Anh mường tượng gương mặt mình bằng xúc giác – Đoàn Trọng Hải

VTH – Đoàn Trọng Hải sinh năm 1982,  là giáo viên PTTH.  Anh chuẩn bị gia nhập Hội Văn học Nghệ Thuật Tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu.  Thơ Đoàn Trọng Hải sâu sắc và lắng đọng. Mời quý vị cùng đọc chùm thơ anh vừa gửi vuthanhhoa.net:

  • Đôi nét về tác giả:

Nhà thơ Đoàn Trọng Hải, sinh ngày 10.6.1982, tại Quảng Ngãi, tốt nghiệp Cử nhân Khoa học Khoa Ngữ văn Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh. Hiện đang sinh sống và công tác tại tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu.

Hội viên Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu.

  • Tác phẩm đã xuất bản:

– Miền yêu (thơ – NXB Văn Nghệ, 2006).

Một chuyện tình

Tôi lại đến căn nhà trọ
Chẳng gặp ai chỉ gặp bóng mình

Nhà thơ Đoàn Trọng Hải

Nỗi buồn suông đã rụng
Tái sinh một chuyện tình

Tôi lại đến căn nhà trọ
Mỗi mình tôi xua đuổi bóng mình
Giọt nước mắt cạn cùng vỡ xuống
Một chuyện tình khoảnh khắc hồi sinh

Tôi lại đến căn nhà trọ
Chẳng gặp ai chẳng gặp bóng mình
Một nụ cười cũng vừa rơi xuống
Một chuyện tình từ đó vỡ tan.

Trăng

Bóng trăng chảy khe lá
Nhựa phập phồng ngực cây
Khắc giao tình bùng cháy
Mồ hôi sương rưng đầy

Ở ngay khoảnh khắc này
Trăng vỡ òa khao khát
Nơi tận cùng ánh sáng
Là bóng tối chen ngang

Trăng hiểu mình cô đơn
Khi phô bày thân ngọc
Ngàn năm tuôn ánh bạc
Khởi đầu buổi hồng hoang

Em nguyên thủy trần gian
U uẩn lên vầng trán
Hiểu cô đơn ngàn năm
Bắt đầu từ ánh mắt.

Cơn mơ

Có cơn mơ nào em mơ?
Hương hồng ngan ngát bên bờ vườn yêu
Sớm may tối lại ngồi thêu
Chân đời em bước với chiều chênh chao

Em mơ mơ giấc mơ nào?
Câu thơ chồng viết hanh hao phận người
Niềm vui cho mắt cho môi
Sao không cho cái cuộc đời bể dâu

Cơn mơ như một phép màu
Em mang theo để gặp nhau cõi người
Vườn yêu hồng ngát hương khơi
Câu thơ chồng viết rối bời chỉ may.

Đôi cánh

Hải âu mãi miết đường bay
Phía chân trời thức trong mắt
Đôi cánh mềm vẫy vùng trên sóng trắng

Anh không thoát khỏi những suy nghĩ về loài chim biển
Về đôi cánh mềm và chân trời chim tìm đến
Ngay khoảnh khắc này anh thấy mình mọc ra đôi cánh

Anh với đôi cánh bí mật của mình
Bay một đường bay không có điểm dừng thời gian
Giữa cuộc đời bất tận

Có thể không đến được chân trời
Có thể không bay qua hết biển
Anh và loài chim kia chẳng bao giờ xếp cánh.

Em đến bên bàn ngồi hàng giờ

Em đến bên bàn ngồi hàng giờ
Hương hồng bay vòng bên cửa sổ
Bông hoa mới được cắm vào bình cũ
Không gian im
Thời gian trôi

Em lại đến bên bàn ngồi
Phí phạm hàng giờ
Hương hồng có bay qua khung cửa
Chiếc bình cũ thêm một lần hoa

Hương hồng có qua khung cửa đi xa?
Lặng im chiếc bình cũ
Chỉ em kiên trì cắm bao lần hoa
Và đối diện
Thời gian hàng giờ.

Thi nhân

Sâu thẳm đôi mắt thi nhân
Đôi mắt cố soi tâm hồn anh
Khóc thật cười thật với mình
Khi anh bước chân vào cuộc hiện sinh

Anh viết câu thơ về phía bình minh
Những con chữ dẫn nhau lối hoàng hôn
Đối diện vở bi hài kịch của tâm hồn
Anh gặp anh một diễn viên tồi

Anh đi cùng với mọi người
Nước mắt nụ cười hiện hình từng con chữ
Sâu thẳm đôi mắt cố soi tâm hồn
Anh nhận diện anh thành con rối

Anh chẳng là anh trước sân khấu cuộc đời
Anh lại là anh trước bi hài kịch của tâm hồn
Những bước chân đi và đôi mắt nhìn
Cuộc đời nằm ngoài ngôn ngữ.

Gương mặt

Anh giấu gương mặt sau bóng đêm
Lại bắt đầu đi tìm gương mặt thật
Anh mường tượng gương mặt mình bằng xúc giác
Lý trí định hình nửa lạ nửa quen

Gương mặt anh nấp sau bóng đêm
Gương mặt cứ chập chờn nhảy múa
Ẩn hiện trong bóng đen vây bủa
Tâm hồn nhận diện khi thật khi không

Trước gương soi không thấy gương mặt mình
Trước cuộc đời mang theo mặt nạ
Nên anh bắt đầu đi tìm gương mặt thật
Khi giấu gương mặt mình sau bóng đêm.

Đôi bàn tay của em

Cho tôi cầm
Đôi bàn tay thô ráp của em
Mười ngón xanh xao bấu víu cuộc đời
Chim sẻ vẫn có đôi
Dù mùa xuân về muộn

Cho tôi cầm
Đôi bàn tay thô ráp của em
Nghe hai con tim
Thổn thức trên lồng ngực
Hoa sẽ kết quả trong khu vườn đợi

Cho tôi cầm
Đôi bàn tay thô ráp của em
Những đường chỉ dọc ngang
Không tin vào số phận
Khúc hát về lẽ yêu thương
Đi cùng năm tháng.

Bên em ở biển

Cứ im lặng đừng mở lời em nhé
Biển ngoài kia ôm sóng vào lòng
Biển chẳng thể một đời thiếu sóng
Nhưng trọn đời làm gã tình câm

Cứ im lặng đừng mở lời em nhé
Gió ngoài kia xô núi đá mòn
Những vết thương hằn sâu trên lồng ngực
Núi trọn đời câm nín chẳng hề than

Cứ im lặng đừng mở lời em nhé
Để con tim cảm nhận mọi điều
Và bình thản em đừng suy nghĩ
Mãi như là núi biển mình yêu.

Cái Đẹp

Anh lạc trong thời gian vô định
Em hiện hữu hình hài Cái Đẹp
Sự hoài nghi vứt bỏ theo từng bước chân
Lí trí lặng trầm như hòn than nguội lửa

Lũ lượt ngoài kia khuôn mặt đời
Bày biện đủ đầy bi hài cuộc sống
Những khuôn mặt làm bạn đồng hành
Hiện hình hài của chữ

Và em tan thành nước mắt
Từ những khuôn mặt cuộc đời
Khát khao có thể tới chân trời
Dấu chân hành trình vẫn là mặt đất

Và vĩnh hằng diệu kì Cái Đẹp
Khi em xác thịt trần gian
Mặt đời sau hồn của chữ
Khi anh vượt ra vô định thời gian.

Thế giới không sắc màu

Những dây thần kinh căn cứng
Lại một ngày
Ảo vọng tầm thường hiện hình câu chữ giả tạo
Lại một đêm
Trốn chạy những giấc mơ mọc đầy cỏ độc
Lại thêm một lần
Tâm hồn bật khóc

Và em
Thêm một lần tìm đến
Thế giới không sắc màu
Sau trang giấy trắng.

Miền đất tâm hồn

Em
Miền đất tâm hồn hoang vu
Chưa dấu chân ai
Chỉ dấu chân tôi
Người khai phá

Khi niềm tin và lẽ sống
Nước mắt và mồ hôi
Trổ những bông hoa mang hương đến bên người
Nơi miền đất tâm hồn tôi
Tình yêu thương cất lời thơ
Ngân nga trong trái tim đời
Và theo bầy chim bay đi xanh tiếng hát

Em
Miền đất tâm hồn hoang vu
Chưa dấu chân ai
Chỉ dấu chân tôi

Bất tử

Có những khát khao sẽ trở thành Bất tử
Nếu sự khát khao ấy hướng về Cái Đẹp
Và Cái Đẹp phải là xương thịt của Đời
Sống vĩnh hằng trên trang bản thảo

Anh ngã gục trước trang bản thảo
Trang bản thảo bao nhiêu năm chữ không hiện hình
Câu thơ hoài thai tượng hình khi bình minh theo loài chim gieo hạt
Chỉ anh đối diện tiếng trẻ thơ đang khóc

Trang bản thảo của tháng ngày trổ hoa nước mắt
Của tháng ngày xáo trộn tiếng đời va đập
Anh như người mộng du lang thang trên cánh đồng ngút ngàn nắng và gió hát

Bước chân đơn độc về phía biển
Khát khao không đi cùng hải âu vỗ cánh chân trời
Khát khao ở lại cùng với cát

Bước chân đơn độc về phía cuộc đời
Hanh hao phận người giữa cuộc hiện sinh nghiệt ngã
Khát khao mang tia nắng của ngày
Chưa kịp chạm tay chiều đã tắt

Chỉ anh đối diện với tiếng trẻ thơ khóc
Khát khao hóa bầy đom đóm đêm bay lên
Có những khát khao thành Bất tử

Trang bản thảo bao nhiêu năm chữ không hiện hình
Câu thơ hoài thai tượng hình khi bình minh theo loài chim gieo hạt

Đoàn Trọng Hải

1 comment

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu