
VTH – Tôi gặp anh Ngọc Bái hai lần và được anh tặng hai tác phẩm thuộc thể loại Truyện ngắn và Tiểu thuyết, nhưng tôi biết anh còn viết nhạc và được trao giải thưởng Nhà Nước năm 2012 về thể loại Thơ. Trân trọng giới thiệu cùng Bạn đọc chùm thơ nhà thơ Ngọc Bái vừa gửi vuthanhhoa.net:
>> Cầu sao cho bớt bông đùa mộng mơ – Ngọc Bái

TỰ BIẾT
Những bông hoa không chịu giam trong sắc màu
đã tự vượt qua mình bằng mùi hương nguyên thủy
tự biết sắc màu sẽ tan
tự biết hương bay khoảnh khắc
tự biết hương sẽ về đâu nên hương tự giải thoát
đừng trách những loài hoa không mùi thơm
nó hoang dại như đã từng hoang dại
đừng trách những bông hoa bạc phận
hoa chỉ nở một lần ánh ướt ban mai mẫn cảm
giọt nước mắt của hoa trong suốt như sương
những ô nhiễm ngang nhiên xả vào mỗi sáng
những mặt nạ tự bôi tự xóa
những hình nhân tự xóa tự bôi
nỗi buồn thanh cao chật vật tìm nơi trú ẩn
những bữa tiệc phát cuồng cao giọng nhân bản
tiếc cho hoa vô cảm dẫu là hoa
lạm phát mĩ từ mượn màu hoa che chắn
người ta mới khôn ngoan làm sao!
người ta mới diệu vợi làm sao!
sân khấu tiếng cười sân khấu tình yêu
sân khấu cả tiếng khóc
thi vị hóa sắc màu toàn cầu hóa giọng ca
xét cho cùng chỉ loài hoa mang tiếng
muôn vạn dặm sắc hoa muôn vạn dặm hương hoa
tự giải thoát bằng giấc mơ nguyên thủy
tột đỉnh hiến dâng tột đỉnh cô đơn
hoa tự biết là hoa đã cõi vô thường
2/3/2012
GHI TA ĐỒNG NỘI
Ghi ta, em ngồi cùng anh
từng giọt âm thanh đồng nội trôi miên man
khúc du ca của loài hoa vừa bay vừa nở
tìm về ngây thơ búng giọt nước mưa ướt lạnh
vụn vỡ trên màu áo nhuốm hồng
ghi ta, em ngồi cùng anh
như sông trôi ra biến như mây bay về ngàn
biết bao giờ yên tĩnh giai điệu bâng quơ kẻ độc hành
khúc dạo đầu định mệnh
liệu còn gì cho một ngày không hi vọng
vịn tay vào cô đơn
ghi ta ghi ta em ngồi bên anh
như thuở ta chưa hề nói gì về tình yêu
cứ để cho những ngón tay vô tư lướt trên hàng phím
nghe từng giọt âm thanh ướt đằm lên ngực
truyền qua đôi môi bản dạ khúc không lời
19/4/2012
LẬP TRÌNH
Không thể khác và đã không thể khác
Những câu thơ định mệnh đã lập trình
Đồng khô hạn
Qua giêng hai sao còn rét?
Lá tàn dần xin cứ hỏi mùa đông
Không thể khác và đã không thể khác
Câu hát trên môi ngày tháng phôi phai
Đêm say ngủ
Sao con tim còn lạc?
Mây mải về ngàn đường phố biết hỏi ai
Không thể khác
Biết là không thể khác
Người xa đã xa sông còn biết thở dài
8-12-2009
MỖI SÁNG THỨC DẬY
Mỗi sáng thức dậy
thấy những câu thơ đằng đẵng theo mình
dường như cỏ cây hoa lá đều muốn nói
tiếng chim gọi về ngàn
dòng sông biêng biếc miên man khói sương
người đi giời ơi chật cả phố phường
đồng thẫm bóng trâu ruộng lênh loang nắng
điệp khúc còi xe chói gắt mặt trời
mỗi sáng thức dậy
thấy lòng yên tĩnh
xin cảm ơn một nhánh hoa tinh khôi nở không biết rét
xin cảm ơn khúc nhạc bầy ong bay kiếm hương trời đất
xin cảm ơn tiếng trẻ con khóc trẻ con cười trẻ con hát
làm đầy lên mỗi ngày
mỗi sáng thức dậy
nhìn bóng mình trôi bâng khuâng cùng bóng thời gian
xin lỗi những câu thơ chưa kịp là thơ
xin lỗi những gì còn lỗi hẹn
28-12-2009
NGỌC BÁI