GAI THÉP
Truyện cực ngắn
Chúng tôi yêu nhau suốt thời sinh viên. Ra trường, vì một hiểu lầm nhỏ, tôi bỏ người tôi yêu , lấy chồng. Thời gian trôi, tôi đã thành đàn bà. Sáng nay trên đừơng tới chợ, xe tôi bỗng “xì” như một tiếng thở dài. Tôi dắt xe vào căn nhà ven đừơng có tấm biển “VÁ ÉP HONDA,XE ĐẠP”. Nào ngờ đó chính là nhà chàng. Phút gặp lại choáng váng. Chàng vẫn đẹp nhưng phong trần hơn xưa. Bàn tay kỹ sư sửa xe thô ráp, thơm thơm mùi nhựa vá, đưa những đừơng kéo sành sỏi trên miếng ruột xe đen đủi. Cái áo bảo hộ lao động bạc phếch, đứt nút, lộ đầy vẻ đàn ông quyến rũ… Buổi tối, đang ngồi coi “ Hồng lâu mộng” với chồng, tôi “À” lên rồi nói: ” Em phải đến nhà ngoại lấy thêm len rồi ngủ lại đấy với cái Thoa”. Chồng tôi vẫn dán mắt vào ti-vi, bảo:” Nhớ mặc thêm áo. Mai về sớm gọi anh đi làm.” Tôi cài lại nút áo pijama cho chồng rồi ra đi như một con trộm. Tôi núp bên gốc me xù xì gần cổng nhà chàng, đợi duyên may chàng có dịp ra phố. Phố chợ về đêm vắng tanh. Một gã say loạng choạng dừng xe, ném vào tôi hơi men:” Dù không em?”…Rồi cũng đến lúc chàng bứơc ra. Dừơng như cảm đựơc ánh mắt tôi vuốt ve, chân chàng luống cuống. Tôi run rẩy rón rén bứơc theo. Tôi muốn khẽ kêu tên chàng nhưng lại muốn gần hơn nữa. Đến gần. Trời ơi! Tôi sững người : Chàng đang rải những chiếc đinh xuống đừơng! Những cái gai thép đâm thẳng lên trời, nhòe nhoẹt ánh trăng, ánh điện.
12.6.1993
Vũ Thanh Hoa
- Truyện được vào Chung khảo cuộc thi “Truyện ngắn hay” do báo “Thế giới mới” và báo ” Văn nghệ” TP. HCM tổ chức, in trong tập truyện “Truyện hay cực ngắn”, Tái bản nhiều lần tại Nhà xuất bản Văn nghệ TP. HCM.
hahaha. Này em hỡi con đường em đi đó, con đường em theo đó, đúng đó em ơi…
Em bắt chước Vũ Thành An chọc vui chị Vũ Thanh Hoa một chút. Truyện cô đọng lắm. Nhưng, lạnh lẽo quá. Một đêm trăng mùa đông…
Con gái họ Vũ có dự cảm tuyệt vời. Vậy mà sao có thể hình dung ra một chàng kỹ sư đầy sức hấp dẫn bởi vẻ phong trần sương gió, bỏ ra đường chữa xe (chắc là có uẩn khúc gì đó) lại có thể lén lút …rải đinh???
Thế mà giải thưởng úa xua!!!
Tôi chưa thấy ai không rải đinh dưới chân cuộc đời của mình ! Ít nhất thì cũng dăm lần.
Truyện hay và sáng tạo cô Hoa ạ!
Cháu là đọc giả, ngưỡng mộ cô. Tuy còn mâu thuẫn nhỏ là anh chàng kĩ sư lại đi vá xe, dù sao thì vẫn muốn học cô ở bút pháp viết ” truyện hay cực ngắn” này!
truyện hay , mang theo cả tính thời sự nóng hổi . thần tượng sụp đổ cái rụp bằng 1 hành động tầm thường . (những cái gai thép đâm thẳng lên trời , nhòe nhoẹt ánh trăng ) hay nhòe nhoẹt nước mắt .
đọc xong chẳng biết ai là người.
Có một thời, Kỹ sư ra trường không xin được việc làm, vá xe là thường các bạn ạ…
Truyện của em cũng đặc sắc như thơ vậy !