Tôi luôn thấy mình mắc nợ với Thơ bởi tôi quá bận bịu với cuộc sống thường nhật nên chưa dành nhiều thời gian để nâng niu Thơ, để tạ ơn Thơ. Một trong những điều kỳ diệu mà Thơ đã đem đến cho tôi là sự đồng cảm của những người bạn Thơ chưa một lần gặp ở khắp nơi trên địa cầu. Thơ làm những khoảng cách tưởng như vô hạn bỗng trở nên vô nghĩa…
VTH xin trân trọng giới thiệu hai bài viết của nhà thơ Quan Dương gửi qua E-mail, khi anh tình cờ đọc Thơ VTH trên Internet, và sau này tôi được biết ngày xưa anh còn là bạn học cùng lớp, cùng trường với nhà thơ Phạm Dạ Thủy.
VTH thật cảm động, cám ơn nhà thơ Quan Dương và cám ơn Internet.
Vài nét về tác giả Quan Dương:
Quan Dương
Tên thật Dương Công Quan
Nguyên quán Ninh Hoà, Khánh Hoà, Việt Nam
Cưu học sinh Trung Học Ninh Hòa, Trung học Võ Tánh Nha Trang
Cựu SVSQ /TB Trường Bộ Binh Thủ Đức
Hiện sinh sống tại Louisiana , Mỹ.
Đã và đang cộng tác với các tạp chí văn học nơi hải ngoại : Văn, Văn Học, Làng Văn, Khởi Hành, Văn Hóa Việt Nam, Văn Phong,Văn Tuyển, Sóng Văn
Tác phẩm đã in:
. Ngậm Ngùi – Thơ 1996
. Ruột Đau Chín Khúc – Thơ 1998
. Đợi Khuya Tàn Bắt Sống Một Chiêm Bao – Thơ Truyện 2002

Thưa cô Vũ Thanh Hoa
Trước nhất tôi xin giới thiệu với cô là tôi không hiện đang sống ở VN mà ở Mỹ .
Sáng nay cuối tuần không phải đi làm, tôi dành chút thời giờ lang thang trên net và thật tình cờ click vô trang blog của cô và cũng vì tò mò tôi đọc thử vài bài . Thường thì cứ mỗi tác giả nào mà tôi chưa biết, tôi ưa đọc lục bát trước vì đó là loại thể thơ vô cùng khó sáng tác. Khi tôi click vô bài Ngả nghiêng chỉ với hai câu đầu :
ngả nghiêng níu ngọn gió manh
sẩy tay chới với gió đành…
cong ngang
tôi giật thót mình khi cô dùng chữ “níu ” ở câu đầu tiếp theo là “ sẩy ” và hai chữ ” cong ngang “ ở câu sau . Thú thật tôi gần như nín thở vì cách chắt lọc ngôn từ của cô quá ư là tuyệt vời , thế là tôi lần theo thơ cô đọc tiếp . Lần này không phải vì tò mò nữa mà là thưởng thức .
Mặc dù tôi chưa đọc hết thơ cô , nhưng qua những bài tôi đọc tôi thấy mình cần phải bày tỏ lòng ngưỡng mộ của mình đến tác giả . Tôi cũng thường làm thơ nên tôi cũng hiểu là bất cứ nhà thơ nào ai cũng đều cảm thấy hạnh phúc khi được người đọc dùng cảm nhận để cùng chia sẻ cảm xúc với mình . Không biết cô có giống như thế không , nhưng cho dù không giống thì tôi thâ’y mình có bổn phận bày tỏ lòng cám ơn đến cô vì cô đã nhả cho đời nhiều câu thơ hay .
Đây là những câu lục bát của cô mà tôi rất thích :
ngả nghiêng níu ngọn gió manh
sẩy tay chới với gió đành…
cong ngang
đong đưa thả nửa nốt đàn
tuột câu hò hẹn nhỡ nhàng…
vân vi
vớt mùa đong bóng thiên di
lắng về phía sóng li ti…
giọt buồn
vẽ tình lên bức mành sương
gọi tên nhau. Vọng lại còn…
mùa thu
khôn ngoan lạc phía mây mờ
chung chiêng biết đến bao giờ…
hồng nhan
mất còn
rồi cũng trò chơi
tận cùng
vui
chẳng đánh rơi được
buồn
ngửa tình
tô phấn kẻ son
chuồn chuồn cứ đậu qua đường
rồi bay
thả nhìn trong mắt người dưng
nhặt đôi lá rụng ngập ngừng mùa qua
Tôi chưa đọc hết thơ cô vì thú thật ở bên này thời giờ không có nhiều , nhưng chắc chắn rằng tôi sẽ đọc, vì đâu phải dễ gì tìm đọc được những câu thơ hay của rất ít nhà thơ trong số trùng trùng điệp điệp nhà thơ từ trong nước lẫn ra hải ngoại lấn nhau trên các diễn đàn.
Riêng địa chỉ e mail này tôi có được là tôi thấy trong giới thiệu tập thơ “Trong em có người đàn bà khác” trên trang blog của cô . Thú thật tôi cũng có muốn một tập thơ đó nhưng bởi vì tôi ở quá xa không tiện cho cô gửi vì rất tốn tiền cước phí và chắc gì tập thơ vượt được an toàn qua biển Thái Bình Dương mênh mông chi địa kia .
Khi nào tôi đọc hết thơ cô trong blog, tôi sẽ viết thư tiếp cho cô biết nếu cô không cảm thấy ngại . Chúc cô khoẻ.
(Tiếp theo)Cô Vũ Thanh Hoa mến,
Như tôi đã nói với cô thư trước là cuối tuần này tôi sẽ bỏ ra một ngày để đọc cho thật kỹ thơ của cô dán trên blog . Và tôi đã làm chuyện đó , nhưng không phải cuối tuần mà là những giờ “ăn gian” trong hãng . Nhận xét về thơ cô , tất cả đều xuất phát từ cảm tình và thiện ý , cho nên nếu sai sót trong cách cảm nhận mong cô bỏ qua cho .
Sau đây là những gì tôi cảm nhận đươc trong thơ của cô.
Thơ của cô không phải để cảm nhận toàn bài , từng hàng mà phải cảm nhận từng con chữ . Từng con chữ của cô mắc míu nhau để kết tinh thành một chiều sâu vô cùng . Thơ cô đọc xong rồi nên đọc lại , đọc lại nữa , càng đọc càng thấm thía khác với thơ của rất nhiều nhà thơ khác mà người đọc chỉ cần lướt qua một lần xong rồi xong . Sự mắc míu nhau trong ngôn ngữ thơ cô dùng đôi lúc ngọt ngào, đôi lúc chưng hửng, đôi lúc khát khao, đôi lúc nghẹn ngùi khiến cho tôi sau khi đọc xong bài nào là y như tôi ngồi thinh lặng một hồi lâu dành cho bài ấy . Tôi ngồi lặng thinh không phải vì tôi vô cảm mà tôi ngồi lặng thinh để lắng nghe không gian chung quanh mình đang man mác tỏa tràn . Thơ cô không viết về nỗi buồn , nhưng đọc xong sao thấy buồn vô cớ :
người đồng nát gánh quá khứ qua phố
tiếng rao xô lệch mùa thu
ký ức quay tròn trên đường ray gập ghềnh trơ khốc
tàu chuyển bánh rơi tiếng còi vọng ngược
Ai cũng là hiện tại . Sau một ngày, hiện tại của ngày hôm nay sẽ bị tương lai của ngày hôm sau đẩy vào quá khứ . Ai cũng đều có quá khứ . Quá khứ cho dù đẹp nhưng thảy cũng đều khắc khoải bởi vì khi quá khứ còn là hiện tại ở trên đời này có mấy ai thấy được và bằng lòng với nó . Hình tượng người buôn bán ve chai gánh gánh đồng nát đi qua phố chỉ là một hình ảnh kiếm sống trong xã hội hằng ngày ai cũng thấy được , nhưng không ai thấy được sự bàng quan của mọi người thật vô cảm khi người buôn bán đồng nát đi qua . Đồng nát là chất kim loại ,chắc chắn là không nhẹ . Quá khứ kia cũng thế . Gánh nặng một quá khứ không người thông hiểu . Hình ảnh đó thật là thê thiết . Chỉ hai câu thơ trên , bỗng dưng tôi buông tiếng thở dài . Giống như nhà thơ nói lên giùm tâm trạng của mình . Cũng giống như ký ức quay tròn theo bánh xe của một con tàu sắp sửa rời sân qua . Tất cả rồi sẽ chẳng còn gì , còn chăng tiếng rao của người đi tìm quá khứ làm mùa thu ướm lệ . Còn chăng tiếng còi rơi vọng ngược trở lại sân ga và sau đó là lặng chìm . Tiếng ” rơi ” cô dùng cho tiếng còi rơi khiến người đọc cảm thấy hụt hẫng vì sau sự rơi là sự té , sự ngã , sự đau.
đừng lục tung hồi ức
đừng đánh cược tương lai
mỗi chiếc lá một gam màu khác
chỉ nhìn ra khi đã sang mùa
Sau sự đau là sự chấp phận , phó mặc cho số mệnh an bày, bởi vì:
” mỗi chiếc lá một gam màu khác , chỉ nhìn ra khi đã sang mùa”
Cho dù có:
níu ký ức mỏng manh
Chỉ là :
trắng khói
tiếng còi tàu vụn vỡ
phía trầm ngâm
Để rồi :
phơi kỷ niệm lên hư vô nứt nẻ
trơ trơ quên
ngân ngấn nhớ
lỡ mùa
Những câu thơ tôi trích trên rõ ràng cô không có dùng chữ “buồn” nhưng cũng rõ ràng đọc xong , tự dưng người đọc cảm thấy não ruột …
Nơi tôi ở trời đang bước sang thu và những cơn gió dịu ở nơi này không giống như ở Việt Nam . Những cơn gió mang tiếng là dịu nhẹ nhưng lại mang hơi hướm lạnh se lòng của mùa đông . Cái lạnh vừa đủ ray ráy hồn người . Nhất là mỗi buổi sáng trời còn tối om phải mò mẫm ra xe để nổ máy đi làm . Đôi khi trên đường lái xe đến hãng tôi bắt gặp lòng mình bỗng dưng buồn vu vơ . Nhớ nhà , nhớ xóm , nhớ bạn bè , nhớ tùm lum đủ thứ chuyện. Nhiều khi nhớ chẳng biết nhớ gì nhưng biết đó là nhớ . Sáng nay ngồi trong hãng đọc mấy câu thơ của cô sau đây , tôi phát giác ra sao mình giống con dế đã được cô nhân cách hóa trong thơ :
con dế chẳng hiểu những điều nó hát
ngỡ bạn tình si
dưới lớp cánh mỏng tang như lụa
ngọ nguậy bản năng
Cuộc sống thực dụng ở đây giống như một cỗ máy khổng lồ mà con người ta chỉ là những con ốc vặn . Những con ốc quay theo guồng máy vô tâm , nếu không có những người làm con tằm nhả thơ như cô đây thì cô thử nghĩ cuộc sống nó vô vị và đơn điệu biết dường nào .
Rất cám ơn cô . Lại phải cám ơn cô nữa trong mỗi lần viết e-mail , biết là hơi khách sáo , nhưng cho dù cô cho là khách sáo thì tôi cũng vẫn phải cảm ơn vì đó là thật lòng . Nhờ mấy hôm nay đọc thơ cô mà tôi có dịp đọc thêm vài ba người khác . Tôi rất yêu thơ nhưng lâu nay biếng đọc vì ít khi gặp thơ hay giữa một rừng nhà thơ đếm không xuể này .
Cô có những bài thơ thật mới , lạ ngôn ngữ và dùng chữ rất hình tượng đầy can đảm , đọc xong thấy thú vị vô cùng . Ví dụ :
em chạy vào ngày
mặt trời sinh non
em chạy vào đêm
vầng trăng lão hóa
những ngôi sao rụng rơi tung tóe
24 giờ vòng quanh tờ lịch mỏng
em chạy vào anh
lạy Trời!
anh đừng là dị bản
Hoặc :
rót đêm về thần thoại
nhấp giọt tràn men hôi hổi môi
cài then mộng
cài then mộng
thênh thang ngõ hạnh
phục sinh nhau
“Tràn men” cùng “đôi môi hôi hổi”, để bước vào “thênh thang ngõ hạnh phục sinh nhau“. Hay quá sức là hay . Dục tính trong thơ cô bỗng biến thành thanh cao và tinh khiết khiến cho tôi ngưỡng mộ thật lòng .
Cạnh đó có những bài thơ rất dễ thương hồn nhiên của người con gái đang bước vào tuổi dậy thì mà tôi rất thích .
Em cầm chiếc điện thoại bé nhỏ trong tay
Hàng chữ tên anh hiện trên màn hình của máy
Em chỉ cần bấm vào rất nhẹ
Nối được ngay nỗi nhớ của mình
Em phân vân,em day dứt,em đắn đo
Thế rồi em cắn môi, tắt máy
Nỗi nhớ thì gần mà anh xa là vậy
Em chỉ còn chiếc điện thoại trong tay…
Như cô cũng đã biết trong một sự tình cờ đọc bài “Ngả nghiêng ” cô sáng tác theo thể lục bát , ban đầu thì chỉ tò mò tính lướt qua trong vòng vài ba phút giống như những bài thơ khác tràng giang đại hải trên mạng , nhưng sau khi đọc hai câu đầu của bài thơ đó , tôi lật đật chăm chú liền .
Thú thật với cô là tôi bị bất ngờ bởi vì từ trước đến nay tôi quan niệm tất cả những nhà thơ nữ nào hễ ai làm thơ hay thì đều không đẹp hoặc ngược lại hễ ai đẹp thì làm thơ không hay .
Ngoài bài “Ngả nghiêng” tôi còn thích những câu lục bát sau đây :
một mình xuôi phố ngược xe
phố dưng dửng nắng phố se sẽ buồn
người đông phố chật chen mau
có ai đứng lại kẻo nhàu giấc mơ
Nhất là bài ” Vấp ” của cô đúng là một tuyệt chiêu , chỉ có những “cao thủ ” trong làng thơ văn Việt Nam mới có thể làm được:
đêm sang vấp nửa giấc chiều
sum vầy vấp nửa cô liêu phũ phàng
thong dong vấp kiếp đa mang
bão giông vấp vẻ dịu dàng từ em
lãng quên vấp một cái tên
nhặt mùa thu vấp ngả nghiêng lá vàng
mưa dầm vấp nắng chang chang
môi cười bất chợt vấp hàng lệ cong
rộn ràng vấp thoáng tịnh không
ngây ngô vấp mắt nạ dòng đong đưa
từ bi mấy độ cho vừa
phận này vấp mãi chẳng chừa… phiêu linh
Chỉ tiếc chỉ có ngần ấy bài cô post lên blog và tôi không có cơ hội đọc toàn bộ thơ cô làm vì lý do tôi và cô chưa quen nhau . Tôi biết đương nhiên là cô e ngại . Nếu là tôi thì tôi cũng thế . Hy vọng sẽ có dịp nào nhờ cơ duyên nào đưa đẩy tôi có trong tay những tập thơ của cô đã xuất bản và bỏ ra nhiều thời giờ hơn để nghiền ngẫm thêm .
Chào cô nhé , khi nào có duyên thì gặp lại . Chúc cô vạn sự may mắn , yêu đời , bớt trằn trọc vì phải sống bằng nội tâm.
À tôi cũng rất bất ngờ là trong những bài cô viết kèm hình trên blog, có một tấm hình cô chụp với người bạn rất thân của tôi . Chị bạn này với tôi học cùng lớp suốt 7 năm thời trung học . Tôi nghĩ quả đất này thiệt tròn.
Quan Dương
Vũ Thanh Hoa thân chúc cộng đồng Vnweblogs và các bạn xa gần yêu mến Văn chương tiễn năm cũ 2009 cùng những kỷ niệm vui buồn, đón năm mới 2010 tràn đầy may mắn và hạnh phúc!
