Đặng Ân: Gọi giấc mơ về bên những dòng thơ

VTH – Lần đầu tiên tôi gặp Đặng Ân đang đi cùng Trịnh Sơn ở Bà Rịa, khi đó cậu ấy còn rất trẻ, hồn nhiên và có chút ngố ngố. Trịnh Sơn bảo “Tên này cũng sáng tác thơ từ bé chị ạ!” Tôi hơi ngạc nhiên và tò mò, đã dự cảm mơ hồ con đường cậu ấy sẽ đi qua…

Lần gặp gần đây, Đặng Ân đột ngột chia sẻ: “Em làm gà trống nuôi con đã mấy năm nay!” Tôi nghe và thở dài… Chả nhẽ dự cảm của mình lại đúng nữa sao? Kakaka…

Khi đọc những bài thơ Đặng Ân cách đây hơn chục năm, tôi thấy có ảnh hưởng chút chút thơ Trịnh Sơn nên không hưởng ứng lắm… Nhưng càng về sau, Đặng Ân càng có giọng điệu riêng của mình. Thơ cậu ấy chắt lọc từ nỗi cô đơn, niềm đau và cả hân hoan trong sự giải thoát…

Có điều tôi hơi tiếc là Đặng Ân khiêm tốn quá, có thể đó là một ưu điểm của người bình thường nhưng với một nhà thơ trẻ thì đôi khi lại là một hạn chế. Thơ Đặng Ân vượt thoát xa hơn những mối quan hệ và phạm vi cậu tự khoanh vùng. Có thể vì vậy mà Đặng Ân đã bỏ lỡ những cơ hội lẽ ra cậu đã có… Hi vọng cậu ấy sẽ điều chỉnh và cân bằng được mọi việc để bước những bước vững vàng hơn trên hành trình thơ của mình.

Mời bạn đọc chùm thơ mới của Đặng Ân cùng vuthanhhoa.com:

>> Sương sẽ về đâu trước khô khốc nắng nhầu – Đặng Ân

Nhà thơ Đặng Ân
  • Đặng Ân tên đầy đủ là Đặng Hoàng Ân, Sinh năm 1989, quê gốc Bà-Rịa.
    Hiện đang làm việc tại công ty thép Posco Yamato – Phú Mỹ.

NÓI NHỎ VỚI NGƯỜI TÌNH

Đám mây ngày hôm qua
Có ai còn nhớ đến
Cơn gió ngày hôm qua
Thổi mây vào tan biến

Mây trôi – trôi ngập ngừng
Nỗi đau nào tê điếng

Người tình ơi
Xin hãy mơ nhiều
Đưa dối gian tan vào cõi chết
Từ gót chân đôi ta
Dẫu mai loài người quên hết

TÂM SỰ CÙNG EM

Anh gọi giấc mơ về bên những dòng thơ
Những giấc mơ phù du tan theo bọt sóng
Những giấc mơ khi giật mình tỉnh giấc
Tan ra …tan ra… tan ra… rồi biến mất!
Còn lại gì?
Ôi, những phù du!

Đã nhiều lần anh đuổi giấc mơ đi
Những giấc mơ ma trơi lởn vởn
Căng cứng buồng tim là trẻ dại
Chật cứng nỗi niềm là sợ hãi
Vây chặt thân hình là oan trái
Ghì lấy chân mình là hoang hoải…
Anh phóng thích vào thơ những hơi thở gập ghềnh rồi mặc nhiên bị nỗi buồn nuốt chửng

Em ạ!
Anh xin lỗi vì đã làm em lem buồn như con sông nhiễm mặn
Ngày sụt sùi em thả nước mắt vào lòng
anh điếng lặng
rong rênh

Anh thường vắt mình vào chiều trên chuyến xe không phanh không lái
Trôi trên phím tay lốc cốc thả vần
Không tư duy không nhận thức
Buồn cứ thế trôi trôi…
Thỉnh thoảng vướng vào một bàn tay xòe ra bên đường gầy như que củi
Bàn tay lơ phơ vận may “trời cho ai nấy hưởng” cùng ánh mắt dúm dó đã bao kẻ chối từ
Hay một vết chân trên đường hun hút
Một vết
Chỉ một vết

Bên góc ngã tư liêu xiêu ôm đàn mà hát
– Ai đưa về khi nắng nát hoàng hôn?

