HAI VẠCH
1. Cô luôn chuẩn bị những câu thật lạnh để nói với anh:” Tôi chán anh lắm rồi, tôi muốn chúng ta kết thúc. Anh để cho tôi yên. Tôi sẽ đi lấy chồng” Nhưng rồi khi gặp nhau, nhìn vẻ mặt hân hoan mừng rỡ như đứa bé gặp mẹ sau bao ngày xa cách, lúc anh vươn vòng tay ôm choàng cơ thể cô, khi vòm ngực nở nang của anh ép chặt cô xuống sàn nhà, cái lưỡi rắn của anh bắt đầu một cuộc hành trình trên mắt, trên môi cô rồi xuống dần, xuống dần…toàn thân cô run rẩy đón đợi cơn dông mùa hè, cơn bão mùa thu, cơn sóng thần của đại dương mãnh liệt…cô lại buông mình…
Anh từ buồng tắm bước ra, quần áo chỉnh tề, tóc chải bóng mượt, vẻ mặt mãn nguyện, cô hỏi giận dỗi:
– Chị ấy vẫn khỏe chứ?
– Bình thường, em.
– Bình thường, hì, bài ca muôn thuở…- Cô cười khẩy.
Anh lại ôm lấy cô nhưng lần này là cái ôm của cha ôm con, của giám mục ôm con chiên. Anh cười dịu dàng:
– Lúc nào anh cũng yêu em và nhớ em. Em đừng buồn như thế để anh còn về, em.
– Bao giờ mình lại gặp nhau? – Cô hỏi, nước mắt bắt đầu rơi.
– Anh sẽ cố gắng sắp xếp sao cho sớm nhất, em yêu…
Rồi anh biến mất sau cánh cửa khách sạn. Cô ngồi dậy, bắt đầu mặc quần áo và xa xót nhìn vết cắn hồng hồng hằn phía bên trên bầu vú trái.
2. Cô ngơ ngác cầm tờ giấy giới thiệu đến căn phòng ở tầng 8, người đàn ông lịch lãm, tươi tỉnh ra đón cô. Cô hỏi:
– Anh cho em hỏi phòng Quản lí Bảo hiểm.
– Cho anh biết tên, anh mới nói – Anh cười .
– Hạ Như – Cô cũng cười, lộ lúm đồng tiền xinh xắn. Cô thấy anh lướt mắt từ lúm đồn tiền xuống đôi chân dài của mình, cô thấy anh chênh chao.
– Thế thì anh nói nhé: Em đến đúng phòng Quản lí Bảo hiểm rồi.
Cô theo anh bước vào phòng, những ánh mắt đổ dồn nhìn cô. Đàn ông và đàn bà, trẻ và già. Ai cũng ra vẻ hồ hởi nhưng chả ai hồ hởi thật.
– Anh là anh Trung ạ?
– Ừ, em ngạc nhiên à?
– Không, em cứ ngỡ…Trưởng phòng thì phải là một chú già già…
– Anh cũng chẳng còn trẻ đâu, con anh sắp thành thanh niên rồi. Em chuyển từ Công ty Du lịch qua?
– Vâng, ra trường em về Công ty Du lịch, nhưng chỗ ấy cũng không phù hợp lắm. Chuyển về đây, em mong anh giúp đỡ…
Chị Lan, một chị trong phòng còn hai năm nữa về hưu, nhìn cô cười, bảo:
– Em sẽ thấy Trưởng phòng tốt bụng thế nào, chị đoán thế.
Cô khó chịu với cái kiểu nhắc nhở của các chị sồn sồn. Khi ở tuổi mãn kinh, hình như các chị ấy rất hà khắc với các cô gái trẻ. Sau này, cô hiểu rằng trong những lời cay nghiệt cũng có những giá trị nhất định.
Công việc mới rối tung. Cô sở hữu một đống bằng nhưng cô chẳng thấy chúng bổ trợ cho công việc là bao. Việc rửa cốc tách, pha trà, lục tìm hồ sơ cũ, đọc những công văn chỉ thị thay đổi xoành xoạch không cần đến bằng cử nhân, bằng ngoại ngữ…Bữa sáng kéo dài cho đến trưa, rồi những cữ café tùy hứng, đám đàn bà túm tụm khoe con hoặc kể tội chồng. Đám đàn ông bình luận bóng đá hoặc kháo nhau về xìcăngđan sex mới trên mạng. Cô nói dăm câu chiếu lệ rồi lủi thủi về góc phòng nhỏ của mình, lướt mạng suốt ngày thì ngại, công việc đơn điệu, cuối tháng cầm đôi triệu tiền lương cầm hơi mà vẫn thấy mình vô vị. Cô buồn lẻ loi. Mỗi sáng sớm, đi ngang chỗ cô ngồi, anh thường hỏi:
– Ngày hôm qua cô bé vui không?
– Dạ, bình thường anh ạ…- Chỉ thế thôi mà cô thấy cả ngày hôm ấy bớt tẻ nhạt . Cô lại mong cho nhanh đến sáng hôm sau.
Một lần, anh dừng lại, hỏi tiếp:
– Em có bạn trai chưa?
– Em…- Cô bối rối đỏ mặt – Trước đây, em có quen một anh bạn học trên hai lớp, nhưng rồi ra trường, mỗi đứa mỗi nơi…
– Vậy anh có một cậu em rất hay, anh sẽ giới thiệu với em.
3. Cô tắt máy, cầm ví, chuẩn bị kéo cầu dao tắt điện trong phòng thì anh bước đến bên cô, mỉm cười:
– Tối nay em rảnh không?
– Dạ…em…không bận gì ạ…
– Vậy anh mời em ăn tối nhé? Cậu bạn anh muốn giới thiệu với em rất mong được gặp em.
– Dạ…
Cô đến đúng giờ, mặc áo lụa trắng có viền đăng ten nhỏ, váy tím sẫm, bộ diện nhất. Chỉ có ba người. Chàng trai anh giới thiệu với cô tên là Tùng, đeo kính trắng, người cao gầy, vẻ thư sinh. Tùng hỏi nhà cô ở đâu, quê cô ở đâu rồi hỏi cô học trường nào, khoa nào, có mấy anh chị em, sao dáng cô cao thế nhỉ và cuối cùng là lương tháng cô bao nhiêu. Cô thở dài, nếm thử mấy món ăn cũng thấy nhạt nhẽo. Anh ngồi một lúc rồi đứng lên, cười bảo:
– Tùng ngồi nói chuyện với Hạ Như nhé, anh bận về trước một chút.
– Ồ, không không…- Cô cũng vội đứng lên – Em cũng phải về sớm, anh cho em nhờ xe với.
Cô ngồi bên cạnh anh, xe hơi lạnh và tối, anh mở một bản nhạc nhẹ. Cô im lặng, anh bảo:
– Anh xin lỗi cô bé nhé.
– Ôi, em đâu dám…- Cô bối rối – Anh thật tốt với em, anh có lỗi gì đâu…
– Anh sợ em buồn…
– Dạ…Em luôn buồn nhưng là vì…- Cô bỗng tủi thân rơm rớm nước mắt. Anh nhìn cô rồi bảo:
– Anh đưa em ra biển dạo một chút cho đỡ buồn nhé?
– Dạ…nhưng…cũng muộn rồi…
– Chả sao, chỉ ngại cho em. Anh đi đến sáng cũng được.
Anh liếc qua cô, nói tiếp:
– Vợ chồng anh ít tâm sự được với nhau, chị ấy mặc kệ anh.
Biển tối, chỉ thấy những cơn sóng trắng xoá dìu nhau từ từ vào bờ. Trăng ảo mờ xa xăm. Họ chọn một ghềnh đá nhỏ. Anh hỏi:
– Em thấy Tùng thế nào?
– Nói chuyện có vẻ không hợp anh ạ…
– Nhưng cậu ấy rất chân tình.
– Em…chẳng thấy ai như anh…
– Anh? Anh thế nào? – Anh cười nhìn cô.
– Anh…- Cô bối rối…Anh thật đàn ông và dễ thương…
Anh ôm choàng lấy cô, không thể khác được. Cô thấy mình rơi vào một giấc mơ…người đàn ông tài giỏi, hóm hỉnh và xa vời giờ đang ôm chặt cô trong vòng tay mạnh mẽ, mái tóc cô xổ tung lòa xoà trên bờ vai vững chãi của anh. Cô thấy nước mắt mình rưng rưng trong những nụ hôn . Cô cảm động khi Sếp trưởng phòng oai phong, nghiêm nghị thường ngày giờ dịu hiền, ngoan ngoãn như chú cún con trên ngực cô…Biển bỗng sẫm tím như chiếc váy cô mặc và nhòa đi…Tất cả đã khác, rất khác kể từ tối hôm ấy.
4. Thông báo nghỉ Lễ ba ngày. Anh nhắn tin cho cô: “Anh đưa gia đình đi Nha Trang ba ngày. Qua Lễ anh về bù cho em, em vui lên nhé.” Cơn tức giận trào lên ,nước mắt cô nhoè đi trước những dòng tin. Cô run run bấm máy: ” Anh coi tôi là loại gì? Con ngốc? Cái giường xơcua? Hay là loại gì? Loại gì?” Anh trả lời: “Anh yêu em. Em chờ anh về nhé. Cô bé của anh.” Cô ném điện thoại ra xa, chúi xuống giường khóc tức tưởi…Điện thoại bỗng đổ chuông, giọng Minh, cậu bạn học cùng phổ thông hớn hở:
– Như ơi, tối mai đến dự sinh nhật mình nhé.
– Ở đâu thế, mình sẽ đến – Cô ngồi dậy, vào toilet vốc nước lạnh lên mặt. Mở tủ chọn bộ váy áo cho ngày mai…
Vẫn cái váy tím nhưng trên là áo đen, áo đen làm nổi làn da trắng và cái cổ cao yêu kiều của cô. Minh nhìn cô hút hồn. Buổi sinh nhật còn có hai cậu bạn đến dự đều dắt theo bạn gái, rõ ràng chỉ còn cô và Minh là cặp thứ ba. Ba cặp chở nhau trên ba chiếc xe máy. Sinh nhật giản dị và vui vẻ. Uống café xong, hai cặp kia lỉnh mất. Minh chở cô vòng vèo, cuối cùng cũng ra biển. Minh dắt tay cô thả bộ về phía biển. Cát lùa vào ngón chân, gió lùa vào thân tóc làm cô xao xuyến. Biển vắng và tối. Trăng mờ ảo và xa xăm. Họ cùng ngồi xuống ghềnh đá. Minh ngồi đối diện trước cô, hồn nhiên và chân thành, thao thao kể chuyện ngày đi học, nhắc tên đứa bạn nào đã lấy vợ lấy chồng, đứa nào làm ở đâu, đứa nào giờ nổi tiếng…Cô ngồi thừ người, cười như cái máy. Biển, sóng và trăng lại làm cô nhớ đến cách đây hơn một năm, anh và cô ôm nhau lần đầu tiên …Nhớ quá…Cô thương hại nhìn Minh đang cố gắng tỏ ra hóm hỉnh, thông minh, thân thiện để lấy điểm trước cô. Cô muốn khóc vì thấy cậu ấy đang trân trọng nâng niu một con ngốc, một cái giường xơcua, một loại đàn bà chưa được định nghĩa trong từ điển…
Cô về sớm. Nằm xuống chiếc giường nhỏ trong căn phòng thuê, cố ru mình vào giấc ngủ . Ánh trăng mờ ảo xa xăm, tiếng sóng thổn thức dạt dào cứ làm trái tim cô quay quắt nhớ anh…cô cắn môi cố ghìm những giọt nước mắt. Cô tưởng tượng giờ này vợ chồng họ đang nằm bên nhau, cũng ở nơi một bãi biển có trăng mờ, sóng vỗ và cát mịn…Anh cũng làm những việc với người đàn bà ấy như đã làm với cô: dịu dàng , đam mê, tận tụy…Có lần cô hỏi:
– Khi nằm với vợ, anh có nhớ em không?
– Có chứ…Lúc nào anh cũng nhớ em…
Cô giận dỗi quay đi và tấm tức khóc. Anh xoay người, ôm tấm lưng trần tuyệt đẹp của cô, lướt đôi môi có những sợi râu lún phún lên đó, mỉm cười:
– Cô bé ngây thơ ơi, làm sao em hiểu được sự khác nhau giữa bổn phận và tình yêu nhỉ? Một trời một vực em ạ…
– Khác gì nào? Anh cũng làm với chị ấy tất cả như với em…- Cô khóc to hơn.
– Ồ, không phải đâu em, hoàn toàn không phải – Anh cười xòa và bịt miệng cô bằng nụ hôn sâu hun hút – Anh không hề có những cảm giác với cô ấy như với em, đó là một nghĩa vụ bắt buộc để cho mọi việc có vẻ bình thường, để con anh được bình yên, em hiểu không em yêu.
Rồi anh cố thêm một lần bày tỏ tình yêu cuồng nhiệt của mình với cô. Và, cô lại tin rằng tình yêu tuyệt đối của anh đang hiện diện trên mỗi xăngtimét cơ thể mình. Cô thực sự nghiện những nụ hôn vội vã, những cái ôm siết chặt mà lần nào cũng có thể là lần cuối, nghiện cảm giác vừa sung sướng vừa đau khổ, nghiện cảm xúc nửa tin, nửa ngờ tràn ngập trong những cơn ghen ngược mỗi khi làm tình…Những chàng trai hiền lành và bẽn lẽn luôn mang đến cho cô những mối tình thuận buồm xuôi gió khiến cô thấy đơn điệu và tẻ ngắt.
5. Anh về. Như chẳng có ba ngày Lễ. Chẳng có vấn đề “bị ép buộc thực hiện nghĩa vụ”. Anh đi ngang chỗ cô ngồi, mỉm cười:
– Ngày hôm qua có vui không cô bé?
– Dạ, vui lắm…- Cô vênh mặt, trả thù. Anh cố mỉm cười nhưng cô biết ngay là anh ghen. Có thế chứ, để cho anh ta cũng bị dày vò trong tưởng tượng!
” Anh xin lỗi đã để em buồn, anh bù nhé. Cuối tuần này mình đi Đà Lạt, em.”
Cô mở điện thoại, thấy anh nhắn tin. Cô muốn trả lời: “Tôi không đi, tôi ghét phải ăn cắp chồng của vợ anh, tôi ghét phải chờ đợi tay phải rồi mới đến lượt tay trái, tôi ghét anh, ghét anh…” Nhưng cô không đủ can đảm để bấm những dòng ấy vì trái tim cô lại run rẩy như mỗi lần nhận được những dòng tin nhắn từ anh…Cô giận anh nhưng cô rất muốn đi với anh, sao mà cô muốn thế! Cô nghĩ một chút rồi trả lời: “Để em xem thế nào đã, dạo này cũng hơi bận anh ạ” Anh nhắn lại: “Anh quyết định rồi, thứ sáu anh đến đón em.”
Đà Lạt quyến rũ và dịu dàng. Họ lang thang bên hồ Xuân Hương cùng gặm một trái bắp nướng, cùng uống một li sữa đậu nành nóng hổi và đêm về, cùng ủ chung cái chăn bông có in những đóa hoa màu hồng. Thỉnh thoảng, anh chạy ra chỗ vắng, trả lời một cuộc điện thoại nào đó và khi trở ra bên cô thì lúng búng giải thích lằng nhằng. Cô lờ đi, không muốn cuộc vui bị xen ngang. Hai ngày nghỉ trôi qua như một cái chớp mi. Đêm cuối, làm tình xong mà cô vẫn không thể chợp mắt. Anh đã chìm vào giấc ngủ ngon lành. Cô trở mình và nhỏm dậy, khoác tấm chăn lên vai, đến bên cửa sổ và nhìn ra đường…Con đường nhỏ nhấp nhô đồi dốc, những hạt mưa bụi rắc lẫn sương đêm làm mờ mịt cả đất trời…
– Ngủ đi cô bé…- Cô giật mình, vòng tay anh choàng qua người, vững chãi và ấm áp. Dụi đầu vào vai anh, nước mắt cô lại rơm rớm:
– Anh ơi, sáng mai mình phải về rồi…
– Ở đâu, làm gì cũng chẳng quan trọng, tình yêu duy nhất của anh …
– Anh cho em một định nghĩa, em là gì của anh? – Nước mắt cô ướt góc chăn hồng.
– Em chưa biết sao? – Anh mỉm cười, nụ cười làm tan chảy những hồ nghi, làm lặng yên những cơn bão – Em mới chính là vợ anh. Từ sâu thẳm trái tim anh, em mới là người vợ đích thực.
Cô nhắm mắt dỗ mình vào giấc ngủ sau những lời dịu dàng ấy. Đà Lạt đẹp như một giấc mơ.
6. Xa Thành phố sương mù hơn một tuần, cô vẫn thấy mình còn bảng lảng trong mơ. Những kỷ niệm thơ mộng cứ ùa về làm cô không thể tập trung vào những công việc tẻ nhạt trong góc phòng bé nhỏ, thấy bóng dáng anh đi qua là cô như mất hồn. Cô cảm thấy mình khang khác trước. Hay là mình bị cảm cúm? Cô ghé vào một tiệm thuốc bên đường định mua mấy viên Panadol, một phụ nữ cũng bước tới, hỏi có bán que Quicstick không. Người bán thuốc lấy ra, không quên quảng cáo:
– Chị sẽ biết mình có thai sau năm phút, nếu trên que hiện lên hai vạch nhỏ.
– Chị ơi – Cô rụt rè thì thầm- Que Quicstick có đắt không, bán cho em một que với…
Nắm chặt que thử thai trên tay, cô chạy một mạch vào Toilet. Cô run run cắm chiếc que vào li nước tiểu và hồi hộp quay đi…”Một-hai-ba…” Cô thầm thì và mở mắt ra sau năm phút…trên chiếc que giấy bé nhỏ, hai vạch màu hồng từ từ hiện lên mỗi lúc một đỏ sẫm như hai vạch máu…Ôi…Cô lảo đảo đứng tựa vào tường…Mình có thai! Mình đã đã có thai với anh ấy!…Cô ôm chặt bụng mình bước ra hành lang…Giờ đây cô đang mang trong mình giọt máu của anh, một đứa bé kết tinh bởi tình yêu kỳ diệu của hai người…”Con ơi, mẹ gọi có sớm quá không?”- Cô bật khóc. “Chắc là nó sẽ giống anh ấy. Giống đôi mắt nheo nheo đa tình, giống nụ cười bình yên, giống giọng nói dịu dàng …” Rồi cô thoáng lúng túng: ” Nhưng mình sẽ sinh đẻ và nuôi nó ra sao nhỉ?” “Không, mình sẽ nuôi nó, bởi vì mình mới đích thực là vợ anh ấy. Vợ thì phải đẻ con cho anh ấy chứ!” Cô bấm vào số máy của anh, anh phải là người được biết đầu tiên.
7. Cô đợi anh tại một quán vắng và xa. Anh đến, vừa đi vừa trả lời điện thoại, cô nghe giọng anh dịu dàng:
– Em và con ăn cơm đi nhé. Trưa nay anh họp rồi đi nhậu luôn với mấy ông bạn.
Cô biết anh đang nói với ai nhưng giờ cô thấy thanh thản lạ. Họ ngồi xuống, gọi những món quen thuộc. Sau món đầu, anh mới hỏi cô:
– Em nói rõ lại anh nghe, có chắc là dính rồi không em?
– Chắc chứ anh – Cô cười rạng rỡ, lôi cái que trong ví ra. Anh nhíu mày nhìn, đưa trả cô, thở dài:
– Anh sơ suất quá, anh xin lỗi em.
– Em vui lắm, mình sẽ có con, em sẽ nuôi nó dù có gian nan đến thế nào anh ạ…
– Em yêu – Anh nhìn nhanh chung quanh rồi nắm chặt tay cô – Nghe anh nói nào, anh chưa chuẩn bị cho điều này. Em nghe anh nhé…
– Em là vợ anh, em yêu anh, em muốn chúng mình có con…- Cô bật khóc.
– Tất cả điều ấy đều đúng, em yêu – Anh lại cười dịu dàng – Nhưng không phải thời điểm này.
– Tại sao?
– Anh còn bận rất nhiều việc, con anh còn nhỏ, dư luận điều tiếng rất phức tạp, anh không thể nhìn em và con thiệt thòi…
– Em chưa bao giờ ra điều kiện gì, em chỉ muốn có con với anh vì em yêu anh. Thế thôi mà…
Cô nức nở, vài người quay lại nhìn. Anh đứng lên, họ ra xe. Cô đưa tay qua nắm bàn tay anh nhưng vẻ mặt anh thật nghiêm nghị, căng thẳng. Anh bảo:
– Anh đưa em đến một bác sỹ rất giỏi của Thành phố, chỉ một lát , em sẽ thấy mọi việc an lành thôi, cô bé ngoan nhé.
