HOA CÚC QUỲ
(Truyện ngắn)
Chị vẫn mong sẽ chẳng bao giờ gặp anh lần nữa trong đời sau đêm ấy. Có lẽ họ đã thực sự quên nhau. Chị đã lập gia đình, có 2 nhóc tì xinh xắn còn anh đã quay về với tổ ấm yên ả của mình. Nếu để ước không xảy việc giữa hai đồng nghiệp với nhau trong đêm ấy thì chị ước lâu rồi, nhưng nó đã xảy ra… Mà trí nhớ con người ta cũng khủng khiếp thật, đã hơn chục năm rồi mà những chi tiết chỉ có hai người biết thôi, vẫn rành rọt hiển hiện…
Trong đoàn đi dự hội nghị kết hợp nghỉ dưỡng lần này, trời xui đất khiến thế nào, họ lại cùng được tổng công ty cử đi. Đoàn đông người, đi 2 xe lớn, chị đeo tai nghe, kê gối cổ, nhắm mắt tận hưởng khoảng không yên tĩnh hiếm hoi khi tạm “thoát” 2 nhóc tì nghịch như quỷ con và những công việc bếp núc, chợ búa thường nhật vây bủa ở nhà, những bản báo cáo dày cộp sửa đi sửa lại và tiếng “gầm” của sếp rè rè điệp khúc: “Hôm nay là hạn cuối nha, hôm nay là chốt sổ nha…” vây bủa ở văn phòng…
Xe đã đến khách sạn, hai anh chàng phục vụ đội mũ tua rua, áo có cầu vai rất điệu, đon đả ra đón, xách từng vali xuống cái xe đẩy vào sảnh lớn. Đúng là cái số trời, chị vừa xuống xe thì anh cũng vừa bước xuống. Chị vội kéo khẩu trang lên, dù dịch Covid qua đã lâu nhưng đeo khẩu trang đã trở thành thói quen của người Việt, thật tiện! Chị kiếm cái ghế ngồi sát tường, rất thận trọng chờ gọi tên mình để nhận phòng nghỉ. Bỗng một người đến sát bên chị, nói nhỏ: “Em trốn ở đâu anh cũng nhận ra!” Rồi người ấy cười khì, bước nhanh về phía đoàn của mình. Chị cũng bật cười, anh ấy vẫn chẳng thay đổi gì!
May mắn thay các cuộc họp và ăn uống của đoàn chia theo khối nghiệp vụ nên chị chưa phải đối diện với anh lần nào. Nếu có lỡ chạm mặt xa xa thì chị ngó lơ như chưa hề quen biết.
Ăn tối xong, vùng cao nguyên mưa nhẹ. Cứ hai người đồng nghiệp ở chung một phòng, mỗi phòng thiết kế giống cái chòi nhỏ nằm trong khu resort tách biệt. Cô bạn cùng phòng đã về nhà họ hàng từ sau bữa cơm trưa, còn mình chị với núi đồi cao nguyên lạ lẫm. Chị mở rèm cửa sổ, nhìn ra khu vườn tối sẫm nhưng vẫn đầy lá và hoa chen nhau, những bông hoa màu vàng như những mặt trời nho nhỏ mà người ta gọi là hoa dã quỳ lấp lánh dưới ánh đèn, chị nhấp ngụm trà Atiso và định chui vào chăn ấm thì điện thoại nhấp nháy:
– Là anh đây, em đang làm gì?
Chị bật cười: Mình xóa số điện thoại anh ấy lâu rồi, mà anh ấy vẫn lưu số mình cho đến nay nhỉ. Chị xem tin nhắn mà chưa trả lời, anh tiếp:
– Em ơi, cao nguyên tuyệt vời, em phải đi ngắm hoa cúc quỳ chứ?
– Hoa cúc quỳ hay hoa dã quỳ? – Chị không kìm được, hỏi. Anh gửi cho chị xem một bông hoa nhỏ xòe những cánh màu vàng rực rỡ giữa những lá non xanh, rồi kèm icon nụ cười:
– Người ta quen gọi là dã quỳ nhưng cũng có nơi gọi là cúc quỳ. Anh thích cách gọi thứ hai hơn, là do mình thích thôi. Chỗ anh ngồi café nhiều hoa cúc quỳ lắm, em ra ngắm đi.
Chị lại im lặng, anh tiếp:
– Em mà không ra anh chờ đến sáng, rồi anh cảm cúm, anh bệnh, thế là công ty thiếu một cán bộ giỏi trong những buổi hội thảo những ngày tới đấy! (Kèm theo icon nháy mắt tinh quái)
Chị thừ ra ngẫm nghĩ: Mình là phụ nữ trưởng thành rồi, có phải cô bé ngác ngơ mới tốt nghiệp đại học xưa kia đâu nhỉ, mình tránh né anh ta mãi cũng kỳ… Thì đi ra ngồi chuyện trò với nhau một chút, thưởng thức buổi tối cao nguyên mờ sương và hoa, cũng thú lắm. Chị mặc áo len tím, cẩn thận quàng cái khăn hoa mỏng, đi bộ từ con đường ngoằn ngoèo, hai bên là cây cỏ và mùi hăng hăng của lá, mùi dịu nhẹ của hoa mà thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Anh ngồi đợi ở góc quán kín đáo, nở nụ cười mừng rỡ, áo khoác len sẫm màu, giày da sang trọng. Chị nghĩ: Mình sắp 40 tuổi, nếu muốn hẹn hò giải trí, anh ấy có thể thừa sức hẹn một em đôi mươi, trông anh còn có phần đào hoa, hấp dẫn hơn xưa bởi vẻ chững chạc của người thành đạt. Chị ngồi xuống, gọi li trà mật ong nóng, anh kéo ghế, xê dịch một chút các đồ vật trên bàn, toát lên vẻ tận tụy, “ga-lăng”.
– Em ngày một mặn mà, xinh đẹp hơn xưa. Em vui không?
Có lẽ thấy chị hơi ngượng ngùng, anh mở đầu bằng một câu khen ngợi. Chị vẫn cẩn trọng như thói quen, dịu dàng như vốn có, có lẽ tính cách ấy làm anh thích ngay khi gặp lần đầu. Chị mỉm cười, môi xinh chúm chím, đáp:
– Cảm ơn anh, em đã là mẹ 2 con rồi, nhìn chung em ổn anh ạ!
Anh hỏi một chút về các con chị, về “ông xã” rồi cả hai im lặng, mưa có vẻ nặng hạt hơn, anh hỏi:
– Em có lạnh không?
– Em đã mặc áo ấm rồi nên không lạnh, anh ạ!
– Em này… – Anh nhìn vào mắt chị, thì thầm. Rồi anh đưa tay nhè nhẹ nắm tay chị:
– Em biết vì sao anh thích gọi hoa cúc quỳ hơn dã quỳ không? Vì cũng giống như hạnh phúc ấy, mỗi người quan niệm khác nhau. Với anh, hạnh phúc được ở bên em ngày ấy, anh không bao giờ quên được, nó đẹp như những đóa cúc vàng nhỏ bé mà chỉ chúng mình mới biết…
Chị khẽ khàng rút tay mình lại, chị bối rối đặt hai bàn tay lên thành cốc trà. Li trà đã nguội từ lúc nào, chị quay ra nhìn chung quanh, chủ quán thì đi đâu từ lâu, cặp đôi ngồi bên ngoài cũng về từ lúc nào, chỉ còn có hai người họ bao bọc bởi những chùm hoa cúc quỳ lấm tấm chung quanh.
– Ngày ấy, cũng vào mùa cúc quỳ, chẳng biết em có nhớ không, em trẻ trung và trong veo, anh nhớ mãi…
– Nhưng giờ em sắp 40 tuổi và đã có gia đình, em không phải là cô bé ấy nữa…
– Ồ, không, không…- Anh xích lại gần chị và ôm choàng lấy vai chị – Hoa cúc quỳ lúc nào cũng đẹp em à, mỗi mùa qua sẽ sâu lắng hơn, quyến rũ hơn…
Chị bỗng thấy hơi lạnh, có lẽ chị đã cảm nhận được thời tiết cao nguyên đã vào khuya. Bỗng điện thoại của anh đổ chuông, anh nhíu mày nhìn vào màn hình rồi nhã nhặn xin lỗi chị, đứng dậy đi về phía sau vườn nghe cuộc gọi.
Chị thở phào, lấy lại bình tĩnh, đứng dậy tìm chỗ rửa mặt. Đi về phía sau vườn, chỗ những tán lá dại chen chúc tỏa xuống cái gương soi khuôn mặt xinh xắn của chị, chị giật mình nghe giọng anh rít lên trong điện thoại: “Mày không thể ép nó nộp cho mình 10 phần trăm à, bảo nó không biết điều thì đừng vác mặt đến công ty gặp anh nữa. Ngày mai mày dọa cho nó nôn ra đủ nhé! Xong báo ngay cho anh, anh đang đi với vợ có chút việc!” Rồi anh tắt điện thoại sau tiếng “Dạ, dạ” rối rít của “mày” nào đó. Chị đứng im, chờ anh về chỗ ngồi một lúc rồi mới trở ra.
Trước khi chị ra, anh đã tự pha thêm một li trà nóng để trên bàn cho chị, anh mỉm cười dịu dàng, đắm đuối nhìn vào mắt chị:
– Em uống cho ấm rồi mình về phòng, anh biết đêm nay em ở có một mình…
Chị ngồi thẳng người, kéo lại ngay ngắn cái khăn hoa trên cồ, và cũng dịu dàng mỉm cười nhưng chị nghe thấy giọng mình không run rẩy, không vấp váp:
– Anh à, em không thể, em không bao giờ muốn nhắc lại chuyện ngày xưa nữa, không bao giờ muốn nó xảy ra lần nữa, anh hiểu cho em…
Khuôn mặt anh đầy đau khổ, vẻ như rất tổn thương và giọng nói thì thật chân thành:
– Có ai biết chuyện của mình đâu? Không thể biết được! Anh yêu em và em cũng yêu anh, điều này là có thật mà. Em đừng sợ gì cả…
Chị vẫn rất dịu dàng, chị vẫn không xô anh ra, chị vẫn mỉm cười, nhẹ nhàng và từ tốn:
– Anh à, không phải em sợ, không phải em lo ai biết…
Anh gật đầu, đôi mắt lóe những tia hi vọng và đôi môi thoáng nụ cười. Chị nói tiếp:
– Mà là… Em thấy… anh của ngày xưa khác anh bây giờ và em… cũng vậy. Những gì đã có với nhau, mùa hoa cúc quỳ năm ấy đã mang đi mãi mãi rồi…
Anh buông tay khỏi vai chị, ngồi lùi về cái ghế của mình. Anh đã lấy lại vẻ tự tin, vui tính, anh gật gù đùa:
– Vậy là em cũng đã gọi dã quỳ là cúc quỳ, cái tên này hợp với chúng mình em nhỉ: mùa thu và hoa cúc…
– Vâng anh ạ, em cảm ơn anh đã hiểu em. Em xin phép về phòng một mình…
Chị đứng dậy, nhận bông hoa cúc quỳ như mặt trời nhỏ anh hái tặng, họ đi về hai phía. Trời lạnh và mưa nhỏ, bông cúc quỳ vẫn loe lóe vàng dưới sương mờ…
11/08/2026
Vũ Thanh Hoa
(Minh họa AI)