Cũng có khi sững lại giữa tâm hồn
Một đám tang đi qua ai người dừng chân ngả nón?
Qua võng nôi một ngôi nhà rộng cửa
Câu hát ru con ồn ã nhạc tân thời
Lắm khi lọt thỏm giữa chợ trời
Nhìn thằng bé nước da đen nhẻm
Văng tục trước người đàn bà tất tưởi nhặt vỏ lon
Vài cô gái bán bia ôm
Cả làng đều biết

Anh lại trôi trên những con đường miết biệt
Đôi khi mắc vào một đường dây thép
Tưng tửng cười rồi rưng rức suy tư

Thời gian gói nỗi buồn làm cho anh nhận ra nhiều thứ hồ như
Một chất gây mê, một liều gây nghiện…
Rồi cặm cụi mỗi đêm ngồi viết
Cuối cùng
ném vào hư không

Đêm qua
Anh bắt gặp một người đang cầu khẩn giấc mơ
Và em bé thả dây cho diều bay đi kịp lớn.

NHỮNG MÙA GIÓ TRỞ

Tôi vẫn thường một mình bên đây sông
Nghe mùa gió thổi về lồng lộng
Thương mái chèo cha còn ròng rã sóng
Dám đâu nghĩ chuyện riêng mình….

Trầm ngâm cha lặng lẽ hy sinh
Cánh cò rạc gầy đầu ghềnh cuối bãi
Găm vào tối một miền sợ hãi
Mai kia…
mốt nọ…
rồi thì…

Cuống quýt gọi giấc mơ về
giữa phố
tôi đi
Hai bàn tay trơn
bấu vào đâu cũng trượt
Lại lo toan những gì tôi mất – được
Mắt mẹ quầng lên làm tổ vết chim chiều…

Xé nát lòng mình với những thương yêu
Con tim nhỏ chia đều ra chẳng đủ
Có những ngày nằm ôm con thơ ngủ
Lòng vợi vời mơ ước hóa xa xăm…

Tôi đã từng mơ về cuộc trăm năm
Rồi len lén giấu vào ngăn ký ức
Nửa sợ người ta thương mình rồi gánh lấy phần cơ cực
Nửa sợ phần mình lần nữa đậu cành cong…

Có những mùa gió trở qua đông
Khi đã thắp được ngọn lửa hồng làm sáng
Xoè bàn tay biết cuộc đời chai sạn
Con sâu nào thức dậy giữa tóc đêm.

CƠN MƯA ĐẦU MÙA ĐI QUA

Đi dưới cơn mưa đầu mùa
Hình như ta nghe đất hát
Có con gió xua rào rạt
Mới vừa hôn phiến lá thơ

Từ ngày ta còn ngu ngơ
Tắm mưa đầu mùa sũng ướt
Đầu mùa – cơn mưa bất chợt
Đến – đi… đều rất vội vàng

Hôm nay mình ta lang thang
Dưới mưa nghe thầm dĩ vãng
Ừ, xưa… ngày em mười tám
Ai đã dắt tay qua cầu…

Mưa rơi trên phiến ngói nâu
Sân trường ngày em chợt vắng
Ta nghe lòng mình nằng nặng
Biết có còn ngày gặp nhau?

Kỷ niệm – mưa xối qua mau
Đưa tay nâng từng giọt nước
Có gì vừa qua kẽ ngón
Mà ướt cả thời xưa xa

Cơn mưa đầu mùa đi qua

NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ CÕNG MUỐI

Tôi nói về người đàn bà cõng muối
Những trụa tràn dày vò gáy áo
Nắng tháng tư như vừa đổ lửa
Kết lại thành vạn đóm lân tinh

Người đàn bà quệt ngang mặt mình
Tay áo phông chợt nhiên lấp lóa
Chòi liêu xiêu muối nồng lên mắt rạ
Chát nụ môi cười gượng gạo xóm diêm dân

Người đàn bà giấu đi những bâng khuâng
Chân rắn rỏi qua loét rồi chai lại
Gồ vai lên bước qua thời con gái
Giọt sữa ru con lại mặn đến tê người

Ruộng nhỏ như bàn tay
ruộng bén hơi người
Giọt mồ hôi trong rớt ra thành muối trắng
Những sóng muối như tạt vào sâu thẳm
Từ nhát cào
bàn tay sạn
bước chân cong…

CUỐI NĂM EM LẤY CHỒNG.

Cô gái ấy ngày mai sang sông
Cô gái này ngày mai lấy chồng
Đêm cuối năm trăng lạt màu rất vội
Cô gái nhà bên dậy thay áo cưới
Điểm trang nổi niềm vời vợi
Giắt cành hoa tiễn đưa mùa con gái
Em trở dậy ngồi tếch tóc vu quy

Trời cuối năm rét mướt sương giăng
Con Nồm đêm thả lá cành rưng rức
Mẹ cũng dậy giúp cài khuy áo mới
Trao hồi môn ký ức
đã sẵn dành thuở cuống rốn liền nhau

