Anh luôn là Nhân Vật của em?

VTH – Có lần tôi nói với anh: “Em viết truyện Bạch Dinh là truyện của chúng mình đấy, anh xem đi!” Anh bảo: “Anh xem trên Blog của em rồi, nhưng anh sẽ không giống thế, anh không muốn là nhân vật để em tùy ý sáng tác đâu!”.
Hôm nay báo Quân Đội Nhân Dân vừa in lại truyện ngắn này, tôi chợt bâng khuâng… đây là một trong số ít truyện ngắn tôi viết có nhiều chi tiết lấy từ  cuộc đời thật của mình… Giới thiệu lại truyện này cùng Bạn đọc:

                                                         

(Mời đọc Trang 5 Báo QDND  tại đây)

 BẠCH DINH

Truyện ngắn

Tuần này anh có chuyến công tác qua thành phố có nhiều kỷ niệm đặc biệt với anh thời trai trẻ. Anh nhớ lại ngày ấy cách giờ đã hai mươi mấy năm, không tuần nào anh lại không tranh thủ thăm nàng ít nhất một lần. Hồi ấy, nàng vẫn đứng dưới nắng chang chang hoặc dưới mưa tầm tã cả giờ để đón anh. Từ xa, nhìn vóc dáng mảnh mai của nàng, anh đã nhận ra ngay dù xung quanh có biết bao người. Khi nàng chạy vội đến bên bao giờ anh cũng thấy mình run rẩy vì cảm động, rồi anh mỉm cười nghe nàng kể ríu rít biết bao là chuyện trên trời dưới biển… Anh biết, họ nói chuyện râm ran như thế để lướt đi cơn xúc động đang trào dâng mãnh liệt trong lòng, vì giả dụ họ im lặng, chắc họ đã lao vào nhau nồng nàn, say đắm trước bao cặp mắt “tỉnh táo và lạnh lùng” của những hành khách xung quanh…
Anh phân vân nhìn vào số di động của nàng, chẳng biết liên lạc với nàng bây giờ, có phiền cho nàng không. Anh mỉm cười nhớ ngày xưa có lần anh nói với nàng:
– Ai yêu em cũng sẽ trở thành Otenlo.
– Sao thế anh? Một lời khen hay chê đây?
– Thế nào cũng đúng – Anh cười – Vì yêu một người đàn bà biết làm thơ và lại rất quyến rũ luôn đem đến tâm trạng bất an.
Nàng có vẻ buồn khi nghe như thế và không nói gì nhưng anh cứ linh cảm rằng, những người đàn ông sau anh sẽ luôn luôn trong tâm trạng bất an khi sống cùng nàng.
Tiếng chuông đổ ba hồi rồi tiếng nàng:
– Alô, Trang nghe đây ạ.
– Trang à, anh Cường đây.
– Anh…lâu quá. Anh đang ở đâu?
– Mai anh sẽ ghé xuống VT. Em có gặp anh được không?
– Dạ được.
Nàng chỉ nói thế, dịu dàng, giản dị như ngày xưa. Anh hiểu, chắc chắn nàng sẽ gặp anh.
Anh chọn cái áo sơmi màu tươi sáng, cho có vẻ trẻ hơn tuổi năm mươi, chọn chỗ hẹn sang trọng và kín đáo có tiếng dương cầm dịu nhẹ. Anh hồi hộp nghĩ đến buổi gặp. Chắc chắn nàng đã già nhiều so với hai mươi mấy năm trước, anh thở dài, và mình cũng thế. Ôi, buồn thật! Thời gian…
Nàng đến. Anh đứng lên trang trọng và hồi hộp. Nàng vẫn giữ được dáng vóc thon thả nhưng nét mặt chững chạc hơn nhiều. Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống bên anh. Anh hỏi:
– Em thích ngồi chỗ này không?
– Mình đi ra quán Bạch Dinh anh nhé?
– Được thôi, em.
Họ sánh bước bên nhau, anh nhìn dáng đi quen thuộc của nàng và thấy xao xuyến… Trời bỗng đổ cơn mưa nhẹ, họ nép vào mái hiên gần đó và vẫy đến lần thứ năm mới có chiếc taxi màu đỏ dừng lại.
– Đi đâu?
Tay tài xế hỏi trỏng lỏn. Thường ngày, có lẽ anh đã nổi cơn thịnh nộ nhưng chiều nay anh thấy vui, anh bảo:
– Cậu cho ra quán Bạch Dinh.
– Bạch Dinh nào? Đây có tới ba quán Bạch Dinh!
– Cậu cứ đi rồi đến đó tôi chỉ – Giọng nàng hơi bực bội. Nhưng anh lại thì lại thầm bênh vực cho anh chàng taxi kia: có thể hôm nay anh ta bất hòa với vợ, có thể hôm nay anh ta vừa bị chủ trách mắng, có thể hôm nay anh ta thất vọng về việc gì đó… Anh thấy mình bỗng rộng lượng lạ lùng!
– Ngừng ở đây, cậu tài! – Nàng khẽ nhắc người lái xe. Mưa bắt đầu nặng hạt hơn. Họ chạy nhanh vào quán. Chả tìm được một góc ngồi nào ưng ý. Loay hoay mãi họ mới chọn được một chỗ ổn nhất, nằm ở góc khuất. Anh nhìn chung quanh ngạc nhiên: Mái lá xiêu vẹo, những tay vịn cầu thang cũ nát, bàn ghế từ lâu không tu sửa, mưa thỉnh thoảng lại rót vài hạt tùy hứng từ mọi phía…phải mười phút sau mới thấy một ông già vẻ ngái ngủ bước đến bên hỏi họ:
– Anh chị dùng gì?
Sau khi lắc đầu đến bốn lần vì các thức uống gọi đều không có, ông chủ quán thú nhận:
– Quán bây giờ chỉ còn… sữa và cà-phê thôi.
– OK. Vậy hai li ca-phê sữa – Anh gật đầu.
Anh thấy ấm người hơn khi nhấm nháp ngụm càphê sữa bốc khói và quay sang ngắm nàng, bắt gặp ánh mắt của anh, nàng thoáng đỏ mặt và cúi xuống lẩn tránh… Anh cười:
– Hơn hai mươi năm mà em chẳng khác mấy…
– Con trai em năm nay học năm thứ ba Đại học rồi. Khác nhiều chứ. Em biết.
Anh im lặng. Nàng bao giờ cũng nhạy cảm và kín đáo. Anh cảm thấy Trang của ngày nào thật sự đang ngồi bên mình. Anh nhìn đôi tay nàng đang bối rối đan vào nhau trên bàn và chợt giật mình: những đường gân xanh phũ phàng nổi lên đan xen nhau, những ngón tay thon thả và mịn màng giờ gầy guộc và thoáng những nếp nhăn… Anh xót xa muốn khóc khi nhớ lại ngày xưa anh đã từng nắm đôi bàn tay ấy, áp lên má mình rồi hôn đến nghìn nghìn lần… Chắc nàng cũng vất vả lắm nhưng anh biết là nàng sẽ không bao giờ kể với anh, nàng đặc biệt hơn những người đàn bà anh biết ở chỗ: hiếm khi than vãn. Anh nhìn mái tóc của nàng, nó mỏng và xơ nhiều so với ngày xưa, tuy rằng nàng trang điểm thật khéo nhưng anh vẫn nhìn thấy những sợi bạc. Người phụ nữ có một thời anh đã tưởng mình sẽ chết nếu không lấy được đang là người ngồi trước mặt anh. Rồi anh thấy mình có lỗi khi trộm nghĩ: Nếu bây giờ vô tình gặp nàng ngoài phố, chắc anh sẽ không thể nhận ra và gọi nàng bằng “chị” một cách đương nhiên và đương nhiên hơn là chả bao giờ anh có ý đồ tán tỉnh nàng…
– Em cũng như mọi người, sẽ già, sẽ bệnh tật và sẽ chết!
Nàng mỉm cười nói chậm rãi đáp trả ánh mắt của anh. Anh hơi ngượng, vội vàng thanh minh:
– Hì hì, em đúng là phụ nữ. Lúc nào cũng ám ảnh chuyện ” trẻ – già”! Bọn anh thì hầu như không để ý – Rồi anh chuyển đề tài – Anh đang thắc mắc là tại sao em lại đưa anh vào quán Bạch Dinh này nhỉ?
Nàng nhìn anh thoáng ngơ ngác rồi anh nhận thấy trong đáy đôi mắt sâu thẳm ấy hình như có những giọt nước mắt kín đáo đang cố gắng không trào ra…
– Anh không nhớ gì cả sao?
– Không, anh xin lỗi. Quả thực mấy chục năm có bao nhiêu là việc bận rộn…
Nàng mở chiếc ví nhỏ màu trắng, lấy ra chùm chìa khóa và cầm chiếc móc khóa đã bạc màu có gắn một con cò nhỏ được bện bằng sợi cước màu xanh đưa cho anh xem. Anh nhìn con cò bằng cước thấy thú vị quá, thật tuyệt là nàng có thễ giữ nó cẩn thận như thế bao nhiêu năm như một “hiện vật lịch sử quý giá”.
– Cái này may ra chỉ có mẹ anh hoặc dì anh là còn dùng! – Anh đùa.
– Anh à… – Trang mỉm cười – Đúng rồi, của mẹ anh đấy, anh đã lấy trộm của mẹ đem tặng em cách đây 27 năm cũng tại quán Bạch Dinh này nhưng anh quên rồi…
Anh lặng người… Anh nhìn ra đường. Cơn mưa đã tạnh hẳn. Ráng hoàng hôn cuối cùng đỏ rực lan tỏa trên mặt biển xanh rộng lớn và dịu dàng, những tán dương nghiêng ngả trước những cơn sóng trắng xóa…Khoảnh khắc, anh chợt nhớ ra, rất mơ hồ, như một đoạn phim cũ, như một giấc mơ, như một bản tình ca xa xưa… có một chàng trai và một cô gái vừa tốt nghiệp Đại học, yêu nhau say đắm… Họ chẳng bao giờ đủ tiền để vào những quán càphê sang trọng, ồn ào. Nơi họ hẹn hò là một quán Bạch Dinh kín đáo và giản dị, nằm trước biển. Và anh chàng ấy có một lần đã liều lấy trộm của mẹ cái móc khóa đem tặng người yêu…
Nàng nhìn đồng hồ:
– Em phải về còn chuẩn bị bữa tối cho cả nhà anh ạ.
– Ừ… Anh rất muốn ngồi thêm nhưng anh biết em phải về – Anh gật đầu.
– Cuộc sống riêng của anh vui chứ? – Nàng hỏi khẽ.
– Một cậu con trai đã học cấp ba, vợ anh là phóng viên. Cũng tạm ổn. Còn em?
– Em cũng thế, hai con cũng đã lớn. Bây giờ thì em luôn tin vào số phận.

Anh vẫy chiếc taxi và bảo đưa nàng về nhà. Anh muốn một mình đi lang thang bên biển, anh muốn nhìn lại từ xa quán càphê Bạch Dinh thật kỹ một lần nữa… Chiếc taxi trắng chạy từ từ ngược lại hướng anh đi, nó đang chở theo người đàn bà mà suốt đời, nàng không bao giờ quên anh.

29.7.2008
Vũ Thanh Hoa

1 comment

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu