nhé!
Khi đưa trả điện thoại, ngài Giám đốc nháy mắt kín đáo với nàng. Nàng lại càng tức cười vì “sự tử tế của hai ông bạn thân” !
Hân đã có mặt ngay sau cuộc gọi của phó giám đốc H. Cô nàng diện bộ váy ôm sát thân hình gợi cảm, thanh xuân, khuôn mặt điểm trang quyến rũ. Giám đốc V mời cả hai cô gái lên xe ngồi cùng trưởng đoàn thanh tra, đùa đùa thật thật:
– Đây là hai mỹ nhân của công ty chúng tôi, hôm nay để anh Trung chấm điểm xem em nào là hoa hậu, em nào là á hậu nhé!
Ngài thanh tra như hoàn toàn “lột xác”, khi ngồi “kẹp giữa” hai người đẹp, ngài tươi vui, phấn khởi lạ thường, không thể nhận ra bộ mặt vô hồn mới cách đó một tiếng đồng hồ. Ngài cười khà khà, rướn lên hàng ghế trước ghé tai giám đốc V:
– Ông ép tôi vào tình thế khó thật, cả hai em đều xinh đẹp thế này, tôi làm sao còn sáng suốt lựa chọn được chứ!
Cậu tài xế cho xe chạy về phía nhà hàng Y. Qua cửa kính xe, Trang thấy phó giám đốc H miễn cưỡng ngồi vào chiếc xe riêng của mình, mặt buồn rười rượi, uể oải bám theo chiếc xe chở “mỹ nhân, giám đốc và thanh tra”…
(Còn tiếp)
Vũ Thanh Hoa
Viet luon ctr 16 di VTH