Sáng mai ra nhà người ta rước dâu…

TÁI HÔN
Chũm vú em vừa căng
Đến khi thõng thượt buồn
Con quạ tháng ba tha ma mị về trên nhánh gạo
Phía hoàng hôn xơ xác chân trời
Em vén áo mớm con dòng sữa cuối
Rồi thả mình vào tay người đàn ông chờ sẵn
Cửa kính bật ra bóng lộn mặt người
Cần biết làm gì chuyện mình chìm hay nổi
Hạt gạo cắn đôi một nửa phải để dành

Người đàn ông đắp chăn cỏ bén xanh
Bên gốc gạo tháng ba con quạ về thẩm thỉ
Em đem chút vốn liếng lỡ mùa gieo vào lửng lửng mơ hồ tâm trí
Ai đó vẫn mơ về gốc rạ
Nứt một chồi xanh đầu hạ
Mưa về…

TRỒNG CÂY

Cuộc sống bộn bề với những lo toan
Ai trồng cây không mong ngày hái quả
Mình chân phương trước những điều giả trá
Không mong chúng cúi đầu nhưng ta chẳng khom lưng

Ta gieo vào ta một khóm mùa xuân
Cho hoa nở giữa cõi lòng thơm ngát
Ta trồng xuống phía mùa hè mắt phượng
Giữa bỏng ran vẫn rực cháy kiềng thành

Ta cấy vào thu một chiếc lá còn xanh
Mai vàng rụng trở về ôm đất mẹ
Dù tàn đông có trái ngang, quạnh quẽ
Về ươm lên trên tóc giọt mây ngàn

Cuộc sống bộn bề với những lo toan
Nơi trái đắng tồn tại cùng quả ngọt
Giữa man trá, lọc lừa…đừng hoảng hốt
Nơi tim lành đã sẵn đất vàng thôi

Ta trồng cây là trồng cả cuộc đời.

NGÀY BUỒN…

Anh thường về phía gió bầy
Thương bông hoa biết nở ngày bão giông

Anh thường về phía dòng sông
Nhìn con cá lội ngược dòng mà đau

Anh thường về phía sóng cào
Mênh mông hoa biển nở mau rồi tàn

Đôi khi về phía hoang đàng
Mua vui dăm phút rồi tràn buồn thương

Những khi chân bước ngàn phương
Từ trong thớ gió bụi đường níu vai…

Quanh mình khi chẳng còn ai
Anh về nỗi nhớ nuốt vài giọt xưa

Ngẫm ra : mùa nắng, mùa mưa…
Gói vừa mùa nhớ mà chưa hiểu gì…

Anh về giũ áo thiên di
Câu ca dao cũ có-khi-cũng-buồn

Em đừng quệt mi khóc suôn
Tay ngà đừng hứng giọt buồn mỏng manh

Nước mắt không tưới ngày xanh
Nước mắt em hãy để dành mai sau…

Ngày mây gội tóc trắng đầu
Cũng về chung uống nỗi đau vô thường

Dẫu đi vẹt gót miên trường
Cũng không qua khỏi con đường tử-sinh

Và anh nghĩ về chúng mình
Nào đâu phải buổi điêu linh mà buồn?

ĐẶNG ÂN
2021

5 comments

  1. NHững bài thơ này khá hay. Ý thơ phong phú. THử có một vài đề nghị:
    1/
    “Vài cô gái bán bia ôm
    Cả làng đều biết”

    đề nghị:

    Vài cô gái bán bia ôm
    mặc kệ cả làng đều biết
    2/
    một đám tang đi qua ai người dừng chân ngã nón?

    đề nghị:
    “ngã nón” hay “ngả nón”? Dùng “ngả mũ” nghe hay hơn.

    3/
    “Mắt mẹ quần lên làm tổ vết chim chiều”

    đề nghị:
    “quần” hay “quầng”.
    “quần lên” hay “quầng thâm”?

    1. Cảm ơn vì đã nhắc nhở chính tả ạ, thường thì em viết 1 mạch, có khi trên smartphone có tiên đoán trước và tự điền mà em không để ý. Lúc gửi bài lại vội không kiểm tra lại cứ thế copy đưa qua. Xấu hổ quá đi mất! ?
      Riêng phần góp ý thứ 1 em vẫn giữ lại vì đó là điều em muốn nói.

      1. OK. Vì thế mình chỉ dám đề nghị.

        Đoạn mở đầu bài thơ quá hay:

        Đi dưới cơn mưa đầu mùa
        Hình như ta nghe đất hát
        Có con gió xua rào rạt
        Mới vừa hôn phiến lá thơ

  2. Những bài thơ có nhiều màu sắc. Nhiều hình ảnh. Đọc cảm nhận được sự giằng xé. Suy tư của tác giả. Sẽ là một tài năng. Chúc Đăng Ân thành công trên con đường sáng tạo.

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu