BÍ ẨN CỦA TÌNH YÊU
Nàng là một thiếu nữ mà nói một cách tế nhị là”Tạo hoá không ưu đãi về hình thể”. Nhà có ba chị em gái thì hai cô chị đều cao ráo,thon thả.Chỉ riêng nàng là cứ tròn trùng trục,cao có mét rưỡi,chân lại vòng kiềng. Ngay từ nhỏ đi học,nàng đã ý thức được thân phận mình và luôn luôn mặc cảm.Thời thiếu nữ càng đến gần thì nỗi tủi thân càng lớn hơn. Nhiều đêm trằn trọc không ngủ,nàng khóc cho mình và thầm trách cha mẹ phân chia nhan sắc chẳng công bằng.
Lũ bạn gái của nàng mặc những chiếc váy rực rỡ khoe đôi vai tròn lẳn,cặp đùi thon dài khiêu khích nhóm bạn trai cùng lớp hay mấy tay sành sỏi tóc muối tiêu khiến bọn này cứ thẫn thờ mơ tưởng. Còn nàng thì dù ở ngay bên cạnh họ,họ cũng hầu như chẳng nhận thấy; nàng ở hay đi họ cũng dửng dưng như không.Tàn nhẫn hơn lại có những anh chàng cứ coi nàng như bạn cùng giới,nơi để “bắc cầu”quen một cô bạn gái khác hoặc là nơi đáng tin cậy để trút niềm tâm sự,nỗi tương tư một mỹ nhân nào đó. Nàng buồn lắm nhưng rồi mọi thứ cũng quen đi,đành phải bằng lòng mỗi khi bắc nhịp nối chiếc cầu hạnh phúc cho những kẻ tình si. Có khi nàng cũng có chút tự hào khi nhìn họ sánh vai bên nhau cười nói rúc rích và sau đó thường là những đám cưới vui nhộn,tất nhiên nàng luôn được mời ngồi ở những chỗ trang trọng nhất nhưng vẫn chỉ một mình. Nàng cũng hát,cũng cười,cũng nói những câu thật hóm hỉnh nhưng nếu để ý kỹ sẽ thấy những giọt nước mắt kín đáo giấu trong mắt nàng.
Nếu cuộc sống vẫn chỉ có thế thì chắc rằng nỗi buồn cũng vơi dần nhưng lại bất ngờ xảy ra một chuyện oái oăm: Nàng bỗng phải lòng anh chàng Thái làm cùng cơ quan! Chàng Thái này thật đẹp trai,nổi tiếng chơi giỏi môn bóng bàn với một thân hình thể thao thật vạm vỡ. Điều này bất ngờ ngay với chính nàng! Nàng chỉ nhận ra mình yêu sau khi xem anh ta thi đấu giải bóng bàn toàn quận. Nàng yêu mới kinh khủng làm sao bởi nàng chưa bao giờ được yêu ai. Một tình yêu mãnh liệt,cay đắng và âm thầm. Nỗi khát khao tích tụ lại trong người con gái pha lẫn nỗi mặc cảm cố hữu khiến nàng gầy rộc đi nhưng từ đâu đó sâu xa của tâm hồn nàng vẫn luôn run rẩy hy vọng,niềm hy vọng ngấm ngầm nhưng táo bạo…Nàng đấu tranh ghê gớm với tình yêu của mình: nàng tìm đủ mọi cách lánh mặt, tìm những thú vui như đọc sách,xem phim,đi dạo…thậm chí cố bịa ra cả những khuyết tật để làm mờ đi xúc cảm về chàng trai trẻ kia nhưng vô ích: hình ảnh Thái càng hiện lên rõ nét, đáng yêu và day dứt hơn bao giờ.
Cuối cùng,sau một đêm thức trắng,nàng mang đôi mắt sưng húp đến người bạn thân từ những ngày học đại học. Người bạn đó tên Sương,một cô gái thông minh,xinh đẹp và hiện đại. Với mái tóc cắt ngắn như con trai,trông cô có vẻ là loại phụ nữ khi đã muốn điều gì thì chẳng bao giờ chịu bó tay. Sau một hồi vòng vo tam quốc,cuối cùng nàng cũng thú nhận với Sương trái tim mình đang rung động dữ dội.
– Ồ,thật tuyệt. Tớ xin chúc mừng cậu!
Sương mừng rỡ xoay nàng một vòng. Chuyện này chưa từng xảy ra từ hồi còn đi học,Sương đã mong nó sớm hơn kia.
– Nhưng…-Nàng buồn rầu-Tớ lại yêu đơn phương Sương ạ,tớ không thể để anh ấy biết được tình cảm của mình…
– Tại sao chứ?-Sương kinh ngạc-Người yêu người là chuyện bình thường mà?
– Nhưng…tớ thì xấu xí vô duyên còn chàng thì đep trai và có nhiều tài nữa chứ…
Sương xúc động nhìn bạn và lập tức trong đầu cô nảy ngay hướng giải quyết. Nắm tay nàng,Sương nói chắc nịch:
– Được rồi,cậu đừng bận tâm chuyện vớ vẩn ấy nữa,tớ sẽ có cách bắt anh ta phải si cậu thôi!
Nàng giống như kẻ sắp chìm bám được phao,líu ríu:
– Nếu Sương có cách giúp mình thì…
Ngay chiều hôm đó họ bắt đầu một kế hoạch âm thầm. Trước tiên, Sương ghi ngay tên nàng vào lớp thể dục thẩm mỹ một tuần bốn buổi và ngoài ra mỗi chủ nhật nàng còn học bơi để(theo lời Sương):”giảm chiều ngang,tăng chiều dọc”. Kế đó là phần “hóa trang”,Sương bắt nàng phô diễn toàn bộ thân hình chỉ với bộ đồ lót trước gương. Sau khi ngắm kỹ “ba chiều bốn góc”,Sương kết luận:
– Cậu bị nhược điểm là hơi lùn,chân ngắn,vai to và môi dày…
– Tớ biết,tớ xấu,tớ biết mà…-Nàng đỏ mặt lúng búng.
– Từ từ nào- Sương bật cười – Nhưng bù lại,cậu có đôi mắt đa cảm,mái tóc quyền rũ và làn da tuyệt vời!
Nàng thấy một nỗi êm dịu dâng lên trong lòng, chưa ai chỉ ra những phần “bù lại”của nàng rõ ràng và chân thành đến vậy. Nàng soi lại trước gương và lần đầu tiên có cái cảm xúc tựa như tự hào về mình.
– Vì vậy- Sương tiếp- Cậu phải biết giấu đi những nhược điểm và để cho những ưu điểm nổi bật lên!
Hôm sau,cả buổi Sương dắt nàng đến các hiệu vải,các Shop thời trang và buổi chiều đến tiệm làm tóc. Sương ngồi cạnh nàng sửa kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ. Đêm hôm ấy trứơc khi ngủ,nàng ngồi thật lâu trước bàn trang điểm ngạc nhiên ngắm cái cổ thon dài trắng muốt, mái tóc óng nâu bao lấy đôi mắt long lanh,nồng nàn của mình mà thầm cám ơn Sương…
Trên đường đi giờ đã có kẻ ngoái lại ngắm nàng. Cánh đàn ông bắt đầu lưu tâm đến nàng còn bọn đàn bà thì tỏ ra đối nghịch hẳn. Điều này làm nàng bị sốc, nàng thấy bực bực và buồn. Chỉ riêng có ông Tâm-ông trưởng phòng của nàng- đã trạc tứ tuần nhưng vẫn độc thân là vui vẻ nhận xét:
– Trông cô bây giờ thật hoàn hảo!
– Em chưa hiểu ý anh? Nàng đỏ mặt
Ông Tâm nhìn nàng trìu mến và độ lượng:
– Xin cô hiểu cho rằng một tâm hồn đẹo bao giờ cũng vương lại ký ức người ta lâu nhất, sau đo ùmới đến đôi mắt bồ câu.
– Nhưng làm thế nào để cảm nhận được điều đó chứ?
Ông Tâm mỉm cười:
– À…cô phải chịu khó quan sát xung quanh hơn…
– Thành công rồi! Sương reo lên như trong một đoạn phim quảng cáo.
– Hình như…Nàng ngập ngừng – Tớ bắt đầu bị xa lánh…
– Cậu hãy chú ý đến cánh đàn ông thôi, bọn đàn bà chả bao giờ công bằng với bạn cùng giới đâu – Nhưng rồi Sương trở lại điềm tĩnh, cô thì thầm:
– Chớ vội chủ quan, đó chỉ là bước đầu. Trước mắt ta còn cả một chặng đường gian nan trắc trở đấy!
Theo ý Sương, bước tiếp theo là “tiếp cận đối tượng” tức là phải gây cho Thái sự chú ý đặc biệt khó quên. Sau khi điều tra, Sương phát hiện được Thái đang rất cần mua một cặp vợt bóng bàn loại tốt nhất nhưng chưa biết đâu có,thế là ông trưởng phòng bèn rỉ tai cậu ta…
Sáng hôm ấy phòng nàng có tiếng gõ cửa mạnh mẽ. Giọng nàng run run:
– Mời vào.
Thái xuất hiện trẻ trung, vô tư và tuyệt đẹp. Chàng nhã nhặn:
– Chào chị, tôi đang rất cần một cặp vợt bóng bàn loại tốt nhất, được biết chị có quen một số nơi nên phiền chị giúp…
Nàng ra vẻ bị bất ngờ:
– À,tôi nhớ ra rồi,anh là nhà vô địch bóng bàn của Xí nghiệp!
Sau cái bắt tay nồng nhiệt, họ đã cảm thấy thật gần gũi dễ chịu.
– Trước tiên – Nàng duyên dáng – Tôi không phải nhà sản xuất vợt nhưng vì rất hâm mộ những nhà vô địch bóng bàn nên tôi sẽ cố gắng giúp anh.
– Cám ơn, chị thật dễ mến – Thái nói chân thành đoạn hớn hở ghi địa chỉ của nàng.
Và cứ thế, sau khi mua được vợt, Thái vẫn tiếp tục đến gặp nàng ngày càng thường xuyên. Rồi đến một hôm họ quyết định mời Sương đến dùng cơm ở nhà nàng. Sương đến sớm, nàng đi chợ chưa về chỉ có mình Thái, Sương thăm dò:
– Hai người có vẻ hợp tính nhau nhỉ?
Chàng lúng túng đỏ mặt lên. Và Sương hiểu đó chính là lời thú nhận hùng hồn nhất. Sương thở phào. Không ngờ kết quả lại mỹ mãn đến vậy.
Tuần sau, Sương có việc đi công tác ở Thái Lan hai tháng. Nàng xúc động lắm,chẳng biết nói gì hơn là cứ nắm chặt lấy tay Sương, Sương cười: “ Chỉ mong hai người chờ tôi về hẵng tổ chức cưới!”.
Vừa về hôm trước, hôm sau Sương đã phóng xe đến nhà nàng. Một chồng thiệp hồng xếp ngay ngắn trên bàn. Ông Tâm,ông trưởng phòng nổi tiếng viết chữ đẹp đang nắn nót từng dòng. Sương bật cười nghĩ: Chúng nó tốc hành thật,đúng là thời hiện đại! Nàng nghẹn ngào ôm chặt Sương. Họ chẳng biết nói gì lúc này. Chúc mừng ư? Chưa đủ! Sương lặng im ngắm nàng: đẹp và vô cùng quyến rũ,thật tuyệt!
Chợt thấy vắng vắng, Sương thắc mắc:
– Chú rể đâu rồi?
Nàng bối rối, kéo Sương ra một góc nói nhỏ:
– Thì…chú rể đang viết thiệp đấy!
Sương mở to mắt nhìn ông Tâm đang say mê viết hết tấm thiệp này đấn tấm thiệp khác,vẻ mặt đầy sung sướng.
– Sao lại thế này? – Sương giận tái mặt.
– Hãy tha lỗi cho mình…- Giọng nàng van vỉ – Hai tháng vắng cậu,có biết bao đổi thay…
– Cậu phải giải thích ngay!
– Mình chợt nhận ra rằng Thái là một thần tượng đẹp,là niềm đam mê tuổi trẻ của mình,là kỷ niệm không bao giờ quên…nhờ có chàng mình đã hiểu chính mình,hiểu sức mạnh của lòng tin…
– Văn hoa dài dòng quá – Sương gắt – Nhưng tại sao cuối cùng ông Tâm lại là chú rể?
– Hãy nghe mình, Sương! Nhưng mình chợt nhận ra rằng người chồng của mình phải là anh Tâm chứ không ai khác,anh ấy đã âm thầm yêu mình từ lâu lắm rồi,từ khi mình còn là “con vịt xấu xí” cơ…
– Nhưng cậu thì vẫn yêu Thái mà?
– Đừng giận mình. Tâm rất độ lượng để mình lựa chọn. Chính anh ấy đã đưa mình đến với Thái cơ mà,mình trân trọng anh ấy. Nỗi đam mê thì có thể thay đổi theo thời gian nhưng niềm trân trọng thì còn mãi mãi…
Đám cưới của họ giản dị nhưng thực vui vẻ. Sương bỏ cả ngày để trang điểm cho cô dâu, trông nàng đẹp như một búp bê sứ Nhật bản.
Thái đến hơi muộn với lẵng hồng lộng lẫy trên tay. Đón lẵng hồng từ tay chàng, mắt nàng rớm lệ:
– Cám ơn anh nhiều lắm…
– Xin em tin rằng – Thái nghiêm trang – Chẳng bao giờ anh quên được em!
Vừa lúc ấy chú rể bước tới. Hai người đàn ông xiết chặt tay nhau, rồi ông Tâm mỉm cười khẽ bảo nàng:
– Em hãy chọn một bông hoa đẹp nhất tặng cho anh ấy đi.
22.6.1998
VŨ THANH HOA
Truyện đăng trong “Tuyển tập Truyện ngắn Bà Rịa-Vũng Tàu 1975-2005” và báo văn nghệ BRVT Xuân 1998