Nắng cuối trời (100) – Vũ Thanh Hoa

>> Nắng cuối trời (99) – Vũ Thanh Hoa

Nắng cuối trời

Truyện dài kỳ

100. Hai người phụ nữ, từng là đồng nghiệp  dưới danh nghĩa là nhân viên công sở nhưng thực chất đã bị lợi dụng để phục vụ cho những lợi ích nhóm, từ những nhóm nhỏ nhất cho đến những nhóm lớn dần.  Nhìn họ, những người phụ nữ ăn mặc đẹp, thông minh và giỏi giang kèm theo những bằng cấp danh giá và những kỹ năng công việc thời @ ấy tưởng như được trọng đãi, được đối xử bình đẳng, sự thật là họ chỉ được sử dụng như các nữ giúp việc hay những con điếm trí thức.

Những phong trào rầm rộ, những hội nghị điển hình… chỉ là những trò hề giả tạo. Hãy thử xem một phụ nữ được cất nhắc lên một vị trí quan trọng trong các cấp, ngành phải trả giá thế nào, điều này có lẽ chỉ chính những phụ nữ này biết, và có thể “chết cũng đem theo”. Nếu là một phụ nữ có nhan sắc, cô ta sẽ phải mài nhan sắc của mình hoặc là tại giường của một lãnh đạo có ảnh hưởng nhất cho việc cất nhắc cho cô ấy, hoặc là tại bất cứ chiếc giường nào cô ta phải đi qua, để đến được cái ghế của mình. Nếu là một phụ nữ không nhan sắc, cô ta sẽ được đối xử “bình đẳng” như những “mày râu” khác trong cuộc chiến quyền lực, và nơi ấy sẽ chỉ có sức mạnh của kim tiền và thế lực chống lưng. Tài năng và phẩm giá ở nơi này có lẽ chỉ như lát ớt nổi lềnh bềnh trong cái lẩu thập cẩm!

K100A

Trang chọn cái bàn gần cửa sổ quán café bên đường, ngồi  đối diện để ngắm dung nhan khác lạ của Lan, quả là cô ta trông có phần đầy đặn hơn trước do mang bầu, vì thế cũng có vẻ phúc hậu hơn.

– Em có mang trông lại đẹp ra, chúc mừng nhé. – Trang bảo.

– Cám ơn chị, em vẫn nghĩ là chị sẽ chẳng nhìn mặt em nữa, em đối xử với chị quá tệ…

– À! Chuyện gì đã qua, cứ để nó qua đi.

– Em không còn chọn lựa nào khác, nên ngày ấy em đã bán đứng chị. Sau này em cứ day dứt mãi, may mà anh H cao tay đổi lại 2 cái USB đó, không thì mọi sự có thể đi theo hướng khác, anh H có thể bị khởi tố và em có thể bị thủ tiêu rồi!

– Nói là không còn chọn lựa nào khác là không đúng đâu Lan à – Trang cười mỉm – Cuộc đời chị cũng có những lúc vô cùng bất lực, hết sức hoang mang nhưng chị không chọn lựa sự tráo trở. Xét cho cùng chúng ta đi làm công ăn lương, có cần phải hại người khác thân bại danh liệt cả đời không, có cần vì chút bổng lộc mà phải hổ thẹn một kiếp không?

– Vâng, cho em xin lỗi chị. Bây giờ sắp làm mẹ, em muốn chuộc lại những việc xấu xa ngày trước để sau này con em không bị quả báo… – Lan cúi xuống, tránh ánh nhìn của Trang, rớm rớm nước mắt.

– Hi vọng đứa trẻ sinh ra sẽ là một người trung thực dù trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Trang gật đầu, đặt nhẹ tay lên bụng Lan, nàng đoán cái thai đã khoảng 5 tháng.

– Là con trai chị ạ, mong nó sẽ không phải khổ như mẹ nó và vất vả như bố nó!- Lan nói.

– Bố nó là… – Trang cũng không muốn tò mò nhưng có vẻ Lan muốn bày tỏ.

– Là ông SĐ đó chị ạ!

– Trời! Ông SĐ là sếp trong ngành an ninh đó hả?

Thấy Trang còn chưa hết kinh ngạc, Lan cũng có đôi chút ngượng ngập, gật đầu:

– Vâng, em tìm mọi cách tiếp cận để tìm ra điểm yếu rồi quyến rũ ông ấy.

– Sao phải mưu mô đến vậy? Em có thể lấy một người đàng hoàng mà!

Lan cười chua xót, chưa lần nào nói chuyện mà Trang nhìn thấy cô ta cười “nguyên vẹn”. Nụ cười của Lan lúc nào cũng đa phần cay đắng, chua xót hoặc giả dối. Có lẽ nụ cười phản ánh rõ nhất nội tâm của một người. Có người cười miệng mà mắt vẫn buồn hoặc vẫn gian giảo. Có người mắt cười nhưng miệng thì như mếu máo. Người thì có nụ cười chỉ hợp với quảng cáo kem đánh răng hoặc bán mỹ phẩm, tức là nụ cười giả dối hoặc đầy chất kinh doanh. Lan giãi bày:

– Em cũng quá lứa rồi chị, gái thành thị trên 30 mà chưa đâu vào đâu thì cũng coi là thất bại. Nhan sắc cũng có hạn mà cái bằng kế toán cũng khó bon chen ở đất này. Sau khi nghiên cứu kỹ tiểu sử của sếp SĐ, em nhận ra điểm yếu của ông ấy là vợ đã già mà lại không có con trai. Của cải nhiều như thế, sau này phải có người tiếp quản chứ! Và nhân việc ông V nhờ em chạy chọt, em đã được ông ấy để mắt đến thế là cái gì xảy ra phải xảy ra thôi…

– Nhưng ống ấy sẽ không cưới em đâu. Những người như vậy họ chết cũng không đổi quyền lực lấy một cậu con trai với một cô bồ nhí.

– Em biết chứ nhưng thà là bồ nhí mà được bao bọc, che chở còn hơn là lấy một ông công chức quèn. Đầy những người đàn bà lựa chọn số phận như em, họ vẫn nhởn nhơ, hãnh diện đấy thôi. Làm vợ chính thức như vợ ông V, như chị, như bao phụ nữ Việt khác, chắc gì hạnh phúc hơn, được cưng chiều hơn?

– Bà vợ ông SĐ biết không?

– Bây giờ thì chưa nhưng em chuẩn bị cả rồi. Ông SĐ còn 2 năm nữa về hưu, vỡ lở là vừa đẹp! Ha ha!

Trang nín lặng, chẳng còn gì để bàn. Cũng ngón bài như vợ Tuân, cô ta lại buôn bán chính giọt máu của mình. Những người đàn bà phiên bản lỗi, khánh kiệt nhân phẩm, phá sản lòng tự trọng. Những đứa bé khởi đầu cho một cuộc tình vụ lợi, có được yên thân không. Có bao nhiêu vụ đánh ghen kinh hồn của các mụ đàn bà với nhau rốt cuộc là để giành lại cái gì, dằn mặt aì? Hay chỉ thêm những vết chém vào nỗi đau bị chính gã đàn ông hai mặt hàng ngày gây nên?

Lan vẫn đang đà phấn khích trong thắng lợi ảo tưởng, bảo thêm:

– Anh SĐ bây giờ nghe lời em lắm chị ạ, thằng bé trong bụng là con trai anh ấy mà! Sau này, vụ việc công ty mình có gì khó khăn em sẽ nhờ anh ấy giúp cho chị và anh H, tầm ảnh hưởng của anh ấy lớn lắm.

– Thôi Lan ạ, chị cám ơn! – Trang lắc đầu – Tụi chị có bằng chứng, có nhân chứng, có lẽ phải, sớm hay muộn cũng sẽ sáng tỏ mọi việc thôi!

Điện thoại reo, Lan nghe rồi cười nói: “Anh ấy gọi em về rồi!” đoạn đứng dậy giành trả tiền café rồi mở ví lấy ra một xấp Đô-la dúi vào tay Trang:

– Bây giờ em chẳng thiếu thốn gì còn hoàn cảnh chị thì khó khăn, chị cầm tạm chút này coi như chút lòng thành của em tạ lỗi…

Trang bật cười. Nàng nhẹ nhàng trao lại số tiền cho Lan, bảo:

– Tiền đàn ông cho mình không chắc là của mình đâu, em giữ lấy để còn sinh con. Đàn bà chúng mình muôn năm vẫn nhẹ dạ nên chỉ thấy cái trước mắt. Em phải cẩn thận nhé. Chị chúc em may mắn.

Lan gật đầu, bước lên chiếc taxi vừa tới. Trong cửa kính xe mờ mờ, Trang nhìn thấy bàn tay cô ta đưa lên vẫy chào, nụ cười vẫn trên môi nhưng Trang cứ cảm thấy hình như có cả những giọt lệ lặng lẽ rơi…

(Còn tiếp)

Vũ Thanh Hoa

>> Nắng cuối trời (101) – Vũ Thanh Hoa

1 comment

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu