thức dậy
chào một ngày
một ngày 24 giờ trôi qua đầy ngẫu hứng
như bức tranh trừu tượng
treo trên vách thời gian
kỉ niệm qua bóng mây
những mặt người ảo mờ quen lạ
ai gọi tôi
ai cười thinh lặng
gió nghe và trả lời
những hàng cây trút lá
giấu bao nhiêu vết thương
sao người không quay lại
hay là đi lạc đường
một ngày qua rất vội
chui vào khung tranh ẩn nấp trên tường
đổ tất cả buồn vui vào khói
tôi định vị mình giữa bản đồ đêm
29-08-2024
VŨ THANH HOA
Em đinh vị em mà chẳng định vị tôi
Để chúng mình sẽ cùng tọa độ
Em sẽ thấy trái tim rực lửa
Sau bao mùa lạnh giá tựa sao băng
Vết thương xưa dẫu có ở bên lòng
Ta lại gắn cho viết thương liền sẹo
Ước thì vậy mà thời gian nào níu kéo
Cứ trôi đi đã biết mấy mùa thu
Vẫn thèm nay có một tiếng ru
Buổi chiều hè bên sườn cát trắng
Và hôm nay giữa mùa thu xa vắng
Em vẫn là hình bóng giấc mơ anh .
Bài thơ rất hay ạ, cảm ơn nhà thơ anh!