MỘT THỜI LÃNG MẠN
Tôi cầm trên tay lá thiệp hồng của em và bỗng thấy bàng hoàng… Thế là tôi đã thật sự mất em? Vĩnh viễn? Tôi có nên đi dự ngày vui của em không? Cho dù là những giọt nước mắt rơi hay nụ cười rạng rỡ của em bên cạnh một gã nào đó cũng khiến lòng tôi tê tái lắm, nhưng rồi ý định được nhìn thấy em lần cuối trong giây phút “sắp thuộc về ai” lại mạnh mẽ thôi thúc tôi, tôi quyết định đi.
Mặc bộ quần áo mới cứng,thắt chiếc cà-vạt lụa,ngắm nghía mình trong gương,tôi rất ưng ý với bề ngoài của mình. Nhưng điều ấy giờ đây trở thành vô nghĩa…
* * *
Cổng trừơng Tổng hợp đông tấp nập,cứ mỗi lần có khóa mới nhập học là bọn con trai khóa trước có những cái thú tuyệt diệu: Ngồi chiễm chệ trong giảng đừơng ra vẻ “đàn anh trầm trọng” cho bọn “chíp hôi” nể mặt. Hay là tụm lại trứơc thư viện “điểm danh” các em xinh nhất nhì khóa mới và chấm điểm. Thằng Vinh đang gật gù khi thấy một em áo tím đi qua:
-Mặt được,da trắng nhưng… Hùng này (nó bĩu môi) chân vòng kiềng,trừ 4 điểm,cho 6 điểm!
Tôi cừơi khoái chí. Lại một em khá điệu đi qua, tôi chỉ cho bọn chúng:
-Kìa kìa…con bé mặc cái áo hoa đỏ ấy!
Thằng Tuấn giương mắt,vươn cổ nhìn chăm chăm vào mặt cô bé rồi lắc đầu:
-Không được, lưng gù mày ạ,trừ 2 điểm,lại thêm điệu quá… cho 5 cộng.
Cả bọn cười rộ lên khiến các cô bé đỏ mặt,sợ hãi khi phải đi ngang chỗ chúng tôi ngồi. Chợt cả bọn cùng im lặng dõi theo một bóng dáng thanh mảnh với mái tóc ngang vai đang bước từ cổng vào, chiếc ba-lô nhỏ khoác trên vai và đôi giày thể thao càng tôn thêm vẻ “bụi” kiểu học trò của em. Tuấn “liều” bèn đứng chặn đừơng, cười ngặt nghẽo:
-Sao bé vênh thế, tên gì nói ngay anh mới cho đi…A,mắt một mí à,cho 8 điểm thôi!
Em bình tĩnh đứng lại đoạn trề môi nhìn thẳng vào Tuấn liều:
-Vẫn cái trò cũ rích ấy à? Thế chấm điểm anh với cái mũi nhòm mồm và chân chữ bát thì bị trừ mấy?
Ối trời, đo ván nhé! Cả bọn đựơc một phen thích thú nhìn Tuấn “liều” đỏ dừ mặt, đứng thần ra. Cô bé nhoẻn cười,lúm đồng tiền xinh xắn,tiến đến trứoc mặt cậu ta giơ bàn tay nhỏ bé ra:
-Thôi, có gì đâu anh. Vỏ quít dày có móng tay nhọn. Hòa nhé!
Tôi thú vị ngắm nhìn em, em đã khiến Hùng “hoàng tử “ này bùng lên ngọn lửa hiếu thắng bấy lâu.
* * *
Tiếng pháo lại nổ giòn giã làm tôi sực tỉnh, bụi hồng vương đầy lối đi. Em đang bước đến bàn chúng tôi,tay khoác tay chồng. Bàn chúng tôi ngồi toàn là các cựu sinh viên trừơng Tổng hợp,còn các bàn khác chủ yếu là người quen bên họ nhà trai.
Chú rể là một cậu ấm trắng trẻo,yếu ớt ,vẻ rất hãnh diện đi bên em. Em mặc bộ váy trắng giản dị, mái tóc xõa tự nhiên đội một vòng hoa hồng bạch, mặt em ngời sang như một thiên thần. Sơn “sĩ’ thay mặt cả nhóm đứng dậy:
Bọn “tứ quái” chúng mình xin cầu chúc cho các bạn được trăm năm hạnh phúc!
Thế là Sơn “sĩ”,Tuấn “liều”,Vinh “hóm” và Hùng “hoàng tử” cùng đứng dậy cúi đầu trông rõ cái vẻ hào hoa của con trai Hà nội. Em ngước lên nhìn tôi ngập ngừng:
– Anh Hùng hát một bài tặng em đi, bài ngày xưa em vẫn thích ấy…
Chú rể cười rất lịch sự nhã nhặn mời tôi lên dàn nhạc. Tôi bước lên,đón lấy cây ghi-ta thầm thì bài “Stay” mà em yêu thích:
“You are my life,you are my only one desire
You’re the air that breathe tonight
Won’t you stay here beside me,stay ?”
( Em chính là cuộc sống của anh ,là nỗi khát vọng duy nhất. Em chính là không khí để anh thở đêm nay. Em có muốn ở lại bên anh, ở lại?)
Tôi vừa hát vừa nhìn vào mắt em,em sững sờ như thấy mình đang đứng giữa buổi dạ hội sinh viên hôm nào :
“ When I see you there’s a glow from the stars above
Guess they know we’re so in love
Yes, I stay here beside you, stay…”
( Khi anh nhìn những ngôi sao đang rực cháy trên bầu trời,là anh lại thấy em,chúng đoán được là mình yêu nhau đấy. Ừ, anh chỉ ở lại bên em thôi…)
Đôi mắt kiêu sa, tinh nghịch của Hà “phớt” ngày nào bỗng dưng đẫm lệ…
* * *
Hùng “hoàng tử” là biệt danh của sinh viên trong trừơng gọi tôi để phân biệt với “các loại Hùng” khác … Có lẽ một phần vì cái mẽ ngoài trông rất “khớ “ của tôi và cũng vì tôi trông rất giống anh chàng đóng vai chàng hoàng tử ca sĩ trong phim “Cyndi 80” của Mỹ mà các nàng sinh viên rất ngữơng mộ. Ngoài ra, trừơng tổng hợp ngày ấy còn biết tiếng ngón đàn ghita và tài vẽ chân dung rất khéo của Hùng”hoàng tử” nữa nên thành tích chinh phục các “công chúa” của tôi cũng đến hàng chục có lẻ.
Sự xuất hiện của Hùng “hoàng tử” bao giờ cũng làm cho phái nữ trong trừơng không thể hững hờ, chỉ riêng em là hoàn toàn dửng dưng. Tôi bị chạm đến niềm tự hào bấy lâu và quyết tâm để con bé phải “đổ lệ” vì tôi. Tôi chờ cơ hội…
Em đang ngồi say sưa đọc gì đó trong thư viện trong thư viện và Hùng “hoàng tử” bước vào, tôi biết thừa khối cặp mắt bồ câu đang liếc trộm mình. Tôi ngồi xuống bên cạnh em nhưng em vẫn tỉnh bơ chẳng coi sự hiện diện của tôi đáng ký lô nào. Tôi nhìn trộm quyển sách em đọc: “Bình minh mưa” của Pautopxki,tôi bắt chuyện:
– Sao Hà “phớt” đọc say sưa thế, truyện hay lắm à?
Em hạ sách xuống,mỉm cười nhìn tôi:
– Là sinh viên năm thứ tư khoa văn, lại đẹp trai nữa mà không biết “Bình minh mưa” có hay không ư?
Con bé này vào loại “cao thủ” đấy,nó không hề bị “bẫy” Tôi lấy lại bình tĩnh,gật gù:
– Ồ, về khoản đẹp trai thì không ai phủ nhận được rồi, em cứ đi hỏi các khóa trứơc, các cô gái sẽ nói rõ về anh hơn…
Lại cười, chính nụ cười với cái lúm đồng tiền xinh xắn kia đã trói hồn tôi suốt đời, em bảo:
– Niềm tự hào đâu có đơn giản thế”hoàng tử” ơi, nếu chỉ đẹp trai không chưa là vấn đề gì đâu!
Tôi thực sự bối rối, lần đầu tiên gặp một cô gái nhỏ gây cho tôi một ấn tựơng khó quên…
* * *
Những giọt nứơc mắt cứ thế tuôn rơi làm hoen cả má phấn cô dâu. Em đứng giữa đám cưới của mình nhìn tôi khóc nức nở. Mọi người vô cùng lúng túng, chú rể tức giận cùng phù dâu dìu em vào phòng trong. Em cúi mặt, đôi vai nhỏ rung rung líu ríu bước theo chồng…
Tôi đứng như trời trồng trên sân khấu, tay vẫn lứơt trên phím đàn. Vinh “hóm” chạy lên kéo tôi ngồi vào bàn. Tuấn “liều” lo âu nhìn trộm tôi, Sơn “sĩ” thì tuôn những lời an ủi vô nghĩa… Tôi ngồi xuống như người trong mộng, cảm giác đau đớn, mất mát, hẫng hụt, tủi thân bỗng ào tới… và không điều khiển được mình, Hùng “hoàng tử” cũng để những giọt nước mắt cứ thế tuôn trào,tuôn trào…
* * *
Chẳng hiểu từ lúc nào tôi bỗng thích được gặp em, nói chuyện cùng em bởi vì ở bên em không bao giờ tôi thấy chán. Em hồn nhiên, nghịch ngợm và thông minh. Hà”phớt” và Hùng “hoàng tử” bỗng thân nhau từ lúc nào. Hội “tứ quái” đều biết “đào” của tôi hiện là hoa khôi trừơng sân khấu điện ảnh nên không chú ý gì đến mối quan hệ giữa tôi và em. Những buổi dạ hội sinh viên em đứng hát bên tôi:
“You are my life,you are my only one desire…”
Một lần tôi đang phóng qua thành cửa sổ để trốn tiết chuyên ngành thì một giọng nói quen thuộc cất lên:
Này,lại cúp cua đấy à?
Tôi giật mình, hai tay bíu lấy thành cửa,quay lại…em với đôi mắt tròn xoe nhìn tôi. Tôi nhếch mép:
– Chuyện ấy đối với em lạ lắm sao?
– Ồ không-Em cười,lúm đồng tiền xinh xắn- Thú vị là đắng khác- Rồi em xuống giọng nịnh tôi- cho em theo với!
Tôi lại phải quay lại lần nữa để ngắm đôi mắt “con ranh con”, bật cười:
– Thôi, tôi xin cô. Gớm,”vịt”mà cũng đòi làm chuyện lớn!
Em chúm môi,mặt vênh lên rồi để tỏ rõ cho tôi thấy em không họ hàng gì với loài”vịt”, em trèo lên bậu cửa sổ,leo qua tôi, đu lên chạc cây và…
– Ối, anh Hùng ơi…
Em tuột tay và chới với, tôi toát mồ hôi:”Nó mà làm sao thì…” và nhắm mắt lao bừa xuống cứu… Khi tôi mở mắt ra thì em đã nằm gọn trong vòng tay mình. Em lồm cồm bò dậy, miệng xuýt xoa:
Ồ, ngã thế mà em chẳng thấy đau gì cả.
Thôi cô em- Tôi phì cười- Tay chảy máu kia kìa!
Em cố giấu chỗ tay đau đi ,trề môi:
– Nhưng mà em không đau ! Có anh đau thì có, anh giả vờ.
Rỗi hơi mà cãi với nó mãi à, tôi ậm ừ bứơc đi, nhảy tót vào hàng nước cạnh trường gọi một chén nứơc trà và một điếu thuốc. Em đã leo vào ngồi cạnh tôi từ lúc nào và để tỏ rõ không thua tôi điều gì, em cũng gọi một điếu thuốc.
Xem này-Em gọi-Thở khói ra bằng lỗ mũi hẳn hoi !
Mặt vênh lên, em thở khói ra cánh mũi xinh xắn, đắc ý, chợt “khụ, khụ” em ho đến giàn giụa nứơc mắt làm tôi cừơi đến thắt ruột. Chìa cho em ly nứơc, lần đầu tiên em lộ nguyên hình cô bé biết lỗi; tránh ánh mắt tôi,em líu ríu:
Em cảm ơn anh Hùng…
Nhiều đêm tôi thức giấc và thấy nhớ em ghê gớm…lúc nào tôi cũng muốn có em bên cạnh. Tôi yêu em rồi chăng ? Hình ảnh của Lan “kiều diễm”, Thúy “đài các” chẳng bao giờ khiến tôi phải nghĩ đến sau khi đã gặp gỡ quá một tiếng đồng hồ. Họ đến cùng những sắc đẹp lộng lẫy, với những lời nói chau chuốt, những cử chỉ kênh kiệu, nũng nịu rồi họ đi chẳng để lại cái gì. Em đến như mang theo cả một mùa xuân ríu rít vô tư, hơi kiêu kỳ kiểu trẻ con. Em kể chuyện liến thoắng, làm điệu bộ hài hứơc, cười khanh khách rồi vội vã ra về cho kịp buổi học thêm. Em biến mất để lại tôi ngồi một mình trong phòng nhìn theo bóng em xa dần ngơ ngẩn, tư lự và khát khao…
Vừa bước ra cổng Tuấn “liều” đã tức giận túm ngực áo tôi:
Tại sao mày không nói với chúng tao là mày yêu Hà?
Tôi rên rỉ:
– Ồ ,không thể… không thể…vì với Hà,tao còn chưa bao giờ nói.
Vinh “hóm” trợn mắt,chỉ vào tôi:
– Mày? Thằng Hùng “hoàng tử” mà không dám tỏ tình? Kẻ vẫn nổi tiếng với “lưỡi thần ái tình”?
Tôi ôm đầu:
– Có những lúc tao tửơng như vậy nhưng với Hà sao không thể… dù tao biết rằng bọn tao rất yêu nhau…
Sơn “sĩ” vẻ am hiểu giảng giải:
– Đời là thế đấy. Khi nói những lời hoa mĩ là lúc con tim trống rỗng, chỉ khi mãi không thốt nên lời ấy là lúc ta đã gặp đựơc một nửa đời ta !
Nhưng rồi… tao đã để vuột khỏi tay mình…
Bọn bạn ái ngại nhìn tôi, lần đầu tiên chúng chứng kiến sự yếu đuối của Hùng “hoàng tử”, cả bọn cứ im lặng bước đi…
– Các anh khoan về đã…
Tôi sực tỉnh vì giọng nói và hơi thở gấp của em sau lưng; em vẫn đang mặc bộ váy cưới nhưng chạy chân trần trên cỏ. Mắt em còn long lanh nứơc, ngứơc lên soi vào mắt tôi trong bóng tối. Tuấn “liều” quả quyết bảo tôi:
Hãy còn kịp để sửa sai lầm Hùng ạ, hãy nói câu gì xứng đáng lúc này chắc rằng Hà sẽ…
Đôi mắt một mí của em vẫn rực sáng trong tối, đôi mắt ngây thơ ấy như đang bảo:”Anh hãy nói ba tiếng ấy với em đi, em sẽ bỏ tất cả để theo anh bất cứ lúc nào…”
Tôi đặt tay lên vai em:
– Không, có những điều không cần nói người ta vẫn hiểu, Hà ạ. Anh đã không nói thì lúc này anh càng không có quyền nói vì hạnh phúc của em. Thôi, em hãy vào đi…
Em gục đầu lên vai tôi nức nở:
– Vâng,anh đừng nói gì nữa…em đã chờ đợi điều đó suốt 6 năm trời và cuối cùng để trả thù anh em đã…
Vinh “hóm”, Tuấn “liều” bối rối nhìn nhau còn Sơn “sĩ’ nhún vai triết lý:
– Hãy nâng niu những giây phút như thế này trong cuộc đời, đấy là những kỷ niệm đẹp nhất mà trái tim chúng ta còn sót lại của một thời lãng mạn, phải không các bạn ?
26.9.1992
Truyện được giải thưởng trong cuộc thi “Tác phẩm tuổi xanh” năm 1993 do báo Tiền phong và trừơng viết văn Nguyễn Du tổ chức in trong tập truyện “Những đêm thắp nắng” nhà xuất bản Hội nhà văn.