Nắng cuối trời (1) – Vũ Thanh Hoa

Nắng cuối trời

 Truyện dài kỳ

1. Cởi quần áo, nằm lên chiếc gường vừa ngắn vừa chật, không khí trong phòng lạnh cóng và nồng nồng mùi thuốc, Trang nhắm chặt mắt mà vẫn không thoát khỏi gam màu trắng ám ảnh bủa vây.

– Chị dạng rộng chân ra! – Cô y tá gắt gỏng. Bác sĩ cúi xuống lúi húi.

Trang làm theo như cái máy. Nàng cảm giác như một năm trôi qua. Rồi 10 năm hay hơn hơn nữa… Lâu đến rợn người! Họ nong, họ bới, họ đào, họ cắt… gì gì đó thật khủng khiếp… Rồi cũng xong. Trang cắn môi, nuốt nước mắt đau đớn. Hồi sinh con cũng không đau đớn thế này. Lúc đứt ruột rặn đẻ, niềm vui có con cho chồng và họ hàng hai bên lấn át nỗi đau thập tử nhất sinh. Rồi khi bé Chíp ra đời, bao nhiêu đắng cay, tủi hờn đã như được bù đắp, nàng hồi sinh trong niềm hạnh phúc làm mẹ. Bé Chíp lớn dần, xinh xắn giống mẹ. Cùng lúc ấy nàng lại hứng chịu những cơn ghen và thói gia trưởng của người chồng bệnh hoạn. Hơn vợ mười mấy tuổi, lại có chức vụ to trong một cơ quan quyền lực, anh ta ngày ngày phải đeo một chiếc mặt nạ nặng trịch oai phong và đạo mạo.

k1

Khi về nhà, gỡ được chiếc mặt nạ ra, anh ta hiện nguyên hình người đàn ông đúng với bản ngã của mình. Tuân thích nhìn vợ nude để tận hưởng những đường cong hoàn hảo của nàng nhưng khi tòa thiên nhiên tuyệt mỹ hiển hiện trước mắt, anh ta lại bất lực, không thể thõa mãn được ngay chính mình thì làm sao thỏa mãn được vợ. Sự bế tắc hình thành một tâm lý ám ảnh người đàn ông vốn đầy tự mãn, khiến anh ta càng mặc cảm, tức giận, luôn luôn gắt gỏng và hung hãn.

Từ khi Tuân còn đang theo đuổi Trang, mấy tay bạn thân đã thì thầm góp ý:

– Trông dáng dấp cô gái này rất sung mãn, có lẽ không phù hợp với cậu đâu!

– Chân dài eo thon kiểu hoa hậu thế kia, khổ sớm thôi mày ạ!

– Lấy vợ xinh đẹp lại là phóng viên nay đây mai đó, rồi lại  suốt đời  ghen tuông thôi!

Nhưng Tuân vốn có bản tính cố chấp, không bao giờ thừa nhận mình thuộc loại “gà rù” dù chẳng thể giấu được mấy tay bạn lọc lõi về ăn chơi và gái gú.  Anh ta có chiêu chăm sóc kiên nhẫn và tận tụy khiến Trang cảm động. Cha mẹ nàng là trợ thủ đắc lực cho cậu con rể tương lai biết khéo léo lấy lòng họ.

Tuần trăng mật đã đánh dấu sự thất bại cay đắng của tân lang đối với tân nương. Sự hùng hổ để chứng tỏ bản lĩnh đàn ông càng khiến cho sự ra quân của Tuân thất thố và sự hẫng hụt của Trang tăng dần. Nhưng nàng là một phụ nữ trí thức, được giáo dục bài bản và thật lòng yêu thương Tuân nên nàng vẫn nỗ lực hợp tác cùng chồng. Mọi cố gắng nhường nhịn của vợ làm tình cảm của họ có phần cải thiện hơn ở những năm tháng đầu. Nhưng điều ấy chỉ có thể an ủi được Tuân chứ chẳng bù đắp cho nàng niềm khao khát của người đàn bà tràn trề sức sống. Những lần quan hệ vợ chồng nửa vời và thiếu thốn càng làm nàng khổ sở vì thèm muốn.

Những khi ông chồng vừa mơn trớn vợ thì đã hoảng hốt thấy nàng dậy sóng như một đại dương tình cháy bỏng, mãnh liệt. Vừa xấu hổ vừa tức giận, anh ta vội vã dùng mọi chiêu trò để cuộc giao hoan có thể đạt được mức độ tương đối cho đỡ bẽ mặt nhưng hình như càng cố gắng càng thất bại. Trang rơi vào hẫng hụt hết lần này đến lần khác, đến độ nàng nghĩ mình đã tê liệt hoàn toàn cảm giác với chồng.
Nhìn vào gia đình họ: Tiền tài, địa vị, con cái ngoan ngoãn và xinh xắn, hai vợ chồng đẹp đôi và đều là những người trí thức lịch thiệp. Chỉ có chiếc giường hàng đêm mới biết họ “lệch pha” đến độ nào. Phải cố gắng diễn trò hạnh phúc càng khiến hai nhân vật chính mệt mỏi. Nhưng họ không tìm được lối thoát nào. Văn hóa và giáo dục phương Đông đã cho họ thói quen cắn răng chịu đựng những xung đột bản năng riêng tư.

Trang đang chìm đắm trong tâm trạng nặng nề khi nghĩ về cuộc hôn nhân của mình thì cô y tá mở cửa phòng chờ, thái độ đột nhiên rất nhã nhặn, điều hiếm thấy ở những người đang làm ở bệnh viện bây giờ. Cô ta đến bên nàng nói nhỏ:

– Mời chị sang phòng bác sĩ tư vấn.

Hơi ngạc nhiên, Trang vẫn bình thản theo cô y tá vào căn phòng nhỏ cuối dãy hành lang. Cửa mở, nữ bác sĩ đã đứng tuổi, đeo cặp kính khá to hầu như che lấp một nửa khuôn mặt, chỉ chiếc ghế đối diện bảo:

– Em là Thiên Trang?

– Vâng ạ.

– Em ngồi xuống đây. Em bình tĩnh nhé, kết quả khám của em không được tốt lắm.

– Em làm sao hả chị? – Lúc này nàng mới bắt đầu lo lắng.

– Theo kết quả kiểm tra của chúng tôi, có thể kết luận em bị ung thư tử cung giai đoạn 1.

(Còn tiếp)
Vũ Thanh Hoa
>> Nắng cuối trời (2) – Vũ Thanh Hoa

5 comments

  1. Lần đầu đọc tác phẩm của ban, mình rất ấn tượng về lối kể chuyện vừa lãng mạng lại pha chút gi đó sexy va điều đó cuốn hút những bạn đọc trẻ như minh. Cảm ơn bạn về tác phẩm này.

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu