Chiêm bao

Nàng ngồi nhìn chăm chăm vào khoảng không vô định trước mặt. Nàng không tin nổi những gì đã xảy ra, chuyện xảy ra chỉ mới ba ngày thôi, ba ngày…Khi ấy, nàng và chàng hẹn nhau cùng đi ăn tối vào thứ bảy cuối tuần. Nàng biết chàng sẽ nói những điều hệ trọng vào hôm ấy vì họ đã yêu nhau hơn hai năm rồi, nàng đã mặc cái áo xanh tuyệt đẹp, trang điểm tuyệt đẹp chờ chàng đến đón… nhưng mãi mãi… chàng sẽ chẳng bao giờ đến vì một tai nạn giao thông bất ngờ. Chàng chết khi trên tay còn cầm bó hoa hồng đỏ rực bọc trong lớp giấy lụa kiêu sa. Nàng không khóc nổi vì nước mắt đã cô đặc lại trong trái tim. Trong phút giây đau đớn, nàng ước mình được chết theo chàng , may mà cô bạn thân đã kịp kéo nàng ra khỏi ý nghĩ u ám đó. Nàng sợ những lời động viên an ủi trong lúc này, nàng sợ những sẻ chia, thương cảm của những người đang sống trong trọn vẹn. Trái tim vẫn đập trong lồng ngực, mắt vẫn nhìn, tai vẫn lắng nghe nhưng nàng thấy hình như sự sống thực sự với mình cũng đã hết. Gieo mình xuống nệm, bờ vai vững chãi của chàng , nơi nàng vẫn tựa đầu để thủ thỉ, giận hờn lại hiển hiện …trùm chăn, nhắm mắt lại, vòng tay mạnh mẽ và đôi mắt dịu hiền của chàng lại vò xé nỗi nhớ của nàng…Nàng lả đi trong đau đớn và hồi tưởng…nàng vật vã trong một cõi mê và tiềm thức của nàng như bị thôi miên… Một ông già râu tóc trắng toát, mặc tấm áo choàng màu thẫm hiện lên…nhìn vẻ mặt phúc hậu và cử chỉ điềm đạm của ông, nàng hỏi:

– Cháu trông Ông giống thần tiên trong phim quá ?

Ông già mỉm cười trông càng hiền hậu:

– Con gái thông minh lắm. Ta là Thần Cứu rỗi đây. Ta chỉ xuất hiện khi một người thật tuyệt vọng và đau buồn. Con muốn ta giúp con điều gì?

Nước mắt chứa chan, nàng nói như không kịp thở:

– Ông bảo giờ con còn ao ước gì nữa ngoài ước mơ anh ấy sống lại để chúng con được sống với nhau đến đầu bạc răng long và có thật nhiều con cái…

Ông già khe khẽ gật đầu thấu hiểu rồi ông vẩy nhẹ bàn tay, nhắm mặt lại, bảo:

– Con sẽ được như ý. Các con đang ở với nhau bốn mươi năm sau!

Nàng vẫn chưa hiểu lắm thì chẳng thấy Thần đâu nữa.

Một người đàn ông đi về phía nàng, nàng nhìn người ấy một lát và lại thấy nước mắt chứa chan…Chàng! Nhưng chàng của 40 năm sau thì đương nhiên phải khác chàng bây giờ: tóc đã bạc hơn nửa mái đầu, bụng nặng nề, khuôn mặt tuấn tú hằn sâu vẻ mệt mỏi. Nàng mỉm cười với chàng nhưng chàng chẳng nhìn ,chỉ hỏi: “Đi đâu bây giờ mới về?” Rồi cũng chẳng nghe nàng trả lời, chàng bước vào căn nhà nhỏ mà nàng hiểu là tổ ấm của mình. Nàng thấy họ đã có bốn người con : hai trai ,hai gái. Các cô gái giống hệt mẹ, các chàng trai giống hệt cha, thật thỏa ước nguyện! Cô gái đầu đã sinh cháu và mang sang nhờ nàng trông giúp. Vừa bế cháu ,nàng vừa nghe con gái kể thật nhiều tội của chàng rể . Ba đứa con sau đứa thì đòi lấy vợ, đứa thì đang yêu, đứa lại học kém, đứa nào cũng kể lể xin tiền bố mẹ làm cho chàng và nàng cứ rối tinh rối mù cả lên. Chàng ngồi đọc báo và xem ti-vi, mặc cho nàng vừa bế cháu vừa nấu nướng, nàng tự an ủi: ông ấy ăn ở nhà là may rồi. Cơm dọn ra, bọn trẻ con toan cãi nhau đã bị chàng nạt nộ một trận nên cả nhà ăn lặng lẽ và mau chóng . Khi vào phòng ngủ , nàng mới có dịp ngồi trước gương trang điểm và giật mình: trong gương là một mụ béo với đôi má chảy xệ và đôi mắt khắc nghiệt đầy dấu chân chim…Vừa lúc ấy, chàng cũng bước vào. Khi chàng cởi bộ đồ tây ,chỉ còn đồ lót, nàng thở dài quay đi khi nhìn thấy cái bụng nung núc mỡ…nhưng rồi nhớ ra dáng vóc mình, nàng khe khẽ nằm xuống cạnh chàng. Chàng “ợ” lên một tiếng sau khi ăn no và quay về phía nàng. Mỗi khi nằm bên nhau thế nào họ cũng bàn về chi tiêu và con cái. Nàng ca cẩm về sự thiếu hụt, về giá cả tăng vùn vụt và lũ con khó bảo còn chàng thì gắt gỏng hỏi nàng muốn gì ở chàng nữa, chàng mệt mỏi lắm rồi. Nàng im lặng, giá như lúc này chàng quàng tay dịu dàng ôm nàng thôi (chẳng cần khao khát và đắm say như 40 năm trước) thì mọi khó khăn có lẽ sẽ nhẹ nhàng biết bao nhưng sau khi lướt mắt qua thân hình của vợ, chàng vô tư chìm ngay vào giấc ngủ với những tiếng “kéo bễ lò rèn” rung giường. Nàng thấy bực bội vô cùng, chẳng biết vì tiếng ngáy, vì giá cả leo thang hay vì lũ con cứng đầu…Nàng thấy sao mình bế tắc và thất vọng thế, nhìn quanh mấy nhà hàng xóm sao họ may mắn thế …”Vô dụng! Thật vô dụng!” Nàng lầm bầm và chợt tỉnh giấc. Nàng thấy nàng vẫn nằm một mình. Tấm ảnh chàng mỉm cười vẫn ngự ở đầu giường. Chàng mãi mãi vẫn là chàng trai ba mươi tuổi dáng dong dỏng cao, hào hoa và hóm hỉnh. Trong ký ức cuối cùng của chàng, nàng mãi mãi vẫn là cô gái hiền dịu có đôi chân dài, mái tóc dài và vòng eo thon thả . Nàng ngồi dậy, khoác tấm áo lạnh , mở cửa và bước ra phố.

25/12/2006
Vũ Thanh Hoa 

4 comments

  1. Shakespeare thật khôn ngoan khi tránh cho Romeo trở thành một con lừa già nhẫn nhịn và Julliet là một con vẹt lắm điều, một mụ đàn bà nanh nọc.

  2. Thúy Kiều mà về ở với Kim Trọng thì còn gì là mối tình cảm động.
    Đã bao đời nay các nàng ca-ve thường nghiện úyt-ki, đánh bạc, chửi thề và ôi thôi đủ thứ……

  3. Giáng Kiều là tiên giáng thế đấy, vậy mà Tú Uyên còn bỏ đi nhậu nhẹt say xỉn tối ngày! Giáng Kiều phải ly thân, bỏ đi một thời gian đến mấy năm, rõ ràng là Giáng Kiều và Tú Uyên cũng có đôi lần “chén bay, dĩa bay” nên mới bỏ đi như thế!
    Không biết tại Tú Uyên bê tha hay Giáng Kiều là cọp cái?
    Thường thì mấy bà tiên hay lợi dụng nhan sắc của mình để làm cọp cái!

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu