Mười bốn tiếng đồng hồ

VTH – Tạp chí Thế giới mới vừa đăng truyện ngắn “14 tiếng đồng hồ” của Vũ Thanh Hoa, mời các bạn cùng đọc lại nhé!

Mười bốn tiếng đồng hồ

Truyện ngắn

1. Chị rón rén mở cánh cửa phòng ngủ và giật bắn mình… Anh vẫn điềm nhiên ngồi bên laptop như sáng hôm nay lúc chị đi, như 14 tiếng đồng hồ chỉ trôi trong một giấc mơ. Không gian vẫn yên bình trong tiếng gõ đều đều của bàn phím.

– Em hả.

Anh hỏi cũng bình thường như chị vừa ra phòng ngoài xem tivi, hay chạy ra đầu ngõ mua rau về. Chị nhìn anh. Anh bình thản, không vui, không cáu kỉnh, không soi mói. Anh bình thường như mọi ngày . Tuyệt nhiên không có một chút gì khác.

– Em đi tắm nhé.

– Ừ.

Chị đóng cửa phòng tắm, trút bỏ xiêm y, trong tiếng vòi sen chảy, chị nức nở khóc… 14 tiếng đồng hồ qua, chị đã là một người khác, người đàn bà phản bội chồng. Chị vừa ân ái cùng gã trai trẻ chị quen ở hiệu sách mấy tháng nay.

2. Gã bám riết lấy chị ngay lần gặp đầu tiên. Chị cũng chẳng đi tìm nguyên nhân tại sao gã trai trẻ kém cả con giáp ấy cứ quấn quít mình. Chị không là cô bé 17 tuổi mà là người đàn bà 37 tuổi. Chị nhìn đàn ông bình thản và tỉnh táo. Gã to cao, trẻ trung rờ rỡ với vồng ngực săn chắc lồ lộ nơi cổ áo sơ mi, đôi chân cầu thủ cơ bắp cuồn cuộn bó chặt trong chiếc quần bò bạc thếch. Chị nhắm mắt gạt đi sự so sánh vô thức với người chồng đầu gối tay ấp hơn 10 năm của mình.

Công việc ở hiệu sách buộc chị gặp gã trai ấy liên tục. Ban đầu gã chỉ thi thoảng ghé vào đọc một cuốn sách nào đó hoặc mua vài tờ báo thể thao. Nhưng gã cứ tăng dần số lần trong tuần rồi ngày nào gã cũng có mặt ở đó. Mà gã cũng chả giấu giếm thậm thụt , gã đến thẳng bàn chị ngồi. Gã bảo:

– Chị à, chị dễ thương thật, em thích chị.

– Nhiều người bảo thế rồi, thì sao nào? – Chị kiêu sa.

– Không hiểu sao em cứ muốn gặp chị, ngày nào không gặp là nhớ nhớ.

Gã nói dung dị, không quá ngập ngừng nhưng cũng không quá ráo hoảnh. Chị không để tâm, không xúc động. Chị chẳng thuộc loại sắc nước hương trời. Chị dịu dàng và nhạy cảm, vì thế khi đàn ông có dịp gần chị thường không bỏ qua cơ hội tán tỉnh, nhưng họ tán tỉnh cũng như một bản năng trời giao phó để duy trì giống nòi và thế giới bớt tẻ nhạt, bận tâm làm chi cho mệt. Chị bảo gã trai:

– Sao cậu không dành thời gian đeo đuổi một cô gái trẻ cùng lứa với cậu nhỉ, tôi đã chớm già đến nơi lại có chồng rồi.

– Em không tìm được ai giống chị, em chỉ muốn gặp một người như chị.

Chị nhìn thẳng vào đôi mắt cậu ta. Tuổi trẻ lấp lánh trong đôi mắt ấy, sự chân thành lấp lánh trong đôi mắt ấy… Quay đi yếu đuối, chị bảo:

– Cậu về đi, qua đường cẩn thận nhé.

– Vâng, em về nhưng em chỉ muốn chị hiểu em không có ý lừa dối chị.

Giọng gã dịu nhẹ nhưng không giấu được chút hờn dỗi. Gã nặng nề mở cánh cửa hiệu sách, không hăm hăm hở hở như mọi khi. Chị nhìn bóng gã đi xa dần, muốn cười rồi bỗng dưng lại muốn khóc.

Hai tuần liền gã không tới. Ban đầu chị thấy nhẹ cả người: Ôi dào, thoát nạn. Mình đâu còn thì giờ mà hồi hộp, thắc thỏm với mấy cơn mưa rào của mấy gã trai lơ! Chị đi chợ, nấu cơm, giặt giũ, ủi đồ, làm mấy món ngon cho chồng nhắm rượu. Chồng chị bảo: Được đấy! Rồi lại chúi mũi vào bài viết gì đó cho cuộc hội thảo ngày mai. Chị gọi:

– Anh ơi?

– Hả?

– Dạo này trông em thế nào?

Anh cau mày, rời mắt khỏi màn hình nhìn chị, mỉm cười:

– Em vẫn đẹp như ngày xưa, chả thay đổi gì.

– Em mới làm tóc mà? – Chị phụng phịu.

– Ừ… ừ, hơi ngắn nhưng rất tuyệt.

Chị soi gương, chị thấy mình còn trẻ và còn đẹp thật, rồi bỗng lại thấy buồn vô cớ.

Hôm nay hiệu sách vắng khách, chả hiểu sao chị cứ ngong ngóng ra phía cửa. Cửa mở, một thanh niên bước vào… thót tim, chị vội quay đi, nhưng rồi không thể không quay lại nhìn… Không, không phải gã! Chị thở phào, tự dưng cứ nghĩ đến gã. Sao gã không đến nữa nhỉ, gã giận hay gã ốm? Mặc kệ gã, chắc gạ gẫm mình không được, chuyển qua đối tượng khác rồi. Mặc kệ gã! Chị cố chú tâm vào công việc nhưng lại giật mình mỗi khi cửa mở. Sắp hết giờ làm rồi, gã sẽ chẳng bao giờ đến nữa…

– Nhớ chị quá, mấy hôm em đi thi.

Chị giật bắn mình vì giọng nói dịu dàng của gã sau lưng. Quay qua, chị thấy trên tay gã một bó hoa cúc dại.

– Tặng chị, em hái ở cổng trường.

– Cậu rắc rối quá, cậu làm phiền tôi.

– Em chỉ nói em nhớ chị, em không có ý làm phiền chị mà.

Gã cười hiền lành, định ra về. Chị bỗng sợ gã về quá, chị vội hỏi:

– Cậu thi tốt không?

– Cũng được chị à.

– Cậu ăn tối chưa?

– Em định đi cơm bụi chỗ quán đầu phố.

Chị xách túi đứng lên, gã trai bảo:

– Nếu chị không bận thì mời chị đi với em nhé.

Quán cơm đông và ồn như cái chợ. Thức ăn đạm bạc, gã trai ăn phăm phăm như bão, loáng cái đã hết suất, chị thì ý nhị từ tốn và chợt nhớ đến bữa cơm nhà, chị luôn chuẩn bị tươm tất từ quả ớt, bát nước chấm, cọng rau thơm… vậy mà đức ông chồng bữa nào cũng uể oải ăn như lấy lệ, như làm phúc. Chị thở dài, gã trai nhoẻn cười:

– Cho chị sống lại cảm giác sinh viên nhé.

– Ừ, lúc ấy mọi thứ thật giản dị và cuộc đời thật đẹp.

– Thì mọi thứ vẫn thế, chỉ con người ngày mỗi khác thôi chị nhỉ.

Ăn xong, chị chẳng muốn về. Chồng chị sẽ không tra hỏi, chị nói lý do gì anh cũng tin, chị về muộn anh sẽ đi ăn cùng mấy người bạn. Chắc chắn thế. Những cô bạn luôn ghen tị với chị về sự rộng lượng của chồng.

Họ đi dạo trên phố, hương dìu dịu của bó cúc dại chị ôm bên ngực phảng phất trong gió, chị thấy dễ chịu quá đỗi. Chị nhìn chàng trai đi bên cạnh, trẻ trung, vạm vỡ và nhiệt tình. Chị chợt muốn khóc khi nghĩ đến ngày nào đó cậu ấy sẽ tìm được một cô bạn gái đúng lứa tuổi mình, sẽ quấn quít say mê mà rời xa chị… Chị buồn quá…”Giá mình trẻ hơn 10 tuổi, giá mình chưa có chồng, giá mình…”

Rồi đến lúc phải về, chàng trai nắm tay chị bịn rịn:

– Hôm nay em rất vui…chị thật dịu dàng.

– Cám ơn cậu, tôi cũng thấy vui lắm.

– Mình sẽ gặp nhau nữa chị nhé…

Gã thì thầm ấm áp như gió mùa hạ, dịu dàng như hương cúc dại cuối thu… Chị nhìn bóng gã xa dần mà thấy lòng mình khó tả, rất khó tả.

3. Chị chỉ mong đến cuối tuần. Những hôm ấy gã nghỉ học và họ sẽ cùng đi đâu đó. Gã bảo:

– Cả tuần em chỉ mong đợi đến ngày này.

– Thật không.

– Chị đa nghi vậy.

– Vì cuộc đời đã dạy tôi điều đó.

– Tin em đi nhé.

Gã ôm chặt chị. Chị nằm gọn trong vòng tay vạm vỡ của gã. Chị thấy đôi môi gã lướt trên từng xăng timet cơ thể mình. Chị thấy mỗi tế bào đàn bà của chị rung từng hồi thổn thức. Chị chìm trong niềm hoan lạc đến tận đáy ý thức. Chị bay bổng đến một cõi khác, có thể là thiên đường, có thể là địa ngục nhưng tuyệt nhiên không giống cõi trần… Chợt chị nhận ra gã khóc.

– Sao vậy em? Sao vậy?

Những giọt nước mắt nóng hổi của gã rơi trên ngực chị. Chị vuốt mái tóc dày dặn của gã, mãi sau gã mới nức nở:

– Em yêu chị…

– Ừ…

– Em không chịu nổi ý nghĩ…

– Ý nghĩ gì vậy?

– Rằng có người trước đây đã từng yêu chị, đã từng ôm chị và làm tất cả những điều này với chị…

Ôm chặt gã, chị cũng nhận ra mình khóc… chị thầm thì:

– Ôi, cậu bé của tôi… Nhưng mà không thể khác nữa rồi, không khác được nữa rồi…

4. Chị rón rén bước ra khỏi phòng tắm, khoác lên mình áo ngủ rồi chui vội vào chăn. Chị mong chồng thức khuya hơn mọi ngày để khi anh vào giường chị sẽ vờ ngủ rồi. Để chị giấu được sự run rẩy của hạnh phúc tội lỗi, của sự ăn năn không bao giờ kịp. Nhưng anh đã tắt máy và chui ngay vào chăn cùng chị. Anh hỏi:

– Em đi đâu về khuya thế?

– À… có cô bạn cùng lớp rủ đến nhà chơi…

– Ừ… vui nhỉ. Anh buồn ngủ quá, mai gọi anh 6 giờ nhé.

Chị “Dạ” dịu dàng. Chị biết sẽ thoát hiểm dễ dàng. Chị thở phào, loáng đã nghe tiếng ngáy đều đều quen thuộc của anh. Chị nhắm mắt, sau những khoái lạc tột cùng, da thịt muốn chìm vào giấc ngủ viên mãn nhưng đôi mắt chị vẫn thức chong chong. Chị thấy mình tệ quá, phải làm gì cho nhẹ bớt những đợt sóng đang xô tràn trong lòng, phải nói gì đó với anh. Không kìm được, chị lay anh:

– Anh ơi, em hỏi chút việc…

Anh cau mặt, hé mắt, ngạc nhiên. Chị thì thầm:

– Em đi suốt cả ngày đến đêm vậy mà anh không nghi ngờ gì à?

– Không… – Anh trả lời rồi lại nhắm mắt. Chị im lặng được chút rồi lại hỏi:

– Anh không nghĩ em có người khác sao?

Anh cố mở mắt, thở dài rồi bảo:

– Anh không nghĩ vậy, anh không hiểu em còn có thể chưa vừa ý điều gì mà thay lòng đổi dạ. Em quá may mắn so với những cô bạn mình.

– Nhưng…- Chị bỗng thấy mình bật khóc – Nhưng em còn có những cảm xúc, có những phút giây yếu đuối …

Anh quay qua nhìn chị:

– Em làm ở một chỗ nhàn hạ rồi suốt ngày đọc mấy cuốn sách ủy mị nên tư tưởng muốn nổi loạn. Em hãy nhìn chung quanh biết bao người ước ao vị trí của em. Anh không nghĩ em dại dột như vậy để biến tất cả trở vể số không. Anh ngủ tiếp để mai còn làm việc, anh bận lắm.

Chị lại cố nhắm mắt nhưng không thể ngủ được nữa. Trời mờ mờ sáng, tiếng những chiếc xe bắt đầu chạy trên đường vắng. Khẽ khàng ngồi dậy, khoác tấm áo lạnh lên người, chị quay lại nhìn khuôn mặt anh chìm sâu trong giấc ngủ vẫn tràn ngập vẻ tự tin. Xé tờ lịch trên tường, chị viết nguệch ngoạc:

Em không biết mình đi đâu nữa nhưng em hiểu mình không còn là người đàn bà của ngày hôm qua. Xin anh tha thứ cho em.

9.10.2010
Vũ Thanh Hoa 

6 comments

  1. Chúc mừng “Mười bốn tiếng đồng hồ” in trên tạp chí Thế giới mới. Chúc mừng VTH. truyện hoạt, đời và hay lắm. Chúc mừng! Chúc mừng! Chúc mừng!

  2. Chủ đề không mới nhưng cách viết của tác giả phần nào lột tả được cảm xúc của nhân vật. Tuy nhiên phần đối thoại giữa người vợ và anh chồng chưa được thực tế lắm..! Cảm ơn Vũ Thanh Hoa về truyện ngắn này!

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu