Nắng cuối trời (12) – Vũ Thanh Hoa

Nắng cuối trời

Truyện dài kỳ

>> Nắng cuối trời (11) – Vũ Thanh Hoa

12. Trang chợt thấy thanh thản lạ. Hình như người ta chỉ lo sợ khi nhìn thấy bão đằng xa. Khi đã đi vào tâm bão, tạo hóa sẽ tiếp thêm sức mạnh để đối đầu.

Về đến nhà, con gái và chị giúp việc đã ngủ say, nàng tẩy trang rồi chui vào chăn. Mặc kệ tất cả, mình sẽ sống hết mình, dù chỉ là những tia nắng cuối cùng cũng phải rạng rỡ trước khi nó tắt hẳn phía chân trời…

Trang choàng dậy sau giấc ngủ li bì mệt mỏi, Chíp đã dậy trước mẹ, chị giúp việc đang thay đồng phục đến trường cho bé. Cả đêm qua Tuân không về, đoàn thanh tra làm việc “over night” chăng? Đã nhiều lần Tuân đi qua đêm như vậy, nàng vẫn không dám làm lớn chuyện mà trong lòng khổ sở vô cùng, nhưng hôm nay nàng thấy bình thản. “Tôi không còn thời gian để ngồi đau khổ vì anh nữa, tôi đã có những việc của mình.”

Vừa chở con đến cổng trường, Trang thấy có tin nhắn trong điện thoại, nghĩ là tin của chồng, nàng vội mở ra xem. Nhưng không phải, là tin nhắn của ngài giám đốc: “Anh mời em ăn sáng ở quán phở Q ngã tư đường T nhé. Anh chờ.” Giống như một chỉ thị quá, nàng không thể chối từ.

k12

Quán phở khá đông khách. Giám đốc đã chọn một chỗ đẹp phía bên trong. Nàng ngại ngùng ngồi đối diện, đảo mắt nhìn quanh, may mà không gặp ai quen. Người phục vụ bê hai tô phở bốc khói, nhẹ nhàng đặt trên bàn. Ngài giám đốc, xắn tay áo, nhón một miếng chanh, đoạn dùng miếng chanh này “sát trùng” cái thìa và đôi đũa cẩn thận rồi đưa cho nàng. Nàng bật cười vì cử chỉ “ga-lăng” gợi nhớ về thời bao cấp của các anh đứng tuổi. Tuy ngài đi xe sang, tập tành đánh golf, lui tới những nơi ăn chơi của giới sành điệu nhưng ngài không sao xóa hết được vết tích của một thời lam lũ, chắt chiu mà chân chất.

Có thể hiểu sự vơ vét cuống quít của các ngài bây giờ có lẽ cũng xuất phát từ nỗi lo sợ vô thức một ngày nào đó con cháu lại rơi vào cảnh nghèo hèn cùng quẫn như thời xưa các ngài từng trải qua. Họ dùng xong bữa sáng, ngài giám đốc bảo:

– Mình đi uống nước em nhé?

– Còn công việc thì sao ạ?

– Ồ, em thật dễ thương! – Sếp cười ha hả – Em đang đi với giám đốc mà còn đầy trách nhiệm như vậy, thật xứng đáng để cất nhắc! – Rồi âu yếm nhìn nàng, ngài bảo:

– Em đừng lo, mình có đi đến tuần sau mọi việc trong công ty vẫn ổn thôi.

Nàng liếc nhìn sếp rồi cười cười bảo:

– Em đã đọc một truyện ngắn của một nhà văn nữ có sự so sánh vừa hiện đại vừa thú vị rằng: “Sếp ví như chiếc điện thoại còn nhân viên được ví như cái sim nằm trong điện thoại, người ta chỉ nhìn thấy trị giá chiếc điện thoại chứ không để ý đến sim, nhưng khi rút sim ra thì điện thoại tắc tị!”

