Vân Đình Hùng bình “Giao hưởng biển”

VTH – Bài thơ Giao hưởng biển của Vũ Thanh Hoa đã được đăng  trên các báo và một số tuyển tập thơ,  và cũng đã có người bình bài thơ này, nay VTH xin giới thiệu bài bình của nghệ sĩ Vân Đình Hùng:

GIAO HƯỞNG BIỂN

ướt
cát mịn
phập phồng
trần ngực biển
lưỡi thanh âm giao hưởng ngút mây trời

dừa rừng rực vươn thẳng cây đón đợi
mơ màng dương lún phún lá đong đưa
ngây ngất sóng
cơn cuồng phong
chạm đáy
thăm thẳm xanh mạch chảy
tận khôn cùng
vòng hoan lạc siết bến bờ
ngây dại
cổng thiên đàng he hé nụ mung lung
thở trong thở
cuốn về hun hút bão
thân ghì thân
run rẩy nhịp tinh cầu
dòng nham thạch phun quyện hòa núi lửa

trôi
bềnh bồng
phiêu dạt
cánh buồm
yêu

22.5.2008
Vũ Thanh Hoa

Một bản giao hưởng không có nhạc cụ. Âm thanh của gió, nhịp điệu của sóng biển xô bờ, khúc thức nhạc lúc là gam trưởng hun hun bão, có lúc là gam thứ hình cánh buồm. Và người nghe tận hưởng âm giai bằng mắt từ con chữ giăng giăng phá vỡ niêm luật.

Cơn thăng hoa bạo liệt của con người là khát vọng sống và dâng hiến đến tan chảy. Nguyên cớ gì để Giao hưởng biển cất tiếng tấu khúc hoan ca? Thăng hoa. Chắc thế.

Bài thơ ngắt 25 dòng có ba nhịp mở, cao trào rồi kết thúc để tôn trọng cái thể thức bất biến khi lên một chương trình sống, phát trực tiếp. Nhịp thơ hun hút lôi người đọc đi theo cơn cuồng phong… đến không kịp thở. Bã người.

Gạt những tục luỵ chềnh hệch, gạn cái trong veo vừa thăng hoa, căng ngũ giác để cảm nhận, đọc giao hưởng mà vật vã, người loãng ra chẳng thể bềnh bồng phiêu dạt được nữa. May vịn được chữ cuối đứng dậy thì lại ngờ ngợ, bởi cảm giác ấy không thật là của mình, chỉ là trường ảnh hưởng của giao hưởng biển!

Trường ảnh hưởng xuất hiện những vân giao thoa dạng hạt – hạt prôtông. Chỉ có nó năng lượng cho mới ghê gớm thế. Nó đã phát điện năng, con người đã thu nhận, dùng nó cho cuộc sống thường nhật.

Giao hưởng biển cũng lấy nền từ đó, nhưng tăng gấp bội cấp độ nhận. Lượng cho gần như vô cùng. Cặp cho – nhận, nhận – cho xoắn quện gây hiệu ứng cuồng phong. Người yếu bóng vía chóng mặt và ngất xỉu trong hình hài Quan Vũ. Người vô cảm trơ lỳ như khí trơ. Chỉ có người trong cuộc, cuộc cho nhận, nhận cho mới run rẩy nhịp tinh cầu.

Người đọc được con chữ lôi vào cuộc, thực ra họ ngoài cuộc. Chỉ có năng lượng chữ, năng lượng từ chữ toát ra mà mọi thứ đã có đã xảy ra như miêu tả và bạn đọc chỉ việc làm chứng cho cơn cuồng phong vừa đi qua, cây đổ, nhà xiêu, dòng nham thạch chuyển màu, nghi ngút khói sóng… đầy dư ba, ám ảnh. Nhân đức tin lung lay quanh điểm cân bằng.

Con chữ Giao hưởng biển quần quật, vật vã một vẻ đẹp người. Thật như cái thời Chúa tạo ra hai người khác dấu đầu tiên trên thế gian này khi họ gặp nhau ở vườn địa đàng nơi nước chúa. Amen!

 14/4/2011_Vân Đình Hùng

Đọc thêm:

  • Trần Thiện Anh bình Giao hưởng biển (tại đây)
  • Minh Nguyệt dịch Giao hưởng biển sang tiếng Pháp (tại đây)

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu