VTH – Nhận được tập thơ “Dỗi” mới tinh cả nghĩa đen và nghĩa bóng của nhà thơ trẻ Trần Nhã My hội viên hội VHNT Tây Ninh. Bìa tập thơ trang nhã, dày 92 trang do nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành. Thơ chị hồn nhiên, tươi trẻ và chân thành như tình yêu của cô gái Nam Bộ.
>> Đi về phía không nhau – Trần Thanh Nhã
Nhà thơ Xuân Thu đã nhận xét: “Bốn mươi lăm bài thơ DỖI là bốn mươi lăm khoảnh khắc yêu thương, nỗi niềm nhung nhớ của Trần Nhã My trải ra trên từng trang sách.
Bao trùm lên tất thảy là tình yêu lứa đôi, tình yêu cuộc sống quê hương của chị. Đây là gam màu chủ đạo, là giai điệu chính, là tiếng lòng của DỖI. Không có nhà thơ nào lại không viết thơ tình. Nhã My cũng không nằm ngoài quy luật đó. Thơ tình của chị cũng da diết, khắc khoải, cũng vật vã đớn đau, cũng nồng nàn cháy bỏng và tràn trề niềm hy vọng. Tuy nhiên, tình yêu ở chị như hiện hữu đâu đó, có lúc như sờ nắm được, có lúc lại mờ ảo xa xôi. Cứ sắc sắc không không, cứ hư hư ảo ảo để người đọc cùng người thơ cứ dấn thân, cứ mải mê kiếm tìm theo những câu thơ khắc khoải, đắm đuối của chị.
Có tới 11 bài thơ trong DỖI liên quan đến đêm, chiếm tới một phần tư tập thơ, trong đó 5 bài tiêu đề có chữ “đêm” (“Đêm”, “Đêm hồ Núi Cốc”, “Đêm không anh”, “Đêm qua”, “Đêm trẻ”) và 6 bài thơ có nội dung đêm (“Đi về phía không nhau”, “Giấc ngủ không tròn”, “Giấc mơ phố núi”, “Mơ giấc yên bình”, “Giáng sinh không anh”, “Phác thảo anh”). Những bài thơ đêm này không hề tăm tối, trái lại rất sáng tươi và hy vọng. “(Mời đọc toàn bộ bài bình tại đây) Vuthanhhoa.net mời Bạn yêu thơ đọc chùm thơ trích trong tập thơ mới của Trần Nhã My:
ĐÊM KHÔNG ANH

Bức tranh em vừa bùa chú phù thủy nguệch ngoạc
Xanh đỏ tím vàng lam chàm bạc
Nét ngang nét dọc nét đứng nét nghiêng
Chấm chấm quệt quệt vô hồn nỗi nhớ anh
Mông lung màu sáng tối
Bức tranh
Không học đòi Salvador, Chirico hay Paul Klee
Không,
siêu thực không ấn tượng không
Bức tranh độc nhất của em
Vẽ trong đêm cuồng không anh
Nhớ – thương – giận – hờn tràn ra bảng màu tội nghiệp
Sáng dậy
Chìm trong những nét cọ dọc ngang
Khuất vào những khoảng sáng tối mông lung
Bức chân dung
Có anh đang cười.
DỖI
Tôi đến cầu xin phù thủy một quả táo
Bà bảo: “Dành cho Bạch Tuyết”
Đúng là phù thủy,
ích kỷ!
Tôi biết
tất nhiên trong lúc này ăn táo độc sẽ chẳng có hoàng tử là anh đến cứu
Bụt cười: “Ta sẽ cho con một giấc mơ và một điều ước…”
Một giấc mơ?!
Tôi sẽ mơ…
???
Một điều ước?!
Tôi sẽ ước…
???
Không giống như bất cứ lúc nào
Không anh
Ta không tất cả
Bao niềm mơ, bao điều ước cũng bằng không
Con “o” to như táo độc!
ANH ƠI, SẤU LẠI CHÍN!
Em gõ vào Google
“Mùa sấu chín”
Chỉ một enter
Trái rụng đầy sân…
Anh ơi…
sấu lại chín!
Gặp anh ngay giữa mùa thu xứ Bắc
Mùa rơi rơi sấu chín
Quả tròn xoe,
lạ hoắc!
Quả vàng mơ, ngộ nghĩnh
Nhìn anh, nhìn sấu chín
mắt sáng lên vì trái lạ
Anh
mắt long lanh màu hãnh diện,
mùa thu vàng sấu chín cho em
Dưới tán cây rợp mát, anh trao quả chín
“Ôi chua quá là chua!”
Ở phương Nam chẳng có sấu bao giờ
Thu Tây Ninh mùa này cũng thế
Chỉ một enter
trong lòng
Trái
rụng…
đầy sân…
Trần Thị Thanh Nhã
Oách quá! Chúc mừng TNM và cảm ơn chủ nhà VTH nha!