Sếp mỉm cười khoan nhượng, chắc hẳn ngài cũng thấy người đàn bà này không vừa. Họ đến một quán café sân vườn tuyệt đẹp. Vào giờ làm việc mà quán vẫn nhộn nhịp bất ngờ. Dưới những tán lá xanh rợp và giàn hoa trổ bông, những cặp đôi hoặc từng nhóm bạn đang say sưa hàn huyên, tâm sự rất ung dung, thư thả. Chỉ cần liếc qua, có thể nhận ra hầu hết họ là những nhân viên của các cơ quan quanh đây đang tranh thủ “tham nhũng” thời gian.  Ngồi xuống cặp ghế mây dưới  giàn hoa tím  lãng mạn, sếp bảo Trang:

– Em nhắn tin cho phó giám đốc H đi.

– Tại sao ạ? – Nàng ngạc nhiên.

– Cứ làm đi. Em bảo rằng em rất nhớ nó.

Nàng không muốn làm việc này. Nhìn đôi mắt vô cảm của giám đốc đang chăm chắm dõi theo nàng, nàng  đành thở dài tìm số của phó giám đốc H. Nàng nhắn: “Anh đang làm gì” Nàng thực sự mong phó giám đốc H đừng trả lời, nhưng lập tức phó giám đốc đã hồi âm: “Anh đang ở công ty, anh nhớ em lắm!” Nhìn khuôn mặt hả hê của giám đốc, nàng muốn ói. Nàng bí mật bấm vào cái nút màu đỏ trên điện thoại. Giám đốc cười hả hê:

– Nó chết em thật. Hôm nọ anh thử lòng nó bảo để em cho anh, thấy nó đau khổ lắm, khà khà, cái thằng ấy còn chết vì đàn bà. Em hẹn gặp nó đi, anh có một kịch bản rất hay.

– Em không thể làm được. Anh tha cho em đi.

– Em đang làm vì lợi ích công ty, một kẻ phản bội sếp tức là phản bội tập thể, em đừng áy náy gì hết.

– Nhưng như thế là em phản bội H.

Lần này thì giám đôc ngạc nhiên ra mặt. Ngài nhìn kỹ nàng một lúc, rồi bảo:

– Anh không ngờ còn có một người đàn bà tử tế như em. Nhưng thằng H nó có tử tế không?

Thấy nàng vẫn lặng im. Ngài thò bàn tay có những ngón béo múp, nắm bàn tay bé nhỏ của nàng, động viên:

– Em thừ nghĩ, mỗi ngày nó ăn bao nhiêu trên mồ hôi, nước mắt của đồng nghiệp, từ bà lao công đến ông gác cổng, nó còn qua mặt anh để bòn rút tiền một số hợp đồng mua bán với các đối tác bên ngoài. Nó có xứng đáng để em tử tế không?

Nàng chợt nhớ lại những phi vụ phó giám đốc H từng trải lòng khi hai người nằm bên nhau… sao lão này nghĩ mình ngây thơ thế nhỉ? Các người đừng có kể tội nhau thêm, buồn cười lắm. Chỉ là đeo những cái mặt nạ khác nhau thôi, lột truồng các người ra, tởm lợm như nhau mà. Nàng lúng túng  không biết nên nhắn tiếp thế nào cho phó giám đốc H, thì nghe giám đốc bảo:

– Em nhìn kìa.

Theo hướng  ngài chỉ tay: Một cặp đôi từ phía trong quán đi ngang qua chỗ họ ngồi… nàng điếng người nhận ra người đàn ông chính là Tuân, chồng nàng!

– Chẳng còn chỗ cho sự trung thành và tử tế với nhau đâu em, hãy quên nó đi mà sống. Anh hứa cái ghế Trưởng phòng Kinh doanh sẽ là của em. Nghe lời anh nhé…

(Còn tiếp)

Vũ Thanh Hoa

>> Nắng cuối trời (13) – Vũ Thanh Hoa

1 comment

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu