Nắng cuối trời (14) – Vũ Thanh Hoa

Nắng cuối trời

Truyện dài kỳ

>> Nắng cuối trời (13) – Vũ Thanh Hoa

14. Trang nổi da gà, hàng cúc áo bật tung, giám đốc chồm dậy, nàng co rúm người, hai tay che ngực, miệng lắp bắp:

– Em… em chưa quen… ngại lắm ạ…

– Rồi từ từ sẽ quen mà em, chúng mình có phải là người lạ đâu…

Ngài vật nàng xuống giường, bắt đầu chạm vào thắt lưng quần thì bỗng nhiên có tiếng chuông điện thoại… Giám đốc cau mày, buông một câu rủa rồi mở máy:

– Alô, tôi nghe đây! – Mặt ngài hầm hầm, rồi bỗng thuỗn ra, dịu giọng – Đang ngồi đấy rồi à. Thế thì tôi về ngay, tôi đang ở chỗ Ủy ban.

Ngài vừa tiếc, vừa ngượng, vừa cáu, quay qua bảo nàng:

– Phái đoàn Thanh tra đang ngồi chờ anh ở văn phòng. Anh đành phải về ngay, hôm khác mình gặp vậy em nhé.

– Dạ, vâng.

k14

Nàng vẫn chưa dám thở mạnh, nghĩ thầm không biết do Trời thương mình hay tài khéo léo giải thoát của Phó giám đốc H? Nhìn giám đốc đang khó nhọc nhét cái bụng phệ vào trong cạp quần mà nàng vừa thương cảm, vừa buồn cuời. Đời mình đã khốn nạn lấy phải lão chồng đàn ông chẳng ra đàn ông, đàn bà chẳng ra đàn bà, lại gặp phải lão giám đốc hồn nhiên đến ớn lạnh, thế mới thấy những người đàn bà đánh đổi thân xác cho một việc cụ thể nào đó cũng không dễ dàng chút nào.

Quần áo chỉnh tề, giám đốc lại trở về phong thái oai vệ. Ngài đi xuống, gọi hai chiếc taxi, bảo nàng đi một xe, ngài đi một xe. Trước khi Trang lên xe, ngài dặn:

– Em về trang điểm lại, chuẩn bị tinh thần tiếp Thanh tra nhé!

Nàng lặng người: Lại trò gì nữa đây? Chiếc xe chở Giám đốc lao vút về hướng cơ quan, còn nàng thì bảo tài xế lái về nhà. Chị giúp việc hơi ngạc nhiên thấy nàng về nửa chừng nhưng không dám hỏi gì. Nàng vào vội phòng tắm, trút hết bộ đồ nhơ nhớp từ sáng, ngâm mình vào bồn tắm kỳ cọ thật sạch. Thấy nhẹ nhàng hơn đôi chút, nàng với lấy cái máy sấy tóc, bật lên… bỗng tiếng chuông điện thoại đổ dồn, nàng nghe máy:

– Chị Trang có ghé vào cơ quan nữa không ạ?- Giọng con bé Hân, vừa được nhận vào làm cùng phòng với nàng hơn một năm nay.

– Ừ, nếu cuối giờ có việc gì quan trọng thì chị ghé vào. Chị đang đi trên đường – Nàng nói dối.

– Hồi sáng sếp phó giám đốc H có nói với chú trưởng phòng hôm nay cử chị xuống cơ sở để lấy số liệu và cuối giờ ghé về nhưng em muốn nói riêng với chị chuyện này.

Trang chột dạ. Hân là cô gái được đánh giá là trẻ trung xinh đẹp nhất trong lứa con gái mới ra trường được nhận vào công ty. Con bé này cũng khéo ăn, khéo nói, là mục tiêu săn đón của bao chàng trai chưa vợ và có lẽ là cả những sếp đã yên bề gia thất. Giữa Hân và nàng không có mối quan hệ thân thiết là bao, không hiểu nó định nói chuyện gì với mình đây?

Trang điểm lại khá kỹ càng đúng với tinh thần giám đốc đã dặn: sẵn sàng để tiếp Thanh tra rồi tất tưởi chạy đến cơ quan. Thấy Trang vừa bước vào phòng, Hân vội nháy mắt bảo nàng đi xuống khu vực căn-tin. Gọi hai li nước chanh, cô gái có vẻ lúng túng một chút, Trang gợi mở:

– Có chuyện gì em cứ nói với chị…

– Chị Trang à, chị hứa là chỉ hai chị em mình biết thôi nhé!

– Ừ, chị hứa.

– Mấy ngày nay mấy chị phụ nữ công ty mình cứ xì xầm chuyện về chị…- Hân nhìn trộm nàng rồi nói tiếp – Em thấy chị hình như không để ý?

– Chị không để ý gì thật, chị bận quá, họ nói về việc gì hả em? – Nàng ra vẻ ngạc nhiên, thật ra cũng đã nghi nghi về câu chuyện sau lưng mình.

– Họ đồn đại chị và phó giám đốc H có vấn đề với nhau…

– Hừm – Trang cười nhạt – Ai chẳng biết chị và sếp phó từ xưa đến giờ ghét nhau ra mặt, sao có thể xảy ra chuyện gì nhỉ, buồn cười quá!

– Thật là không có gì hả chị? – Nhìn ánh mắt Hân long lanh, nàng chợt ngộ ra điều thầm kín từ cô gái này – Em cũng nghĩ bọn họ nói xấu chị do ganh tị mà thôi, em nghĩ chị đã có một gia đình lý tưởng, chị đâu cần…

– Chẳng có gì đâu, em đừng nghe bọn ngồi lê đôi mách. Đông người mà ít việc nó vậy, chỉ toàn ngồi rình mò nhau, ganh ghét nhau thôi mà em. Em về đây cả năm rồi chắc cũng thấy, người ta được cất nhắc đâu có bằng năng lực của mình.

Trang nhìn cô gái trẻ đang run rẩy vì những điều bí mật vừa muốn giấu kín vừa muốn bày tỏ. Nàng mỉm cười nhẹ nhàng hỏi:

– Em thích sếp H phải không?

– Dạ…em…

Nàng chợt thấy nhoi nhói trong lòng. Sao thế nhỉ. Sao mình lại thấy đau cơ chứ? Chỉ là một trò chơi thôi mà? Mình đã quyết định không để tình cảm xen vào mà?

– Hồi em mới được nhận vào làm anh ấy rất quan tâm và tận tình hướng dẫn em trong công việc. Anh ấy đẹp trai, giỏi chuyên môn lại có vẻ lạnh lùng rất nam tính, còn em thì…

– Em thì ngây thơ, trẻ đẹp, độc thân nên tất nhiên hai người có tình cảm với nhau?

– Vâng… – Cô gái đỏ mặt, thật thà thú nhận – Vâng, cũng là do em thích trước, em chủ động…

– Quan hệ hai người có được lâu không?

– Khoảng nửa năm, rồi sau đó…

– Sau đó thì sao?

– Sau đó cũng là do em, em muốn anh ấy dành tất cả thời gian cho em, muốn anh ấy phải từ bỏ gia đình vì em, lo lắng cho em một vị trí tốt hơn nên anh ấy đã…

– Đã sao?

– Anh ấy đã rời bỏ em…

Nước mắt lăn trên khuôn mặt trẻ trung và xinh đẹp của Hân. Trang bình thản nhìn những giọt nước mắt ấy, nghĩ: Đấy là sai lầm rất lớn của các em gái trẻ chân dài muốn tốc hành tiến thân. Sự hồ đồ non nớt đã giết chết sức hấp dẫn rạng ngời của tuổi trẻ mà các em đang may mắn chiếm giữ. Tranh cướp vị trí của món đồ cổ ở nhà quả là quá sức các em rồi. Hân vẫn khóc nức nở. Trang kiên nhẫn đợi cho cơn tủi hờn dịu đi, rồi bảo:

– Anh ấy rời bỏ em là may cho em đó. Em phải nhìn thấy con đường của mình. Em cần lấy chồng và có những đứa con, em cần hạnh phúc thật sự…

– Nhưng mà… em yêu anh ấy, em muốn có con với anh ấy mà thôi…

Trang giật mình khi nghe lời thú nhận này. Thì ra lũ gái trẻ giăng bẫy rồi lại vướng vào chính cãi bẫy của mình. Tội nghiệp thật!

Bỗng điện thoại lại rung lên, giám đốc gọi:

– Em mang toàn bộ số liệu báo cáo của quý 2 vào phòng họp cho đoàn thanh tra xem xét nhé!

– Dạ, vâng.

(Còn tiếp)

Vũ Thanh Hoa

>> Nắng cuối trời (15) – Vũ Thanh Hoa

1 comment

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu