VTH – Mình vừa nhận được tập thơ của người anh phố núi – nhà thơ Văn Công Hùng gửi tặng, trân trọng giới thiệu cùng bạn yêu thơ của vuthanhhoa.net chùm thơ rút từ “Vòm trời khác” – tập thơ thứ 9 của Văn Công Hùng:
>> “Gõ chiều vào bàn phím” của Văn Công Hùng – Vũ Thanh Hoa
ĐI VỀ EM GẶP MỘT CHÂN TRỜI
đi về núi xa gặp gió
đi về cuối gió gặp mưa
đội mưa về gặp những đuôi mắt buồn thăm thẳm
đi về em gặp một chân trời
cuối cùng thấy nhau ở đầu dòng sông
âm u ngược nguồn
chỉ thấy cây
chỉ rừng
chỉ hoàng hôn âm ủ
chỉ một mình gió lang thang
giữa rừng thèm những cánh rừng
giữa cây thèm bóng rợp
giữa đêm thèm im lặng
giữa em thèm một muốt trần
giữa tất cả thấy mình thèm tất cả
đến một ngày không thèm gì nữa
một mình giữa rừng giữa cây giữa em và im lặng…
tận cùng biển gặp lại nguồn róc rách
những cánh buồm xếp gió rụng về nhau…
VIẾT CHO BÓNG TỐI
dòng sông ấy trôi trên thất thần đôi mắt
nhiều đôi mắt trợn trừng
nhiều cánh tay vẫy
quờ quạng trong đêm
ban ngày bây giờ cũng hóa thành đêm
sẽ đi về đâu hàng chục ngàn linh hồn vô tội
những cặp đang yêu nhau
những đôi vợ chồng đang ngủ
những cuộc làm tình dang dở
những thiếu nữ tròn căng ánh sáng
những đứa bé lẫm chẫm tới trường
tất cả đang chung một chiếc cầu mỏng mảnh
thiên đường đấy ư?
bóng tối đồng lõa
cả hai phía thiên đường và địa ngục
chỉ mong một phút trần gian
làm sao tới được, làm sao để quay về
trần gian hoa còn mải mướt
có một nụ hôn ngút ngàn chưa dứt
vèo vèo bay giữa chín độ rích te
có một ban mai an lành và mê đắm
dựng lên ba mươi lăm mét sóng thần
giữa ngả nghiêng hoa hồng dập nát
một chiếc gai ngạo nghễ xanh
và bóng tối vụt lên màu trắng
cầu vồng nấc cụt em tôi…
viết cho bóng tối từ trong bóng tối
những ước mơ thiên thần
những giấc mơ dang dở
nụ cười chợt vô tư…
viết cho bóng tối từ nơi còn sáng
thấy âm u lóe ánh nhân tình
thì em nhé, coi đây là cõi tạm
giọt trần gian nặng nợ u mê
viết cho bóng tối từ trong bóng tối…
VÒM TRỜI KHÁC
có một vòm trời khác
khi em ghé vào
trong veo và nhẹ nhõm
những ngón chân nhón sương
có một bình minh khác
những tiếng chim gù
những nụ hoa tí tách
thấp thoáng một ý nghĩ xanh
rằng ngày sẽ nắng
có một màu nắng khác
lâng lâng
cơn gió màu lam mơn man
em hiện về từ một cơn mơ
ướt đẫm vòm trời
ướt đẫm bình minh
ướt đẫm nắng
và anh nhận ra em
từ những điều tưởng như rất cũ
hình như chỉ có anh làm được thế
chỉ mình anh thôi
ngậm vào sương gặp cỏ
đi hết nhau đong nỗi buồn
em hiện hữu và em mờ ảo
nhón mình lên những bồng bềnh…
GA CUỐI
không tốc hành
cũng chẳng chậm chẳng nhanh
đi suốt cuộc đời ta về ga cuối
bông hoa chiều biếc vội
trong mưa
bao ga ngầm, bao ngang dọc
xuống lên
nơi ga cuối ta về cùng nỗi nhớ
đường ray nào song song chân mây
ga cuối này
như hẹn từ lâu
nên dẫu thu
vẫn đang sen nở với
những giọt sương đang níu trĩu cành
ga cuối
một ngày
ta tới…
trước em không có ai
sau em rồi cũng thế
một ô trắng vô hình
mênh mông ngàn đêm vắng
trước đêm là giấc ngủ
trước mình là hư vô
trước buồn là nỗi nhớ
trong tận cùng gió lên
như thả vào xa xôi
chút hương rời nông nổi
một thời không mãi mãi
những cánh buồm đang nâu
hoa xoan đã ngỏ lời
bờ sông giờ đã tối
người đi như là vội
chậm dần xa như xa
bây giờ em ở đâu
phố dài như dấu hỏi
mình qua miền cứu rỗi
thắp lên ngày không quên
MẸ ƠI…
chuyến bay chở ta về với mẹ
mây trắng tóc mẹ bay
phía ấy đang mưa mẹ chờ ta im lặng
ta cũng lặng thầm trong ý nghĩ lang thang
ta lớn lên thì mẹ bé lại
vòng vọng những buổi chiều tựa cửa ngóng con
cả hai đứa con trai ngun ngút lớn
một thời mơ cơm trắng thịt kho
bốn đứa cháu nội xòe đi 4 hướng
lập cập thềm nhà nhìn nắng đoán mưa
những giấc mơ ngắn dần
mẹ như hơi thở dài cuối nắng
chuyến bay chở ta về với mẹ
nặng nề như mang bom
“mẹ đang chờ” em trai gọi thế
“chuối chín rồi” bạn nhắn tận trời xa
ta sẽ thấy mẹ nhỏ bé trên giường
hai thằng con cúi đầu bên cạnh
mẹ sẽ có một giấc mơ đẹp và dài, con tin là thế
về với ba, ba đợi lâu rồi
chúng con những gã trai trên năm mươi đầy tội lỗi
vòng tay xin mẹ đừng buồn
mẹ thanh thản cho con không bật khóc
lưng chừng trời con gọi mẹ ơi
máy bay đang hạ độ cao
con sắp về bên mẹ
con sẽ vụng về ôm mẹ lần cuối
có những điều không thể nói mẹ ơi…
Văn Công Hùng
Nguồn vanvn.net