CHỢ CHIỀU
Nàng bực mình vì tiếng chuông cửa bỗng nhiên đổ rộn rã liên hồi. Soi vội qua gương, nàng uể oải choàng chiếc Kimono bằng Mutxơlin hồng lên người rồi bước ống cầu thang. Một thằng nhóc khoảng mười bốn tuổi đứng sững dưới chân cầu thang nhe răng vô tư:” Cô Lan gởi cô thiệp mời cưới”. Nàng cau mày:” Thế à?” Thằng nhỏ lại nhe răng chạy biến.
Vừa mở tấm thiệp màu hồng sực nức nước hoa, cơn bực bội càng dâng lên trong nàng. Dạo này sao nàng hay bực mình đến lạ: trời nóng cũng bực mình,mưa cũng bực mình, hàng xóm mở nhạc to nàng cũng không chịu nổi, bạn bè chỉ đùa một câu là nàng có thể giận mấy ngày. Huống hồ nay Lan, cô bạn từ thuở học trò thân thiết nhất của nàng lại thất hứa, đi lấy chồng trước nàng thì không tức làm sao được ? Tức quá đi chứ !
Nàng có vẻ đẹp hoàn hảo, điều đó làm cho nàng luôn ở vị trí đặc biệt. Đi học chẳng xuất sắc hơn ai nhưng bố là một giám đốc có cỡ ở tỉnh nên nàng luôn lên lớp đều đều và năm ấy có ba người được đi học đại học ở nước ngoài, thì nàng là một trong số đó. Sang bên “Tây”, các nữ sinh Việt Nam thường là cắm cúi học với cái kính cận dày cộm hoặc bơ phờ rời rạc với việc chạy hàng mưu sinh; còn nàng, khí hậu lạnh làm cho nàng nõn nà thêm, tiền tiêu vặt thì đã có bố mẹ”bao cấp” nên chỉ vừa xuất hiện, bao chàng trai đã chao đảo, sẵn sàng “xin chết”. Nàng quyến rũ như một bông hoa rực rỡ nở giữa miền đất lạ. Nhưng nàng không thuộc loại thiếu nữ lãng mạn, nàng chọn ngay Kim – một tay “anh chị” cả về cơ bắp lẫn các cú áp phe và sẵn sàng làm bất cứ điều gì nàng muốn. Nhưng chỉ một thời gian, Kim làm nàng thất vọng vì sự thô thiển và đơn giản của anh ta. Phục tùng nàng như một tên nô lệ, có thể “thượng cẳng chân hạ cẳng tay” với bất cứ tên đàn ông nào làm nàng phật ý, nhưng mọi điều anh ta làm đều tục tằn, thô bạo, từ chuyện chăn gối đến cách anh ta ăn nói và tệ hơn, dù nghe nàng như một con chó, anh ta vẫn không bỏ được thói quen nốc rượu và qua đêm với lũ gái rẻ tiền để rồi sau đó liên tục khóc nức nở và quỳ xin nàng tha thứ.
Kiên xuất hiện đã choán ngay hình ảnh của Kim trong nàng. Tuy xấu mã nhưng anh chàng này đã sớm biết làm ăn từ khi còn là cậu bé ở vùng quê trong nước. Học phổ thông anh ta đã biết “tiếp thị”trong lớp để bán các hộp bút, thước kẻ, túi xách … do anh ta tự vẽ kiểu và hì hục đóng, may … cho các bạn cùng học. Những đồng xu ăn sáng ít ỏi của các bạn đã tình nguyện vào túi Kiên dần dần. Ra nước ngoài, anh ta đã kịp tích trữ một gia sản khá lớn. Ngoài ra, Kiên còn khá am hiểu về phụ nữ, cái vẻ lạnh lùng tự tin nhưng lại rất nhũn nhặn tỉ mỉ của Kiên đã chinh phục nàng. Nàng tự hào ngồi lên chiếc xe đua kiểu mới mà bọn “Tây” cũng phải thèm muốn, sung sướng đến run rẩy khi khoác lên mình những bộ váy đắt tiền và xúc động trước cái búng tay phớt đời khi gọi bồi bàn tính tiền trong các quán ăn sang trọng. Bàn tay ấy còn xòe ra nắm tiền như xổ số khiến tên bồi cúi rạp mình lẩm bẩm từ “cám ơn”. Nhưng niềm hạnh phúc ấy cũng ngắn ngủi . Sắp về nước, nàng mới biết Kiên đã có hai vợ và năm đứa con ! Hai đứa sống ở Hà nội với bà cả và ba đứa sống ở Sài Gòn với bà hai.
Sau trận “lôi đình”, kết quả là đồ đạc lặt vặt bị đập vỡ và các bức ảnh bị xé nát. Kiên trơ trẽn mỉm cười bảo nàng : “Thôi, em làm ầm ỹ lên chỉ bẽ mặt em thôi. Thử nghĩ xem, thời gian chúng ta quen nhau em mất gì và được gì ?Nếu khôn thì im lặng là hơn hết !”
Nàng ngước đôi mắt giàn giụa nhìn khắp phòng : quả thật từ giàn máy CD kiểu mới nhất cho đến chiếc tủ lạnh, ti vi, thậm chí cả đôi giày nàng đang đi dưới chân cũng là của Kiên sắm… Nghĩ nhanh trong một phút rồi nàng chạy ra mở toang cửa hét lớn :
– Nếu vậy anh hãy cút đi, đừng để tôi nhìn thấy mặt nữa.
– Hừm – Kiên chậm rãi bước ra vẫn mỉm cười – Phụ nữ đẹp thường nông cạn !
Thế là khóc, khóc và khóc liên tục hai ngày ròng. Đến ngày thừ ba, sợ mắt sưng nàng cố kìm nén. Sang ngày thứ năm thì nàng lại lộng lẫy như xưa. Vài gã định thừ dịp này theo đuổi nàng nhưng nàng dự định làm lại từ đầu khi về nước.
Về nước ở tuổi hai sáu, sắc đẹp của nàng đúng độ sắc sảo : nước da trắng muốt, thân hình tuyệt mỹ và mái tóc dài tha thướt. Bố nàng đã sắp xếp cho nàng chỗ làm ở một công ty liên doanh lớn. Cô nhân viên mới này chuyên môn dù được đào tạo ở nước ngoài vẫn vào loại thường nên lãnh đạo bèn để nàng làm ở phòng tiếp tân. Thế là lại có dịp tiếp xúc với các đấng “tu mi nam tử”. Hình như có một cuộc chiến thầm lặng nhưng rất quyết liệt giữa các chàng trai trong công ty, ngay cả các bậc “đề huề” vợ con cũng thích có cơ hội”ga lăng “ với người đẹp. Cánh phụ nữ trong công ty bỗng trở nên “đoàn kết thống nhất”, ngoài mặt thì “chị chị em em” nhưng họ luôn rình rập, soi mói tìm cơ hội để moi móc nàng. Còn nàng lại say sưa trong vầng hào quang mới nhưng phiêu lưu thì nàng không dám, nàng sợ mình lầm lẫn, tẽn tò. Vả lại, nếu chẳng vào tay ai, ta mới là vô giá; còn đã “xuôi về một bến” thì khác gì mọi người. Nàng thỏa mãn với những ánh mắt thèm muốn, những câu tỏ tình run rẩy lấp lửng, những cơn ghen ngấm ngầm và dữ dội của những gã”chẳng là gì cả” với nàng. Hình như trong con người nàng những thứ khác đã che lấp ngọn lửa dục tình. Tuấn, chàng trai có thân hình đẹp như pho tượng, bộ râu quai nón đầy nam tính và giọng nói quyến rũ tuy có làm nàng xao xuyến nhưng rồi nàng lại nghĩ : “Nếu gặp các cô gái đẹp khác, anh ta cũng si mê như ta chứ ?” Thêm nữa, biết chàng trai này còn một mẹ già và bốn em thơ, nàng nhún vai tuyên bố với bạn bè:”Chẳng lẽ tớ lấy anh ta để về hầu hạ cả nhà anh ta ư?” Thế là anh chàng đẹp trai ấy bị loại.
Dũng, một Phó tiến sĩ học ở nước ngoài về thông thạo ba thứ tiếng Anh, Pháp, Nga, có nhà mặt tiền to tướng giữa trung tân thành phố. Mọi người trong công ty bàn:” Lần này thì chắc nên chuyện”, nhưng nàng ngúng nguẩy:”Da thì xanh tái, cao có 1m60, răng lại lòi sỉ làm mình đi cạnh ngượng chết đi được!” Nhưng anh chàng này không dễ bỏ cuộc, vẫn chơi bài lì mỗi tối ở nhà nàng và ở đấy là nơi hội tụ mỗi ngày từ ba đến năm địch thủ trình độ lì chẳng kém nhau là mấy. Cha mẹ nàng cho con gái ở riêng một căn nhà nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi ẩn mình trong khuôn viên xinh đẹp. Những buổi tối trong những bộ cánh gợi cảm, nàng chỉ xuất hiện một chút “điểm danh” rồi thì các “anh tài” cứ việc tiếp nhau. Nàng chạy vào phòng trong ngắm nghía, ra xích đu đọc báo hoặc ngồi im lặng mắt nhìn xa xăm, môi nở nụ cười mơ hồ. Còn các chàng trai thì thi nhau trổ tài hùng biện, chứng tỏ mình năng động, thức thời hoặc rất nghệ sĩ tính. Lại còn có vẻ cao bồi”anh chị” nữa chứ! Nhưng người đẹp vẫn lửng lơ xa cách, vẫn “tuyệt đối” đến độ chẳng ai có thể xứng đáng, và rồi đám đông ấy sau lần đạt mức “kỷ lục” là 18 địch thủ đối mặt đã giảm dần, giảm dần… Đến một hôm, nàng đã trang điểm khá kỹ với bộ váy đỏ hấp dẫn ngồi trong phòng khách nghe khúc nhạc du dương”Woman in love” quen thuộc, nhưng chuông cửa mãi chẳng reo. Nàng kinh ngạc nhìn đồng hồ: 8 giờ, rồi 9 giờ, rồi 9 rưỡi…Nỗi ngạc nhiên đã chuyển qua tức giận: Các người dám thay đổi thói quen của ta sao? Rồi nàng bật cười: hay lại một trò chơi mới chăng? Ăn thua gì, rồi các người sẽ phải đến, phải-đến-thôi! Nàng bước ra cổng hít một hơi dài. Mùi hương cỏ đêm len vào lồng ngực thật êm dịu, thì ra lâu lắm nàng mới có một tối không bị quấy rầy . Ôi tự do, lâu lắm rồi ta mới gặp mi… Mải bước, nàng đã men theo con lộ lớn đi một quãng dài. Bỗng có tiếng ai đó gọi tên nàng khe khẽ, nàng giật mình quay lại. Anh chàng Ngọc- một trong số các “vệ tinh” đã lướt chiếc Dream láng coóng theo sau nàng tự lúc nào. Trong bóng trăng êm dịu hòa ánh đèn đường yếu ớt, nàng chợt nhận ra Ngọc thật phong độ, dễ thương. Nghĩ đến khoảng thời gian hơn một năm biết nhau…”Em đi đâu một mình thế này?”. Nàng mỉm cười quyến rũ:”Buồn quá, em đi dạo”. Aùnh mắt trong veo của Ngọc làm nàng xao xuyến. Anh hơi nhếch môi:”Em mà cũng buồn ư?”. Nàng nghĩ”Nếu anh chàng tỏ tình bây giờ có khi mình cũng chịu”. Ngọc lại hỏi:”Các vệ tinh hôm nay giữ nhà sao?”. Nàng lảng câu trả lời, ngạc nhiên nghĩ:” Sao anh ta không năn nỉ mình lên xe chứ?” . Nàng hỏi:” Thế anh đi đâu vậy?”. Ngọc có vẻ bối rối, nàng đùa :”Chờ bạn gái chứ gì?”. Anh chàng lúng ta lúng túng:” À…ừ..cô ấy học ngoại ngữ ở trung tâm gần đây, anh đón…”. Hình như có một luồng gió lạnh thổi dọc sống sống lưng khiến nàng choáng váng nhưng vẫn bình tĩnh hỏi:”Nhân vật nào đấy?”. “ À- Ngọc gãi đầu- Cái cô Thủy văn thư cơ quan em biết đấy mà…”. Thủy!Nàng ngạc nhiên. Một con bé tầm thường, tính như trẻ con, suốt ngày nói cười xoành xoạch.”Em đi đây”! Nàng vội quay đi. Ngọc dịu dàng:” Thôi, tạm biệt em nhé, hôm nào bọn anh tới chơi!”. Nàng thấy căm ghét Ngọc tệ, đến mời mình lên xe chở dùm về nhà cũng không màng, thế mà hôm nào còn trồng cây si suốt ngày ở phòng làm việc của nàng. “Đồ phản bội”.
Và các buổi tối cứ trôi qua, Căn nhà xinh đẹp của nàng cứ vắng lặng. Cái chuông cửa”kính coong” thường quá tải trước kia nay thỏa sức nghỉ ngơi và con chó bécgiê cũng không bị thức giấc liên tục nữa. Mấy ngày đầu nàng còn ra vẻ dửng dưng với sự kiện đó. Nhưng một tuần trôi qua, nàng bắt đầu sốt ruột đoán già đoán non, hay bọn họ đồng mưu chơi trò ú tim mới?”Chẳng có trò ú tim mới gì đâu – Lan vô tư thông báo – Tuấn đã yêu một cô sinh viên sư phạm, Dũng yêu ngay cô hàng xóm, Tùng chuyển ra Hà Nội công tác, Ngọc yêu cô văn thư cơ quan, Thắng và Sơn đã lấy vợ…”.Cơn tức giận dâng lên cổ: giống như là sự xúc phạm đến danh tiếng của nàng bấy lâu. Những kẻ si tình kia đã hèn hạ rời bỏ vị trí…
Để trả đũa, đến tối nàng ngắt điện thoại, khóa kín cổng, tắt đèn ngoài vườn, rồi hoặc giam mình trong phòng, hoặc ăn cơm thật sớm và ra đi vội vàng cùng các cô bạn gái để nếu có gã nào mò đến thì thưởng thức cái “nhỡ tàu”. Nhưng cũng lâu lâu rồi mà chưa thấy gã nào bị.
Hôm ấy nàng cũng giam mình trong phòng, mở nhạc ầm ĩ, giở đi giở lại mấy tờ tạp chí thời trang vớ vẩn thì chuông cửa reo… Kệ! Lại reo…reo tiếp…Tuy Nàng đã cố hết sức kìm chế nhưng đôi chân nàng vẫn chạy ào ra cổng. “Chỉ để xem ai thôi mà”. Chưa kịp nhận ra ai thì một bó hồng nhung to tướng đã xòe ra trước mặt nàng làm nàng xúc động đến rơi nước mắt. Nhưng bó hoa hạ xuống thì khuôn mặt “xôi thịt” nhăn nhở của Phú, gã trưởng phòng đã ba con và chẳng biết mấy vợ, từ lâu vẫn thèm khát nàng hiện ra.
– Có việc gì mà anh đến vào giờ này?
– Đơn giản là: anh – nhớ – em! Phú trơ trẽn đáp.
– Này, tôi không phải loại…
Phú ngắt lời :
– Anh biết dạo này em buồn nên đến chia sẻ thôi mà – Rồi hắn chặc lưỡi nhìn xa xăm lên bầu trời tím thẵm có vầng trăng mờ ảo – Một nhà văn đã nói: nỗi khổ chia đôi ta còn một nửa, sung sướng chia đôi ta sướng gấp đôi. Mỹ nhân như em luôn cần một tên nô lệ như anh!
Kiểu tán ấy đối với nàng thật là rẻ tiền, nhưng nó lại đúng thời điểm nàng đang khao khát, đang thèm được vỗ về lòng tự ái nên chẳng khó gì tên lưu manh đã lẻn được vào nhà nàng rồi hắn được mời dùng bữa tối, được uống một chai sâm banh Pháp với nàng rồi hắn đạt được cái điều hắn ao ước bấy lâu một cách khá dễ dàng mà hắn không ngờ.
Trưa hôm sau, cả phòng hành chính quản trị được tay trưởng phòng đãi một chầu”hải sản tươi sống” thỏa thích. Lý do buổi liên hoan có lẽ mãi được giữ kín nếu không có Quảng – tay kế toán xảo quyệt đã cố ý chuốc thêm hai ly rượu mạnh nữa cho Phú sau khi đã ép Phú uống sáu chai bia rồi tình nguyện đưa Phú về tận nhà.
Khi tháo xong đôi giày và chiếc cà vạt cho thủ trưởng, Quảng sững người nghe Phú thầm thì kể về niềm hạnh phúc mà hắn được hưởng đêm qua rồi đổ vật xuống chiếc ghế sa lông đánh một giấc li bì.
Quảng cũng không kể với ai chuyện này nếu không vì một lần ân ái với vợ không được ưng ý, hắn đã buột miệng kể ra cũng chỉ cốt để cho cô vợ ngầm hiểu hắn vốn là người đàn ông tử tế, thủy chung và cả…thiệt thòi. Nhưng vợ Quảng thì đã từ lâu ngầm ganh ghét nàng. Chưa nghe hết câu, mắt cô ta đã sáng lên phấn chấn và tất nhiên là sáng hôm sau có lẽ nửa dân số thành phố đã được biết niềm hạnh phúc của Phú.
Hai cái tát nảy lửa nàng giành cho Phú ở ngay phòng khách cơ quan càng khẳng định hơn niềm tự hào của hắn trước mọi người. Khi một cô gái đẹp sai lầm, lỗi lầm ấy bao giờ cũng nặng hơn các cô gái bình thường khác. Cánh phụ nữ hả hê, cánh đàn ông bàn tán, ngay cả những cô vẫn tỏ ra thân thiện với nàng nay cũng yên tâm ra mặt.
Nàng xin nghỉ phép và chỉ quan hệ với Lan – cô bạn thời phổ thông vui tính và hồn nhiên. Thế nhưng cô ta rồi cũng dám đi …lấy chồng mà chẳng hỏi han gì nàng.
Ngước nhìn lên tờ lịch trên tường, con số 31 to tướng – ngày cuối cùng của tháng 11 cũng trùng với số tuổi của nàng. Chỉ còn một tháng nữa là qua năm mới và nàng cũng sẽ qua tuổi khác. Vùi đầu vào gối, lần đầu tiên nàng khóc thật sự cho bản thân mình. Trong gương, những giọt nước mắt li ti đọng lại trên những đường chân chim mờ mờ cuối mắt làm xộc xệch đi nét yêu kiều của khuôn mặt nàng…. Nàng mở mạnh vòi nước định tắm một trận dữ dội cho nỗi bực mình tan dần, nhưng vòi nước lại tắc tị. Tức mình, nàng giật mạnh đến nỗi nó rơi cả cái vòi sen ra vẫn chẳng có giọt nước nào, trong lúc đó ống nước trong nhà bếp lại vỡ toác và nước phun xối xả ra nhà.
– Tôi cần ngay một thợ sửa chữa ống nước! Nàng quát vào điện thoại rồi lăn ra giường ngủ thiếp đi mệt mỏi…
Đám cưới của Lan tổ chức trong một khách sạn nhỏ nhưng rất sang trọng. Cô dâu lộng lẫy trong chiếc váy lụa màu cặn rượu vang, chú rể tuy trán hói, bụng phệ, và để cao bằng cô dâu chỉ có mỗi cách kiễng chân lên nhưng có vẻ dễ mến. Nàng đến dự hơi muộn nên đành ngồi trong một bàn chẳng quen biết ai. Vài đức ông chồng lén vợ ném những cái nhìn hâm mộ về phía nàng.Mấy chàng thanh niên thì có vẻ e thẹn pha chút trân trọng đối với người phụ nữ đẹp ngồi cùng bàn. Khi cô dâu chú rể đến chào, Lan nhìn nàng vẻ hối lỗi nhưng nàng vẫn nhận ra ngay được niềm hạnh phúc không gì so sánh được trong mắt cô ta. Chúc đôi vợ chồng trẻ vài lời chiếu lệ, nàng bỏ về sớm. Nàng cho xe lao nhanh qua các dãy phố sáng rực ánh đèn, các cửa hàng đủ mọi màu sắc. Bóng đêm đã trùm xuốùng, biển xa xa thành một màu đen sẫm, gió tát nhẹ vào má, vào tóc mát lạnh làm nàng càng thấy cô đơn. Về đến cổng nhà, nàng mở cửa thật nhanh, hình như vì đôi mắt đã cay cay. Nàng bỗng giật bắn mình vì trong bóng tối ai đó đứng phắt dậy sừng sững trước mặt nàng. Một người đàn ông cao lớn mặc chiếc áo màu sẫm.
– Anh…làm gì…? Nàng khô cổ vì run sợ.
– À…người đàn ông cười rất thoải mái – Tôi chẳng có ý định gì xấu đâu, chỉ đến sửa ống nước giúp cô thôi…
– Ôi – nàng cũng thở phào vui vẻ – Thế ra anh phải chờ từ chiều tới giờ?
Vừa bước vào cổng nhà, anh chàng sửa nước vừa đưa bốn ngón tay lên:”Thưa tiểu thư, tôi chờ đúng bốn tiếng đồng hồ đấy!” Giọng nói vừa đùa đùa lại vừa nghiêm túc của người đàn ông làm nàng thấy quen quen.
Đến khi đèn phòng soi rõ khuôn mặt người đàn ông với mớ tóc quăn rủ xuống vầng trán cao và cặp lông mày rậm, nàng hỏi như reo lên :
– Có phải anh Phong đấy không?
-Tôi cứ nghĩ em chẳng muốn nhận ra tôi nữa vì chúng ta đã khác nhau nhiều quá!
– Nhưng tại sao anh lại trở thành thợ sửa nước chứ?
Phong vừa thay một đoạn ống mới vào đường ồng nước của bếp vừa cười buồn buồn:
– Học xong trung học thì anh nhập ngũ mấy năm. Khi ra quân, cô em gái đã lấy chồng sinh con, hai bố mẹ già về hưu nên không có điều kiện nuôi anh học tiếp. Anh phải đi làm bất cứ việc gì để nuôi bản thân, trả hiếu các cụ và học thêm buổi tối.
Nàng ngồi im nghe anh kể về quãng đời cơ cực của mình : làm lơ xe, làm gác cổng, thậm chí cả phu khuân vác để nhận mười mấy ngàn mỗi ngày đem về! Nàng nhớ lại thời đi học, Phong là anh chàng đẹp trai, nhiều tài có tiếng trong trường. Nhưng điều đặc biệt ấn tượng là anh chưa bao giờ đeo đuổi nàng, chỉ coi nàng như một cô em gái, mặc dù linh tính đã mách bảo rằng anh rất thích nàng.
Nhìn đôi bàn tay rắn rỏi và bờ vai vạm vỡ của Phong đang cúi xuống hì hục sửa nước, bỗng dưng nàng thấy khát khao thực sự. Nỗi khát khao âm thầm nhưng rất mãnh liệt của người đàn bà mà chẳng vì bất cứ lý do nào khác ngoài sức hấp dẫn tự nhiên của người đàn ông. Phong thử lại một lần nữa các vòi nước, thấy nước chảy tốt anh mới yên tâm ra về. Nàng đứng dậy mở cửa cho anh mà cứ như người mộng du. Không! Hình như trong nàng đang có một quyết định dứt khoát. Nàng không thể để người đàn ông này ra về mãi mãi. Sẽ là một mất mát không bao giờ lấy lại được. Một nỗi ân hận nữa sau các nỗi ân hận nàng đã trải qua… Đáng lẽ nàng phải đến vơí anh từ lâu rồi mới phải.
– Anh Phong… Nàng chỉ gọi được thế rồi bỗng nhiên bật khóc nức nở…
20.11.1997
VŨ THANH HOA
Truyện được giải thưởng trong cuộc thi Truyện ngắn 1997-1999 của Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Bà rịa-Vũng Tàu, in trong “”Tuyển tập 10 năm Truyện ngắn Bà Rịa-Vũng Tàu” (1991-2001) , báo Văn nghệ BR-VT số 30-2000 và một số báo khác.