Mỗi khi ngắm những nụ hoa hé nở, trong tôi bao giờ cũng có cảm giác tươi trẻ, dễ chịu và hồi hộp…Hồi hộp bởi vì tôi biết một ngày kia sẽ là những đóa hoa rực rỡ đầy bất ngờ…Cảm giác ấy lại đến mỗi khi tôi lướt qua những trang blogs của các cô gái trẻ trong làng vnweblogs của chúng ta: Hoàng Thanh Trang, Hoa Nắng, Huỳnh Thuý Kiều.
*Hoàng Thanh Trang:
Tôi biết HTT từ ngày còn bên Blog Tiếng Việt với nhau. Trong tưởng tượng của tôi, đấy phải là một cô gái thành thị, xinh đẹp và hiện đại. Và tôi đã không nhầm.
“Em yêu người, người lại chẳng yêu em
Để khát khao, để hờn ghen, để nhớ
Vô tình quá để tim mình trăn trở
Trắng tay rồi, người có hiểu thế không?”
(Đơn phương-HTT)
Đọc thơ HTT, luôn thấy buồn nhưng là “nỗi buồn sang trọng”:
“…Chỉ còn khoảnh khắc đêm nay
Phút giây ấy sao quá chừng ngắn ngủi
Trong tay anh, em thành người có lỗi
Nụ hôn cuối cùng mặn chát bờ môi…”
(Chỉ còn khoảnh khắc đêm nay-HTT)
“…Ly rượu đầy anh uống cạn đêm nay
Khi trong tay em lại là người khác
Vu quy em pháo hồng tan tác
Nửa hồn anh chết tự bao giờ.
Voan mới cô dâu ngập trắng ước mơ
Căn nhà xinh những con đường hoa lụa
Gót chân mềm trên những miền cỏ úa
Xác lá vàng vướng nhẹ bờ vai…”
(Ngày em theo chồng-HTT)
Lung linh như cổ tích. Có lẽ, thơ cũng như tác giả vốn tự nhận: Là người lãng mạn và quá nhạy cảm.
*Hoa Nắng:
“…Chiều nao ngang ngõ nhà ai
Để cho hôm ấy ngày dài ngẩn ngơ
Đêm về đề một vần thơ
Ngập ngừng… nắng gửi vu vơ hạ chiều…”
(Nắng chờ- HN)
Quý vị sẽ ngạc nhiên khi đọc thơ lục bát của cô gái trẻ này, những ai có ý nghĩ “thơ lục bát” là “thế mạnh” của thế hệ lớn tuổi hẳn sẽ bị lung lay:
“…Chiều nay nhớ một cơn mưa
Cầu vồng đưa đón người xưa tìm về
Ngân Hà cách trở phu thê
Yêu thương giữ trọn lời thề trên môi…”
(Vu vơ-HN)
“Ta về nhốt nụ cười hiền
Cho ai chẳng thể xa biền biệt xa
Chiều xưa ai hái nhành hoa
Gửi tặng chiều ấy, vỡ oà tiếng yêu
Ta về gom nắng buổi chiều
Để cho cái nhớ chẳng nhiều hư hao
Bâng khuâng ngắm khoảng trời cao
Ước gì hái được vì sao làm quà
Ta về nhốt lại chiều xa
Khi người chở gió qua nhà đánh rơi
Để cho ta nhặt những lời
Hẹn thề còn mãi giữa trời mênh mang…”
(Nhốt gió trong chiều-HN)
Ý tưởng nào vào thơ lục bát của HN cũng trở nên duyên dáng lạ thường. Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo có lần nhận xét: “ Cô bé này làm thơ lục bát cứ “như không””. Để được “như không” ấy, quả là tài!
“…Sa chân nhận lấy vu vơ
Không là sóng biển sao thơ chết chìm
Biển bờ đâu phải là tim
Mà sao lạc lối chẳng tìm đường ra… “
(Lạc giữa vần thơ-HN)
“…Tặng anh cả một tương lai
Chúng mình anh nhé! ngày dài yêu thương
Tặng anh cái nhớ vấn vương
Theo anh, theo mãi con đường em đi
Biết tặng anh nữa thứ chi ?
Hay em tặng chút… nhu mì được không?
Tặng anh cả giấc mơ hồng
Hôm qua em lỡ … gọi chồng là anh !!”
(Tặng anh – HN)
Đúng như bút danh Hoa Nắng mà cô gái đã chọn, Hạnh Ngân đã đem nắng, mưa, cái sự bình thường của cuộc sống vào những câu lục bát một cách tài tình để sự bình thường chinh phục ta một cách bất ngờ.
*Huỳnh Thuý Kiều:
“Hơ tay lạnh lên tàn tro kỷ niệm
Xé ban mai nụ hôn tắt phương nào ?
Môi đỏng đảnh
Cuối đường thu rớt nắng
Xanh cúc tần biêng biếc chợt đông sang.”
(Cuối đường rớt nắng- HTK)
Hẳn quý vị lại bất ngờ với cô gái với giao diện “Hoa đồng nội” này. Chất “đồng nội” ấy hoà vào chất hiện đại thật tài hoa:
“…Mây tích hợp cầu vồng kỳ dị
Thôi rong chơi theo âm sắc cổ rợn mềm
Ngày rướn sức chồm bờ đêm nhũn nước
Sông uốn mình
Sóng ngất ngưởng vút cao…”
(Buổi chiều – HTK)
“…có bao giờ anh thấy mình nông nổi ?
quên một tiếng cười
ngày không anh
em giặt giũ nỗi buồn
trắng tinh phiền muộn
phơi vào đêm phần phật bão giông…”
(Ngày không anh – HTK)
“Cắp rổ tre rủ nhau xúc tép
Quằn trên mông lằn roi tháng năm dài
Gió chướng non. Đâu rồi củ co, củ ấu ?
Mòn giấc trưa ngọt ngào câu vọng cổ
Điệu Nam Ai buồn lay lắt khúc cạn sâu.”
(Vùng trời thơ dại- HTK)
Đọc thơ HTK thấy người con gái, hoà trong người đàn bà một cách tự nhiên và đầy sức sống. Nó cho ta cảm xúc tròn đầy, khao khát và quyến rũ.
“…Hạ rót mật thơm viền môi thiếu nữ
Mùa thắp lên vụn vỡ cả bầu trời
Mưa bịn rịn níu chân người viễn xứ
Đêm khuya về khóc giữa dòng sông trôi
Ai chết lặng nhìn theo qua mái phố
Thương bàn chân bấu víu kiệt cùng đời
Đếm nỗi nhớ cho dài thêm nỗi nhớ
Tạ ơn người. Vương mấy sợi phai phôi…”
(Chiều mắt biếc- HTK)
“…Bão dậy lòng mình
Kéo sấm sét rạch vòng vèo ngang dọc
Tìm nơi tránh trú…
Đơm nút thắt làm sao cởi mở ?
Lần không ra nơi bất biến tột cùng.
Xoè đồng xu. Phía bên người tanh lạnh
Vữa như vôi. Bạc trắng lộc tình
Nắng mưa chơi trò cút bắt
Bão dậy lòng mình
Cứu rỗi thình lình tiếng khóc con thơ …”
(Bão dậy lòng mình- HTK)
Thơ HTK bộc lộ một sức mạnh tiềm ẩn, những góc nhìn mới và táo bạo. Làm người đọc thấy tận cùng sự khao khát và tình yêu mãnh liệt. Những câu từ đầy tính khám phá.
Thơ trên Blogs cập nhật hàng ngày, gắn liền với những cảm xúc bất chợt và gần gũi. Cũng là do cảm hứng, người viết xin trích cho mọi người cùng thưởng thức một vài đoạn trong các tác phẩm của các tác giả nữ này. Đây chưa phải là những bài tiêu biểu, xuất sắc của HTT, HN, HTK. Sự bình thơ của người viết cũng hoàn toàn theo cảm tính. Chỉ mong có vài phút thư giãn dễ chịu và cả…ngạc nhiên thán phục của quý vị.
31.10.2007