Hoa xuân

lá khẽ cựa mình trên đất
mưa xuân bâng quơ thở dài

ký ức thì thầm tuổi cũ
gió rón rén qua thềm ru ngủ một mùa đông

anh về
lối về ngập nắng

anh đi
lối về trắng sương

em lùa ngón ngón thon gặp sợi sợi buồn cô lẻ
em lạc vào giao âm vọng mùa

em tan về cỏ khát
em đương thì ướt đẫm vạt hoa xuân

4.2.2010

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu