Vân Đình hùng bình bài thơ “Mưa”


Mưa

Vũ Thanh Hoa 10.7.2011

phố đông
có một tôi về
nắng đưa tiễn nắng
mưa thê lê buồn

quá giang đôi cánh chuồn chuồn
bay cao
bay thấp
cũng buồn như mưa

để quên tất cả ngày xưa
người dưng mải bước
tôi thừa ra tôi

28.5.2011
Vũ Thanh Hoa

Tránh mưa, trốn buồn, ngồi vắt vẻo trên đôi cánh chuồn chuồn mà nhìn nắng đưa tiễn nhau… bịn rịn quá chừng. Rồi chợt nhiên nghe, chợt nhiên quên trong nỗi nhớ da diết. Thế là phải mượn thơ, chốn tin cậy để giãi bầy.
Quay một góc chín mươi độ ngược chiều kim đồng hồ, sắp đặt ba khối chữ của bài thơ MƯA như hình biển báo thành phố cắm bên phải đường. Xe vùn vụt qua, chuồn chuồn vụt qua, nhìn mãi mà không thấy biển hạn chế tốc độ. Người nghiêng, nghiêng gió. Quay chín mươi độ theo chiều kim đồng hồ, chữ nghĩa buông rèm, e ấp, cất dấu phía sau một tiếng thở dài.
Không một âm thanh mưa nhưng tiếng mưa rơi vẫn bật ra từ con chữ. Mưa lại có cả nhịp điệu theo cái chao liệng của đôi cánh mỏng. Chọn vị trí đắc địa để quan sát, vị trí ấy cao hơn những mái nhà thành phố một chút, độ cao vừa vặn để xem lại nhân thế nhìn được cả phía trước, phía sau, xung quanh. Nhìn thấy cả quá khứ và xa kia là tương lai. Cái sắp tới lại mờ mịt trong màn mưa mà chưa định hình. Độ nét của hình khối của sắc màu đang được điều chỉnh. Tiêu cự của tương lai sẽ đọng giọt vào gì? Vào đâu nhỉ? Vừa bay vừa bàng hoàng, bay mà như ngồi bên cửa sổ, bởi vị thế đang ở trên lưng con chuồn chuồn.
Chuyến bay cất cánh từ nhà ga phố đông, cách đấy một quãng là biển xanh. Hôm ấy biển thật hiền hậu bao dung. Thế là cất cánh. Chuồn chuồn ơi, ta vỗ về mi, ta nựng mi, hãy đưa ta đi xa đi xa nghe. Chuyến đi ấy để tìm nơi hạ cánh. Hay không bao giờ hạ cánh. Hay định hạ cánh thì lại được thông báo thời tiết, thông báo không tặc. Hay kim báo lượng nhiên liệu đã… ngần ấy giả định, hình như vẫn chưa đủ, chưa hết những tai ương kia. Thế thì ta cứ bay thôi. Thừa ta ư. Làm gì nào. Mặc. Ta bay. Ta bay trên đuôi cánh chuồn chuồn.
Đôi lúc người thơ cũng có quyền buông thả để đằm mình trong một không gian riêng tư, tự tạo. Nó chỉ đúng cho riêng mình, chỉ đúng trong khoảnh khắc ấy, chỉ đúng khi nhớ về nỗi da diết ấy. Khoảnh khắc khi viết về MƯA của Vũ Thanh Hoa là thế chăng. Tôi vote cho ý tưởng ấy. (Động từ Anh quốc này, tôi nhại lại của một ông đạo diễn khi ngồi ghế giám khảo.) Dù gì thì tiếng mưa vẫn vấn vít sau bước chân người dưng, bóng đổ ướt con đường vào hẻm.

2.7.2011_Vân Đình Hùng

Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close Menu