VTH – Trong những ngày BRVT giãn cách vì đại dịch COVID-19, mời bạn đọc chùm thơ của của các nhà thơ Lê Huy Mậu, Nguyễn Đại Bường, Hồ Song Quỳnh, Lê Nhật Ánh và ngắm nhìn khoảnh khắc Vũng Tàu những ngày yên tĩnh, vắng vẻ (theo CT-16 TTCP) cùng NSNA Đỗ Trọng Hoài Ân và NSNA Nguyễn Thái An.
BUỒN MÊNH MÔNG
Người ta chia ngày thành hai tư khoảnh
Mình chia ngày thành những vụn li ti
Nhiều cách mấy ngày vẫn là hữu hạn
Nhưng nhiều khi ngày chẳng biết làm gì?
Giật mình nghĩ về thời gian sống
Có quá nhiều vô bổ đã trôi qua
Nhiều vất vả mà thành công cốc
Bao mồ hôi nước mắt đã đổ ra!
Mình dẫu sao còn hơn nhiều người khác
Trông đó đây, sau trước lắm cảnh buồn
Chữ hạnh phúc bới tìm hoài không thấy
Thấy bao nhiêu bất hạnh cõi trần gian !
Còn bao nhiêu thời gian sống- Tôi ơi?
Chén rượu chiều một mình nhâm nhi uống
Uống như thể là uống buồn, uống chán
Có điều chi tưng tức ở trong người!
Chẳng biết làm chi ngồi chia ngày chơi
Sáng ly cà phê chia ngày giọt giọt
Chiều ly rượu nhâm nhi chia ngày từng hớp
Buồn mênh mông trước thế thái, nhân tình!
Lê Huy Mậu
NGÀY ĐẦU TIÊN GIÃN CÁCH XÃ HỘI
Bỗng dưng hết muốn làm thơ nữa
Con chữ chừng như xác cả rồi
Sợi dây phong toả giăng giăng phố
Ý tứ về hùa giãn cách tôi
Sáng nay gió nhẹ bơ vơ quá
Chẳng biết tìm đâu hương phấn son
Đêm qua trăng khuyết quên tròn giấc
Đợi lúc 0 giờ reo tiếng chuông
Dọc dài duyên hải xe rau quả
Lá rách đùm nhau ấm áp lòng
Bầu bí chung giàn xanh chíu chít
Trưa nay mát rượi nắng Sài Gòn
Tìm quán 0 đồng em mất việc
Rưng rưng mây khói phía quê nghèo
Phải chi đổi được mưu sinh ấy
Xó bếp cơm chiều sôi lửa reo
Mẹ ngồi đợi test âm dương tính
Test cả nhăn nheo mạt kiếp buồn
Tâm kinh cứu nạn đăm đăm thở
Hoá từng sợi bạc tóc vô ngôn
Câu thơ lịu nghịu đành dang dở
So ra nhạt thếch nỗi đau đời
Bản tin thời sự trầm cung bậc
Chữ nghĩa xô về réo rả tôi.
Nguyễn Đại Bường
BUỒN
Buồn trông đường đã giăng dây
Buồn trông chợ đóng biết ngày nào thôi
Phố xá nhộn nhịp đâu rồi?
Nhà nhà đóng cửa, người người cách ly.
Gần nhau mà chẳng được đi
Tôi đây, em đấy ai thì sầu hơn?
Cô đơn, giờ tiếp cô đơn
Buồn nào biết có bằng buồn này không?
Hồ Song Quỳnh
QUA MÙA DỊCH
Qua mùa dịch biết đâu mình sống sót
Ta hẹn em lên núi ở cùng
Đời vốn dĩ đã không lành lặn
Quay ngược nguồn nghe gió rưng rưng .
Qua mùa dịch về đâu hả bậu
Ngày quê hương nắng đậu đầu gành
Bậu nhớ bảo mình trồng cây hạnh
Nơi ngõ làng có đá xanh rêu .
Qua mùa dịch biết đâu hò hẹn
Nước non xưa chừng đã hoang tàn
Khu vườn cũ người đời rao bán
Mấy bãi bờ có tuổi tình ta .
Lê Nhật Ánh
Ảnh: Đỗ Trọng Hoài Ân
Ảnh: Nguyễn Thái An
Mình chia ngày thành những vụn li ti
Nhiều cách mấy ngày vẫn là hữu hạn
Nhưng nhiều khi ngày chẳng biết làm gì?
———–
Trăm năm là ngắn, một ngày dài ghê.
*
Ngồi buổn thơ thẩn đi vô
Đụng phải cái bồ, thơ thẩn đi ra
Ngồi buồn thơ thẩn đi ra
Đụng phải cột nhà, thơ thẩn đi vô.
Khi buồn, khi nản, khi trống trải thì nên đọc ca dao và nhớ về người em với mối tình nhè nhẹ thì hết cả buồn, hết trống trải!Đêm qua ra đứng bờ ao
Trông cá, cá lặn, trông sao, sao mờ
Buồn trông con nhện giăng tơ
Nhện ơi nhện hỡi, nhện chờ mối ai?
Buồn trông chênh chếch Sai Mai
Sao ơi sao hỡi, nhớ ai sao mờ?
Đêm đêm tưởng dải Ngân Hà
Mối sầu Tinh Đẩu đã ba năm tròn
Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn
Tào Khê nước chảy vẫn còn trơ trơ…
Cái tình trong ca dao xem vậy mà âm vang lâu lắm! Nhớ người dai dẳng đấy chứ chẳng chơi !
Tôi đây, em đấy ai thì sầu hơn?
————————
Anh tủi, em sầu, ai khổ hơn?
(J. Leiba)
Bảo rằng quan chẳng cho sang
Ai đời Covid mà sang bao giờ!
Gió thì sinh ra sóng! Gió nhẹ bơ vơ thì sóng ở đâu?
Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu
Em cũng không biết nữa
Có học sinh nói sóng bắt đầu từ Xuân Quỳnh, câu trả lời thông minh tuyệt!