Vân Đình Hùng bình “Lặng lẽ”

LẶNG LẼ
Vũ Thanh Hoa
Em gieo bí mật vào gió
mùa đợi những hạt quên
lá nhuộm nửa thu vàng rưng rức
niêm phong một cái tên
em đóng cửa khứ hồi những chiêm bao cũ
dấu xưa nhón bước ngược về
trên phố vắng những ảnh hình ẩn hiện
anh đâu?
em quơ tay vào khói
vụn vỡ tiếng còi xe
anh biến vào chiếc máy bay trên đỉnh cao ốc
anh biến vào ô cửa chiếc taxi em không bao giờ nhớ số
anh biến vào màn hình laptop
anh biến vào chiếc điện thoại đơn thân
em mải mê tìm mùa thu không bao giờ thức dậy
nhặt huyễn hoặc trong bóng lá
lặng lẽ
lẻ loi
từng hạt nhớ trổ mầm.
27.04.2010

LỜI BÌNH CỦA VÂN ĐÌNH HÙNG:

Lặng lẽ hạt nhớ trổ mầm. Dấu xưa lang thang ngược dòng ký ức. Cái khung cửa nhỏ đón chiêm bao cũ cũng đã đóng. Bên trong là khoảng trống. Khoảng trống lần này hiện ra theo cách khác. Nó như một sàn diễn những ảo ảnh mà trước đấy nó đã hiện hữu, nó từng là hiện tại. Cái tạo ra khoảng trống là một nửa kia của Hoa. Nửa ấy đã biến vào… nhiều thứ tiện nghi của đời thường.
Cao ốc, taxi, laptop, môbai… những vật dụng của thời buổi nhộn nhạo hiện đại, ồn ào tiện nghi. Tình yêu hình như không cần những thứ ấy. Với nhiều người và cả ngay chính tác giả nữa, tình yêu lặn vào nỗi nhớ, sẽ hiện lên sau mỏi mòn đợi, lặng lẽ chờ. Rồi oà ra như có thể.
Nhiều lúc tự huyễn hoặc mình như phải chịu tuyệt cùng cô đơn mà cứ vu lên như thế. Rồi mải mê đi tìm mùa thu không bao giờ thức dậy. Nói vậy mà không phải vậy. Mùa thu vẫn thức, mùa thu vẫn về mỗi mùa lá đỏ, lá vàng trải thảm xuống mặt đất phương bắc. Cái không bao giờ thức dậy ấy có lẽ là những kỷ niệm đẹp ở tận phương Nam xa xôi. Và nó lại có sinh nhật vào đúng mùa thu xưa xa thuở trước. Nếu đặt nó vào bối cảnh của những phiên chợ tình sơn cước thì tự dưng cuộc tình ấy, mối tình ấy sẽ giống những vật dụng ồn ào tiện nghi?
Như thế sẽ là một nghịch lý sinh ra trong cái thuận chiều bất biến của thời gian. Thời gian chầm chậm quay thuận chiều. Tình yêu đã được gieo vào gió biến thành những hạt quên đợi mùa…
Đấy là tình yêu trước, là khoảng phía trái của điểm hiện tại. Hiện tại vẫn luôn là điểm tựa để nhìn được về mọi hướng. Hướng phải là tương lai. Cái gì sẽ đến còn tuỳ vào người cho, người nhận. Hình hài nó thế nào chỉ có Chúa mới biết điều ấy. Lạy Chúa lòng lành vô cùng!
Những bài thơ sinh sau Trong em có người đàn bà khác đều có chung một nỗi nhớ, chung cái lặng lẽ, lẻ loi, chung cái mất, chung cái chờ, cái đợi. Đợi một ngày mới, một chữ mới cho bài thơ sau.
Bài thơ Lặng lẽ, lần này trình làng thêm một khắc lẻ loi của cõi buồn thường trực, một thường thấy của nòi thi sỹ. (chữ nòi phải được hiểu theo quan niệm di truyền của sinh học). Tôi may mắn được đọc, được trải cùng con chữ trong Vấp, lỡ, vỡ, ngả nghiêng, khoảng trống, một nửa, chớp mi… như bảy trạng thái đặc trưng của thơ Hoa. Từng đàn chữ bay lúc chậm lúc nhanh. Mỗi đàn một màu sắc, một vẻ kiêu sa, hay khiêm cung, hoặc bàng bạc… Rồi có lúc chúng xoải vội, mải miết về phía không có chân trời. Đường bay không chân trời. Tôi cứ miên man như thế về đàn chữ kia của nhà thơ nữ ở biển Vũng Tàu.

Ngày 17/9/2011_Vân Đình Hùng

1 comment

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu