Vân Đình Hùng bình “Tên anh”

VTH – Tôi chưa bao giờ gặp Vân Đình Hùng, chưa bao giờ nói chuyện qua điện thoại, càng chưa bao giờ “chát chít” hoặc có sự giao tiếp nào khác. Tất cả các bài bình thơ tôi nhận được của anh đều qua địa chỉ E-mail trên trang web của tôi và khi nhận được mail của anh, tôi thường chỉ phúc đáp ngắn gọn: “Cám ơn anh ạ!”, đôi lần anh cũng không hồi âm lại. Tôi không biết tại sao anh có hứng thú bình các bài thơ của tôi và tôi cũng chưa hỏi anh điều này. Có khi, không hỏi lại hay hơn, vì tôi luôn thích những điều bí ẩn. Mời quý vị đọc tiếp bài bình thơ “Tên anh” của Vân Đình Hùng, trong chuỗi bài bình thơ Vũ Thanh Hoa của anh.

Tên anhĐèn flash ấm ~ Astranat trên deviantART

Vũ Thanh Hoa

con tàu nức hồi còi như tiếng thở dài
rồi xa xăm như dấu chấm
quanh em chông chênh sóng
mùa thu ứa vàng trong chiếc lá rơi

em tha thẩn tìm về phố quên
những con đường dẫn về lối nhớ
rơi tên anh vào cỏ
ngoa dụ mình những điều bâng quơ

những cửa sổ thức ngủ lập lờ
em gấp chậm những điều bí mật
đêm sóng sánh café
người đi qua gió
em một mình bay giữa chiêm bao

ngày mai ẩn trong từng sợi cỏ
tên anh
nảy mầm

23.5.2010

Lời bình: Tên anh nảy mầm

Tôi yêu sự hồn nhiên đến thơ ngây. Mà nó lại lớn lên trong hy vọng nữa. Người đang yêu, vào yêu chỉ có phía trước ít khi họ ngoảnh vào dĩ vãng. Phía trước là mặt trời lên. Ngắm nhìn tình yêu qua ánh nắng mặt trời, trái sáng, tình yêu viền một đường nắng vàng, lóng lánh, lóng lánh. Người trong yêu nào chẳng ngất ngây.
Tên anh là bài thơ lấy từ cảm xúc của cuộc chia tay với anh – người ấy. Đứng lặng ở bến cảng Bãi sau nhìn đến lúc con tàu chỉ còn là một dấu chấm. Để đến khi về em một mình bay giữa chiêm bao.
Thế là từ đây, một chân trời mới, sáng ra trong từng sợi cỏ hạt sương đậu long lanh dị thường. Những phố quên/ lối nhớ/ những điều bâng quơ/ sóng sánh café. Cả cánh cửa sổ cũng thức ngủ lập lờ. Cơn mộng mị dài như niềm hy vọng mới gieo cấy chợt đã nảy mầm.
Người đi qua gió/ tên anh/ nảy mầm. Có lẽ hạt yêu thuộc loài thông bách tán thường nhờ gió để đi xa trong những chuyến đi ngoài tầm kiểm soát. Người trong yêu cũng nhận ra điều này. Lối vào vườn yêu không ngoắt ngoéo, khu vườn có tầm nhìn không vướng khuất, phía xa có cái cửa hậu lơi then.
Tác giả Vũ Thanh Hoa người Hà Nội, hiện làm công tác về Luật ở thành phố biển Vũng Tàu. Tập thơ Trong em có người đàn bà khác mới trình làng, của chị, đã gây chú ý cho bạn đọc bởi một giọng thơ riêng tư dần chín. Tên anh là bài thơ viết sau tập thơ này. Vẫn một văn phong nhè nhẹ như bông hoa màu xanh tên chị.
Tìm được đường dẫn về nỗi nhớ, người thơ vội gấp chậm những điều bí mật cho riêng mình trong một cảm xúc dâng trào, ghìm nén đến căng cả dây buộc.
Tên anh nảy mầm. Một búp hai lá. Non tơ. Ngời ngời dưới ánh sáng ban mai. Tôi tin thế khi đọc bài thơ này và cầu chúc như thế cho một tình yêu với thơ vừa chợt nảy mầm.

1/4/2011_Vân Đình Hùng

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu