Nắng cuối trời
Truyện dài kỳ
>> Nắng cuối trời (9) – Vũ Thanh Hoa
10. Những nụ hôn ngấu nghiến thân thể Trang khiến bản năng đàn bà của nàng thức giấc. Trong dòng nước ấm phun tỏa từ chiếc vòi sen, hai cơ thể xoắn xuýt nhau cuồng dại. Rồi ngài Phó giám đốc bế thốc nàng lên giường… chuông điện thoại bỗng dưng đổ dồn khiến ngài giật mình, cụt hứng. Ngài bực bội nhìn vào số máy rồi tắt nguồn.
– Ai vậy anh?
– Sếp! – Ngài đáp hổn hển rồi lại vùi vào nàng… Họ mệt nhoài sau cuộc mây mưa. Ngài phó thiếp ngủ bên cạnh Trang. Buổi trưa Sài Gòn trôi nhẹ trong nước ấm và chăn mát. Chuông báo thức làm cả hai giật mình bật dậy.
– Đến giờ đi làm buổi chiều rồi em!
Ngài phó mặc quần áo rất nhanh, chỉnh tề như chưa hề xô lệch từ sáng tới giờ. Ngài đã lấy lại giọng của sếp, chỉ định:
– Em ra trước lấy xe đi nhé, anh thanh toán rồi ra sau cho an toàn.
Trang sửa soạn khá nhanh, nàng ngắm lại mình lần nữa qua tấm gương nhỏ nơi bàn phấn rồi khẽ khàng mở cửa phòng. Vừa đi được mấy bước, nàng thấy có bàn tay ai đó đặt lên vai mình, nàng giật mình qua lại…
– Vui không?
Nàng choáng váng khi nhận ra ngài giám đốc. Ngài nhếch mép cười, vẻ hả hê. Trang cố lấy giọng bình thản:
– Anh ghé đây nghỉ trưa ạ?
– Giống em thôi.
Ngài giám đốc vẫn chưa xong nụ cười khẩy. Nàng điếng người. Không biết ông ta sẽ tung chiêu trò gì đây, ông ta khá thân với chồng mình. Nàng lấy lại bình tĩnh, cũng mỉm cười:
– Giống nhau thì mới gặp nhau chứ, em chào anh, em về cơ quan kẻo muộn.
– Về trước hả?
Giám đốc đắc ý cười hể hả. Trang đi nhanh ra lấy xem máy, nàng đội mũ, trùm khăn che nắng rồi đi về phía cơ quan.
Nàng ngồi xuống bàn làm việc mà tâm trạng rối bời. “Trò chơi bắt đầu gay cấn và nguy hiểm đây…” Mở cặp tài liệu trên bàn, nàng nhập số liệu vào bản kế hoạch đầu tháng, thấy ngón tay gõ phím của mình run run…
Mải mê làm việc, nhìn đồng hổ treo tường đã quá giờ tan sở. Trang đứng dậy, chung quanh mọi người đã về gần hết. Nàng khoác áo, tắt điện và khóa phòng. Chạy qua siêu thị mua chút đồ ăn, nàng vẫn thấy tâm chưa an. Lúc lục tìm ví trả tiền, nàng mới nhớ ra phiếu hẹn khám bệnh định kỳ. Tặc lưỡi để tuần sau khám luôn, nàng vội vã về.
Chị giúp việc đã đón bé Chíp về nhà. Bé thấy mẹ chạy ra ôm chầm hớn hở. Trang thấy rưng rưng trong lòng. Từ sáng đến giờ mẹ có quá tệ với con không? Nhìn vào đôi mắt trong veo của con nàng thấy bầu trời cứu rỗi. Nàng vào bếp chuẩn bị bữa tối. Đây là món con thích, đây là món chồng thích. Cơm đã nấu xong mà Tuân vẫn chưa về. Nàng bấm vào số máy của Tuân:
– Anh có về ăn cơm không? Mẹ con em đang chờ.
– Tối nay anh phải tiếp đoàn thanh tra của Bộ. Em và con cứ ăn cơm đi nhé.
Tiếng Tuân cúp máy nghe sắc lạnh. Nàng đã quá quen những âm thanh ấy mà sao lần nào cũng hẫng hụt. Có biết bao người vợ chờ chồng bên mâm cơm chiều giờ này cũng đang hẫng hụt sau tiếng cúp máy? Bé Chíp hỏi:
– Ba lại không về ăn cơm hả mẹ?
– Ừ, ba bận họp rồi.
Tội nghiệp con bé. Nó mong bữa cơm gia đình có đầy đủ bố mẹ như tất cả những đứa bé trên đời. Nó giống như miếng băng keo dán vào vết rạn sâu của chiếc bình đã có thể nứt toác vào bất cứ lúc nào. Hai mẹ con lặng lẽ ăn cơm. Chíp cũng ăn ngoan, không dám nhõng nhẽo như mọi khi, hình như bé cảm nhận được mẹ đang có gì đó khác khác. Ăn tối xong, hai mẹ con nằm trên ghế sa-lông xem phim hoạt hình và chuẩn bị đồ ngày mai đi học. Ôm con trong lòng, nàng nhận ra chốn bình yên cuối cùng. Chuông điện thoại bỗng reo. Nàng hồi hộp…
– Alo. Em đã ăn cơm chiều chưa?
Giọng giám đốc. Nàng cố trấn tĩnh:
– Anh gọi em có việc gì ạ?
– Tôi muốn gặp em tối nay.
– Có việc gì để sáng mai được không anh.
– Tôi biết cả rồi. Em không có lựa chọn nào khác.
Nàng điếng hồn. Khốn nạn quá. Lão muốn gì đây?
– Anh cho em chuẩn bị một chút nhé.
– Được rồi, một tiếng nữa anh chờ em tại quán T nhé.
Nàng vội quay số cho ngài phó giám đốc. Chuông đổ một lúc, mới nghe giọng ngài thì thọt:
– Có việc gì không em?
– Sếp hẹn gặp em bây giờ và bảo đã biết cả rồi. Là sao?
– Lão ấy gặp anh ở nhà nghỉ trưa nay lúc em vừa về. Lão ấy đã ép anh…
– Ép anh cái gì?
– Lão ép anh phải… để em cho lão ấy… Em biết đấy, lão ấy là sếp của anh…
– Đồ khốn nạn!
Nàng nghẹn giọng, tắt máy. Được thôi, trò chơi chỉ mới bắt đầu. Để xem thế giới ngầm này sẽ đưa đẩy mình đến đâu. Thế là những chiếc mặt nạ nhờn bóng đạo đức đã dần dần hạ xuống. Đừng nghĩ tôi là con rối ngốc nghếch như những cô gái yếu mềm đã bị các sếp lợi dụng.
Chọn bộ váy áo đen quyến rũ, tô đôi môi đỏ rực quyến rũ. Trang lại gần hôn con gái, dịu dàng bảo con ngủ sớm, rồi nàng bình thản gọi taxi đến quán T…
(Còn tiếp)
Vũ Thanh Hoa
Hy vọng sẽ là một truyện dài hay. Số phận con người trong một thế giới hư đốn và nhớp nhơ tôi đã hình dung trong những phần của câu chuyện. Mong rằng tác giả đi đến cùng. Và cũng mong rằng từng số phận được khắc họa trong các số phận chứ không loay hoay ở những chi tiết kể. Trang bị cuốn theo sự khốn nạn, nhưng Trang trước hết là một thiếu phụ, là một con người.
Tôi chờ đợi những phần mà truyện khởi đi !
Tại sao lại là Nắng Cuối Trời? _ Hy vọng phía chân trời? Lối thóat phía chân trời? hay cuộc đời chỉ còn là tia nắng leo lét phía chân trời? Đọc hết truyện sẽ hiểu vì sao là Nắng Cuối Trời…….