VTH – Nhà văn Nguyễn Thị Bích Nga trước đây là dịch giả, giáo viên dạy ngoại ngữ ở Sài Gòn, nay đã định cư ở Mỹ, tuy vậy chị vẫn sôi nổi hoạt động văn chương. Ấn tượng của tôi về chị là một người đàn bà xinh xắn, tài năng và vượt qua nhiều thử thách dù số phận có phần “đa đoan”. vuthanhhoa.net xin giới thiệu truyện ngắn trích từ blog của chị:
Nhà văn Nguyễn Thị Bích Nga sinh năm 1961 tại Sài Gòn. Chị là cử nhân Việt văn & cử nhân Anh văn, Giáo viên Trường Ngoại ngữ Không Gian TP.HCM; Dịch giả Anh – Việt & Việt – Anh; Thành viên Ban Biên tập Newvietart. Chị đã biên dịch hơn trăm tập sách (có đầu sách gồm 5, 7 tập).
TÁC PHẨM ĐƯỢC GIẢI:
* Chuyện Cổ Tích Của Vườn, tác phẩm đoạt giải A trong cuộc vận động sáng tác (Văn Học Thiếu Nhi Vì Tương Lai Đất Nước, lần thứ nhất, 1993), Nxb Trẻ TP.HCM.
* Nhạc Giữa Trời, đoạt giải A, Cuộc Vận Động Sáng Tác Truyện Thiếu Nhi, Nxb. Kim Đồng, 1995.
* Mụt Ruồi Phiêu Lưu Ký, giải Khuyến Khích, Cuộc Thi Sáng Tác Kịch Bản Tranh Truyện báo Khăn Quàng Đỏ, 1998.
* 5 Câu Chuyện Về Bé Kim, giải 3, Cuộc Vận Động Sách Tác Truyện Thiếu Nhi, Nxb Kim Đồng, 2007.
* Thầy Lang hai mặt, giải Nhất, cuộc vận động sáng tác cho trẻ em, Hội Nhà Văn Hà Nội , Hội Nhà Văn Đan Mạch và Nxb Kim Đồng tổ chức năm 2008.
Gió lộng
a. Hồi còn ở Sài Gòn, mỗi lần gió lộng là mấy chị em tôi chạy ra khỏi cổng, đứng giữa con đường hẻm vắng, quơ chân múa tay kêu gào như hai đứa bé trong truyện ngắn Nhặt Lá Bàng của Nhất Linh: “Gió nữa lên! Lạy trời, gió nữa lên!”.
Gió mạnh kéo về từ đâu không biết, vù vù thổi muốn bay mấy đứa nhỏ tóc cột túm đuôi gà, chân tay gầy ốm khẳng khiu. Thường thì sau đó là trời bắt đầu lắc rắc mưa, mấy chị em tôi lại chen nhau chạy vào trong cổng, và đứng đó nhìn mưa rơi. Nhưng nếu chỉ có gió lồng lộng mà trời vẫn không chịu mưa, chúng tôi cứ tiếp tục đứng giữa hẻm la hét cho đến khi nào bị người lớn thò đầu ra chửi mắng, mới chịu thôi…
Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi không biết nữa, con bé tóc cột túm đuôi gà, chân tay gầy ốm khẳng khiu của năm nào giờ đây đã trở thành “bà nội” ở tuổi năm mươi. Không ai tin. Mọi người đều trố mắt khi nghe tôi tự giới thiệu mình năm mươi tuổi. Có xạo không dzậy? Có ăn gian tuổi không dzậy? Mọi người không tin tôi năm mươi tuổi thì họ lại càng không tin tôi là “bà nội”. Tôi chỉ cười. Ờ, không tin thì thôi.
Hắn cũng không tin, vì già cái đầu rồi (hắn bằng tuổi tôi) mà con trai hắn chỉ mới mười một tuổi. Hắn nói lấy vợ trễ nên mới nông nổi vậy. Tôi không tò mò quá mức để phải hỏi hắn vì sao lấy vợ trễ. Hắn cũng không thắc mắc đến nỗi muốn biết vì sao tôi lấy chồng sớm. Đúng ra hắn và tôi chỉ mới quen nhau đây thôi, bạn thì bạn nhưng vẫn còn chừa một khoảng cách để chứng tỏ cả hai cũng biết tôn trọng nhau.
b . Hắn một mình nuôi con. Theo cách hắn kể thì hắn nuôi con rất vất vả vì vợ hắn đã bỏ đi theo người tình cũ sau khi đứa nhỏ chào đời. Không biết có phải vì thiếu thốn tình mẹ ngay từ lúc mới được vài ngày tuổi, hay vì được tượng vóc nên hình bởi cuộc hôn nhân lãnh đạm và giả dối (không có tình yêu), mà từ lúc đó tới nay, con hắn không biết nói. Hắn thú thật điều đó với tôi:
-Con trai mình không biết nói.
-Ủa? Tại sao vậy?
-Mình không biết.
-Bạn có đưa nó đi khám bệnh không?
-Có chứ. Các bác sĩ nói nó bị nghẽn mạch ở đâu đó trên não, nên phần ngôn ngữ không hoạt động, nhưng họ nói từ từ phần nghẽn mạch sẽ thông suốt và nó sẽ nói được.
Tôi lầu bầu:
-Họ làm như bộ não của thằng bé là mạng điện thoại di động, xin lỗi quý vị hôm nay mạch bị nghẽn nên không nói được! Hừm…
Hắn im lặng không nói gì, chỉ nhìn tôi thật lâu rồi nói khẽ:
-Bạn trẻ quá.
-Sao?
-Mình vẫn không tin nổi là bạn đã bước đến tuổi năm mươi.
-Không tin thì sao?
Hắn cười:
-Thì thôi chứ sao.
c . Chần chừ mãi, cuối cùng tôi cũng đồng ý đến nhà hắn để gặp thằng bé. Đông. Tên của nó là Đông. Thằng bé mười một tuổi có khuôn mặt sáng rực của một thiên thần mắc nạn, và nó nhìn tôi chằm chằm trong một thoáng rồi quay mặt đi sau khi hắn giới thiệu tôi với đứa con trai:
-Đây là cô Liên. Bạn của bố.
Tôi bước lại gần:
-Cô chào con. Con có khỏe không?
Đông không trả lời. Nó lặng lẽ bỏ đi mà không thèm liếc mắt nhìn không nhìn tôi nữa. Tôi nhướng lông mày nói với hắn:
-Thôi coi như mình đến thăm bạn vậy. Cho mình xin một ly nước đi.
-Bạn muốn uống nước gì?
-Nước lọc. Đừng bỏ đá nghen bạn.
-Ừ.
Vài phút sau hắn bưng đến một ly nước lọc, nhẹ nhàng đặt xuống bàn rồi đi tới đứng cạnh tôi, bên khung cửa sổ đối diện với sân sau. Hắn nhìn theo ánh mắt của tôi, thấy Đông đang ngồi bó gối trên một tảng đá nhỏ bên cạnh một thân thông non. Vóc dáng gầy còm của nó nghiêng nghiêng nửa như muốn tựa vào thân cây, nửa như ngần ngừ và e ngại. Cái bóng của nó và cái bóng của cây kéo dài ra tới tận những bụi cỏ dại trong ráng chiều tà. Gió thổi tung mái tóc thằng bé nhưng dường như nó không biết lạnh lẽo là gì.
Tôi rủ hắn:
-Tụi mình ra ngoài kia chơi với con trai bạn đi.
Hắn tỏ vẻ không thích:
-Thôi kệ nó, cứ để cho nó ngồi đó một mình. Ở ngoài đó gió lạnh lắm.
Bỗng dưng tôi nổi cơn bướng bỉnh lên:
-Nếu bạn không thích ra ngoài thì cứ ngồi ở đây cho ấm, mình chỉ ra ngoài vài phút thôi, nhưng bạn không được uống ly nước của mình đó nghen.
Tôi quay lưng bỏ đi ra ngoài và biết hắn đang trố mắt nhìn theo tôi.
Sân sau nhà hắn nối liền với một sườn đồi thoai thoải, còn phía bên kia sườn đồi là gì thì tôi không biết. Bước ra khỏi hàng hiên là tôi đã nhận được sự chào đón của một cơn gió. Gió thổi ào ào bạt cả hai ống quần như muốn hất tôi trở ngược ra sau. Tôi vừa đi vừa dang hai tay ra trong một tâm trạng đầy kịch tính, ngước mặt đối diện với cơn gió, giả giọng Bắc và hét to lên:
-Gió nữa lên! Lạy trời, gió nữa lên! Thằng nỡm kia, sao tao bảo mày mang cây chổi mà mày lại quên hử? Lá rụng quá nhiều mà không cho chổi để quét! Liệu mà nhặt lá bằng tay nhé, thằng nỡm!
Thằng Đông quay mặt lại nhìn tôi. Đôi mắt nó không còn vẻ lãnh đạm như lúc nãy mà lóe lên một ánh sáng lạ lùng. Tôi chỉ nhướng lông mày với nó thay cho lời chào rồi tiếp tục đối thoại với cơn gió vẫn trong tư thế hai tay dang ra:
-Chàng là gió Tây hay gió Nam? Có phải chàng tìm đến nơi đây để quỳ xuống và nói lời cầu hôn với ta không? Nếu muốn ta nhận lời cầu hôn, chàng phải mang đến một món quà nho nhỏ cho bé Đông nhé! Xem nào bé Đông thích gì nhỉ? Chàng hãy mang đến cho bé Đông một cây đàn guitar nhé!
Tôi nói vậy vì có lần nghe hắn kể là con trai hắn muốn tập đàn guitar, muốn trở thành một nhạc sĩ nhưng hắn không đồng ý, hắn muốn con trai hắn trở thành bác sĩ kỹ sư, còn không thì thà làm nhân viên cứu hỏa mà có ích hơn. Cũng vì chuyện cây đàn guitar mà tôi gây với hắn một trận, tôi nói đó là tương lai của thằng bé chứ không phải tương lai của hắn, tôi nói hắn là một ông bố độc tài, tôi nói nếu hắn tiếp tục đàn áp thằng bé thì tôi sẽ “nghỉ chơi” hắn ra. Thấy tôi làm căng, hắn hứa sẽ mua cây đàn guitar cho con trai nhưng đến giờ này hắn vẫn làm lơ không chịu thực hiện lời hứa.
Nghe nhắc tới cây đàn guitar, ánh mắt thằng bé sáng rực lên và nó quay sang nhìn tôi mỉm cười. Dù nó không nói gì, tôi biết mình đã ghi được một bàn thắng ở hiệp một và tỷ số lúc này là 1-0.
d. Một tuần sau tôi làm hắn bất ngờ bằng một cú điện thoại ngắn, thông báo chiều hôm đó tôi đến ăn cơm với hai cha con hắn. Có lẽ phải nuốt nước miếng hết mấy lần hắn mới có thể mở miệng trả lời, và giọng hắn lắp bắp:
-Hoan nghênh bạn tới ăn cơm chiều… Mình sẽ làm thêm vài món để đãi bạn…
Tôi vội vàng gạt ngang:
-Không cần đâu, mình sẽ mang rau ở nhà tới để góp phần vào mâm cơm của bạn.
Ở đây đất đai để trồng rau xanh không hiếm, tuy nhiên ít người thích trồng rau phía sau nhà vì họ muốn đi ra ngoài chợ mua những bó rau lạnh ngắt nhưng chất lượng vệ sinh an toàn. Tôi cũng vậy. Ngôi chợ tên Saigon City khá gần nhà, chỉ cần xỏ chân vào đôi giày ba-ta, khoác thêm chiếc áo len mỏng là tôi có thể ung dung thả bộ đến chợ. Tôi đi thẳng đến khu vực lạnh nhất trong chợ, chỉ lựa mua một bó rau muống tươi non và xanh mướt, mặc kệ hắn muốn bày vẻ thêm món gì thì cứ việc nấu thoải mái.
Ngoài bó rau muống ra, tôi còn cầm thêm một cây đàn guitar khi lái xe đến nhà hắn. Thằng bé Đông là người ra mở cửa. Có lẽ nó đứng sau tấm màn cửa sổ và nhìn thấy tôi cầm cây đàn từ ngoài đường đi vào. Tôi chìa cây đàn về phía Đông và nó cầm lấy sau một thoáng chần chừ. Rồi nó biến mất sau cánh cửa phòng. Tôi quay sang nhìn hắn, nhe răng cười. Tỷ số lúc này là 2-0.
-Mình đã nói với bạn là mình sẽ mua mà, bạn làm nó hư thêm.
Tôi vừa bước vào trong bếp, vừa nhún vai:
-Giữ đúng lời hứa với một đứa trẻ không phải là làm cho nó hư thêm đâu nha.
-Ừ, mình biết. Mình cảm ơn bạn.
Bất chợt hắn nắm lấy tay tôi và kéo tôi đứng lại. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì môi hắn đã áp chặt vào môi tôi nhanh như chớp. Giật nảy cả người, tôi vội vàng đẩy khuôn mặt hắn ra và làm bộ càu nhàu để che giấu một thoáng ngượng ngùng:
-Bạn kỳ cục quá. Lỡ nó nhìn thấy thì sao?
-Vậy khi nào nó không nhìn thấy thì được phải không?
Tôi nhìn hắn mỉm cười. Hắn nheo mắt cười lại. Ừ, cười cũng có nghĩa là “được”.
Khoảng nửa tiếng sau mâm cơm tươm tất gồm có một dĩa su su xào, một dĩa rau muống luộc, và một tô thịt gà kho được dọn lên bàn. Thằng Đông thích ăn thịt gà kho lắm. Ngày nào có thịt gà kho thì nó mới chịu bước ra khỏi phòng, ngồi vào bàn để ăn cơm. Còn nếu không có thịt gà kho thì nó đòi uống nước táo ép đến khi no phình bụng mới thôi.
Hắn gọi to:
-Đông ơi! Ra ăn cơm! Có thịt gà kho!
Thằng bé hầu như xuất hiện ngay lập tức. Nó đi đến chỗ tôi ngồi và nói thỏ thẻ:
-Cảm ơn cô.
e. Vậy là thằng bé biết nói, chỉ có điều là nó không thích nói mà thôi. Chính cây đàn guitar là chiếc chìa khóa vạn năng đã mở được cánh cửa trong tâm hồn nó vẫn đóng chặt từ bấy lâu nay. Đồ. Rê. Mi. Fa. Sol. La. Si. Từng sợi dây đàn rung lên, từng nốt nhạc vang lên, ngân nga lên, chạm đúng vào chiếc then cài và đẩy chiếc then cài bật tung ra, làm cho cánh cửa mở toang. Một khi cánh cửa đã mở ra thì gió lộng ào ào tràn vào, ngăn cản không cho cánh cửa đóng lại nữa.
fChiều cuối tuần nào tôi cũng ghé vào nhà hắn để nghe thằng Đông đánh đàn, để đứng trong bếp lặt rau bên cạnh hắn và thỉnh thoảng ngước mặt lên đón nhận từ nơi hắn một nụ hôn. Chỉ một thôi – nhưng rất dài…
Dài như những tháng mùa xuân mát mẻ, trong không khí dịu dàng mùi hoa cau, và mỗi khi gió lộng là hoa cau trắng rụng lả tả xuống vuông cỏ hẹn hò màu xanh thẫm.
Dài như những tháng mùa hè khô và nóng, đi đâu tôi cũng ngó quanh ngó quất tìm kiếm người bán kem có cái còi bóp toe toe, có những cây kem với từng mùi vị thơm ngon khác nhau, dâu hồng này, va-ni trắng như sữa này, cốm xanh này, khoai môn tím này, sô-cô-la nâu này. Cây kem nào cũng ngon thật ngon.
Dài như những tháng mùa thu tiết trời se lạnh, ông mặt trời thức dậy muộn nhưng lại đi ngủ sớm, thỉnh thoảng có vài cơn mưa phùn bay qua một thành phố vô cùng tĩnh lặng khiến bầy chim nhỏ chui hết vào trong những bụi cây rậm rạp, thành ra trên ngọn thông xanh chỉ còn những con quạ đen.
Dài như những tháng mùa đông đầy tuyết trắng, có những lúc chúng tôi cùng ùa chạy đến sườn đồi, vo tuyết thành những nắm nho nhỏ rồi ném vào nhau. Mỗi khi chúng tôi cười rộ lên thật to, lớp tuyết đang bám trên cành cây giật mình rồi bong ra và rớt xuống. Đinh-đong. Đinh-đong. Tiếng chuông nhà thờ dội quanh cả sườn đồi, dội vào lòng chúng tôi những nốt nhạc yêu thương, như từng nốt nhạc vang ra từ trong cây đàn guitar của Đông.
g. Nhiều năm trôi qua, hắn đã lấy vợ và có một mái ấm gia đình đúng nghĩa. Thỉnh thoảng tôi vẫn ghé vào nhà hắn chơi, thăm hai vợ chồng hắn, thăm thằng bé Đông và ăn ké một chén cơm nóng với một dĩa rau muống luộc. Đông đã trở thành một chàng trai khôi ngô tuấn tú, đàn guitar rất giỏi nhưng vẫn khá nhút nhát hệt như những ngày còn thơ dại. Nhiều khi đang giữa bữa cơm, đột nhiên Đông nói khẽ với tôi:
-Cô Liên ơi, ở ngoài gió dữ lắm. Mình ra ngoài chơi đi cô Liên.
Tôi gật đầu, đẩy ghế ra sau và đứng dậy trước đôi mắt ngạc nhiên của vợ hắn. Tôi với Đông chạy ùa ra sân sau. Đông quơ chân múa tay đón mừng cơn gió, còn tôi thì giả giọng Bắc và hét to lên:
-Gió nữa lên! Lạy trời, gió nữa lên! Thằng nỡm kia, sao tao bảo mày mang cây chổi mà mày lại quên hử? Lá rụng quá nhiều mà không cho chổi để quét! Liệu mà nhặt lá bằng tay nhé, thằng nỡm!
Đông và tôi nhìn nhau và nắm chặt tay nhau. Hình như cả hai cùng muốn khóc thì phải. Không đúng. Hình như cả hai đang òa khóc thì phải. Khóc – nhưng không có nước mắt. Vì gió lộng đã thổi hết nước mắt bay đi và rồi thả nước mắt xuống những vuông cỏ hẹn hò, khiến cho màu cỏ càng ngày càng xanh thẫm.
Rồi sau đó Đông và tôi cùng trở vào trong nhà, nơi hắn và vợ hắn vẫn kiên nhẫn ngồi yên lặng nơi bàn ăn chờ đợi chúng tôi. Và ánh mắt tha thiết của hắn nhìn xoáy vào môi tôi, như muốn trao cho tôi một nụ hôn. Chỉ một thôi – nhưng rất dài…
Nguyễn Thị Bích Nga