– Anh bảo sao? Phá thai à ?
– Em đừng nói nặng nề như thế, nó mới chỉ là một chút tế bào và với một chút thủ thuật, mọi việc lại như chưa có gì thôi. Nghe anh đi em.
Cô quay qua nhìn anh, cô thấy anh thật lạ. Chưa bao giờ cô thấy anh như thế. Vẻ oai hùng và hóm hỉnh biến đâu mất. Anh căng thẳng và nhớn nhác. Xe dừng trước một căn biệt thự kín cổng cao tường, anh bấm còi, thò cổ ra gật gật. Cổng mở, bà bác sĩ ra tận nơi đón. Anh nhìn cô dịu dàng :
– Em vào khám nhé, anh nói với bác sĩ rồi. Anh ở đây không tiện, khi nào xong bác sĩ sẽ điện anh đón.
Xe lao đi, không tiếng động. Cô theo bà bác sĩ vào căn phòng có tấm rèm trắng, dãy giường nửa nằm nửa ngồi, phủ những tấm drap trắng rợn người, mùi ê-te nồng nặc. Cô y tá phụ việc đang chuẩn bị những dụng cụ chuyên khoa nghe lanh canh sắc lạnh. Cô nhìn cái khay đầy những mỏ vịt to nhỏ, những cái kẹp đủ loại, những ống bơm, kim tiêm, bông băng…Cô run bần bật và lại bật khóc :
– Bác sĩ ơi, em không muốn, em sợ lắm…
Một ca trước vừa giải quyết xong, cô gái nằm thiêp thiếp, mặt xanh tái, quằn quại cơn đau, một cậu trẻ măng đẩy ra giường ngoài. Bà bác sĩ bảo cô :
– Em đừng sợ, sẽ rất nhanh và an toàn. Em lên nằm, chị khám .
– Bác sĩ ơi, em muốn giữ cái thai lại …- Cô rùng mình khi thấy ngón tay đeo găng giá lạnh của bác sĩ chạm vào cơ thể mình. Rồi cô nghe bác sỹ bảo :
– Em ơi, ngồi dậy đi, chẳng có gì cả.
– Em chưa hiểu ?
– Em không có thai. Kinh nguyệt sẽ ra đúng chu kỳ của nó. Em đừng lo lắng gì nữa nhé.
– Nhưng em đã thử que Quistikc và thấy nó lên đúng hai vạch…
– Có trường hợp que thử sai, tùy thuộc vào thời điểm thử. Tôi gọi điện thoại báo cho anh ấy đón em nhé ?
– Bác sĩ đừng gọi anh ấy, em sẽ về một mình. Cám ơn bác sĩ.
Rảo bước ra phố, cô ngoắc bác xe ôm và bảo đến trước nhà anh. Từ xa, cô thấy xe anh đậu trước cổng, một lúc sau cổng mở, anh cùng vợ bước ra. Cô bảo xe ôm đi theo. Cô thấy anh dừng tại siêu thị. Chị vợ bước vào. Cô cũng vòng cửa sau vào theo, cô đứng sát cạnh người phụ nữ mấy năm qua luôn ám ảnh mỗi giấc ngủ , ám ảnh những cơn mơ, ám ảnh mỗi khi làm tình, ám ảnh mỗi lần nghe tiếng chuông điện thoại reo…Chị ta hơi gầy, có vẻ khắc khổ, chẳng đến nỗi khủng khiếp như anh kể. Chị đi nhanh vào dãy áo sơmi nam, cô cũng đi theo. Chị chọn hai cái áo rồi bất ngờ quay qua cô, hỏi :
– Cô thấy hai màu này, màu nào sang hơn nhỉ ?
Cô lúng túng, chỉ đại cái màu xanh nước biển. Người đàn bà cười hiền lành :
– Ừ, mình cũng nghĩ vậy. Ông xã mình thích màu xanh này. Tuần sau là sinh nhật ông ấy mà…
Cô mỉm cười, đi nhanh ra cửa. Bác xe ôm vẫn nhẫn nại chờ. Cô nhảy lên sau xe. Cô nhìn đồng hồ. Quả thật cô chưa biết đi đâu nhưng cô thấy tự dưng mình vui, lạ nhỉ.
29.9.2008
VŨ THANH HOA